Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]

Chương 99

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cục trưởng Vương sợ cảm giác vấn đề, bò dậy nhà tìm một thỏi vàng mà đây ông lén lút giữ khi tịch thu tài sản các nhà tư bản.

Kích thước thỏi vàng nhỏ hơn một chút so với thỏi Phó Chính Trạch đưa, khi đặt lên tay rõ ràng nặng hơn nhiều so với thỏi mới nhận.

kiếp, mày lắm Phó Chính Trạch, thằng khốn nạn dám lừa lão tử ?”

, những thứ Phó Chính Trạch đưa lên vàng, mà đồng thau, vẻ ngoài thì gần giống , độ cứng và trọng lượng thể phân biệt sự khác biệt giữa hai loại.

“Chắc cho rằng ngu như lợn, cố tình dùng hàng giả để lừa gạt qua mặt ?”

Huyết áp Cục trưởng Vương tăng vọt, vội vàng định , nghiến răng nghiến lợi nghĩ cách đối phó với Phó Chính Trạch.

Ban đầu khi thấy vàng, ông cũng định lấy một nửa đưa cho lãnh đạo cấp , để họ cất nhắc ông lên cao hơn nữa.

ngờ, ngờ ông thằng nhóc ranh mọc đủ lông như Phó Chính Trạch chơi một vố.

“Hừ! sẽ cho mày tính toán đến cuối cùng cũng trắng tay!”

Buổi chiều Tiền Bảo Trụ vội vã chạy về, cửa mới hôm nay cách ủy đến.

Ông nghĩ đến sáng nay trong nhà chỉ hai phụ nữ, cái hình tròn trịa chạy như một quả bóng cửa nhà.

“A Phân, Tiểu Ngọc, hôm nay hai con thế nào ? thương ?”

Tiền Bảo Trụ cửa lo lắng tìm Vu A Phân.

“Bố, bố cuối cùng cũng về , con với hôm nay suýt nữa thì sợ c.h.ế.t .”

Tiền Ngọc đang giúp dọn dẹp đồ đạc trong bếp, tiếng Tiền Bảo Trụ liền cằn nhằn.

“Lão Tiền, hôm nay ông về sớm ?”

Vu A Phân cũng từ phòng , thấy lạ vì Tiền Bảo Trụ về sớm thế buổi chiều, bình thường đến tối bữa cơm mới về nhà.

“A Phân, sáng nay gọi làm cỗ cho nhân vật lớn, yêu cầu còn cao, làm xong thì cho .”

Đây đầu tiên ông nhận một công việc khó khăn đến , đám tử bên căn bản giúp gì, món ăn tinh xảo, ngon miệng còn bày biện mắt, khiến ông mệt bã .

Tiền Bảo Trụ bận rộn cả ngày, cổ tay đảo chảo đau nhức chết, lúc mới nhớ lấy từ trong túi hai hộp cơm.

“A Phân, hôm nay hai con vất vả , gói ghém mấy món ngon hôm nay về, hai con nếm thử .”

“Lão Tiền, ông hôm nay Phó Chính Cương dẫn đến lục soát nhà chúng , còn định động tay động chân với Tiền Ngọc nữa…”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Cái gì? Thằng tiểu nhân Phó Chính Cương đó còn dám đến nhà giương oai ! dùng d.a.o thái rau c.h.é.m nát cái bàn tay an phận sạch sẽ!”

Cái bụng tròn vo Tiền Bảo Trụ càng tức giận hơn.

“May mà Tú Lan và lão Tạ kịp thời đến, còn liên lụy lão Tạ thương ở lưng nhà.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Vu A Phân sợ lão Tiền nông nổi, vội vàng một câu.

lời Tiền Bảo Trụ mới thở phào nhẹ nhõm, lên tiếng : “A Phân, lão Tạ thương ở lưng, mai bà hợp tác xã mua bán ít đồ sang biếu nhà họ Tạ.”

“Cái còn cần ông , nghĩ kỹ .”

Vu A Phân trách yêu Tiền Bảo Trụ.

“Bố, tối nay món ngon gửi một phần cho thím Cao ạ.”

Tiền Ngọc hộp cơm bàn ăn, mở vẫn còn nóng hổi, thịt cừu xào hành và cá phi lê xào giòn, đầy ắp hai hộp cơm lớn món ngon.

thôi, Tiểu Ngọc con đưa .”

Tiền Ngọc ứng một tiếng, bếp lấy một cái bát lớn , dùng đũa sạch chia một nửa , đây phần nhà ăn.

Hai hộp cơm còn đầy một nửa, Tiền Ngọc đậy nắp bưng thẳng đến nhà họ Tạ ở gian đông.

Lúc vẫn buổi chiều, trong sân Điêu Ngọc Liên đang giặt giũ phơi phóng bên cạnh bể nước.

Tinh mắt thấy Tiền Ngọc bưng hai hộp cơm về phía nhà họ Tạ, Tiền Bảo Trụ đầu bếp lớn, rõ ràng đây đồ ngon mang biếu nhà họ Tạ .

“Ối chao, Tiểu Ngọc đấy ư? Cháu bưng cái gì ngon thế ?”

Điêu Ngọc Liên vặn giọng, hỏi khẽ, ánh mắt như cái móc câu liếc tay Tiền Ngọc.

Tiền Ngọc tự nhiên rùng một cái, siết chặt hộp cơm trong tay, mở miệng đáp trả một câu.

“Liên quan gì đến cô?”

Tiền Ngọc chẳng thèm để ý đến sắc mặt xanh mét Điêu Ngọc Liên, vòng qua bà nhanh chân về nhà họ Tạ.

“Hừ! Xem cái vẻ kiêu căng mày kìa, đáng đời nhà họ Tiền chẳng thằng con trai nào chống đỡ gia môn.”

Điêu Ngọc Liên tức đến nghiến răng nghiến lợi, giặt quần áo chan chát, một lẩm bẩm chửi rủa.

“Thím ơi, nhà ạ?”

Buổi chiều Lâm Tiểu Đồng làm, buổi chiều Tạ Đại Cước đang nghỉ trong phòng, Cao Tú Lan ở phòng khách đang dùng vải vụn và bông để làm một cái gối tựa lưng mềm cho Tạ Đại Cước.

“Tiểu Ngọc đấy ư? Tìm thím việc gì ? Cháu bưng cái gì thế ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...