Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]
Chương 481
mạnh tay véo mấy cái cánh tay vợ, đ.ấ.m mấy cái vai vợ đẩy vợ ngã xuống đất, chẳng thèm một cái.
gạt đám đông , vớ lấy cây gậy đất vung vẩy mấy cái.
“Đồ lão Diệp khốn kiếp, chỉ vì cái con đàn bà ranh quả phụ Bạch mà dám đánh !
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lão Phạm , ông c.h.ế.t ở xó nào ?
Vợ ông ức h.i.ế.p đến nông nỗi , ông còn ngây đó làm gì?”
Thím Bảy Phạm tự nhiên cũng loại dễ chọc giận, kêu "ào" một tiếng xông lên.
Chỉ thấy bà túm lấy quần lão Diệp, giật mạnh một cái.
bộ sức lực bà đều dùng đến, thêm đó lẽ do đường may chiếc quần bông chắc chắn cho lắm.
để ý, chiếc quần bông “xé toạc” một tiếng, những sợi bông trắng bên trong bay như hoa tiên nữ rắc, bay tứ tung.
Bạn thể thích: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“A – quần !”
Một tiếng rên la thảm thiết lão Diệp vang vọng khắp bầu trời, Ông Phạm Hai – chồng Thím Bảy Phạm, chạy tới, suýt chút nữa thì ngã khỏi bờ ruộng vì sợ hãi.
nửa chỉ còn độc một chiếc quần đùi màu đỏ rộng thùng thình.
Gió thổi qua còn lạnh run , đành kẹp chặt mông, che lấy phía , tức đến giậm chân.
“Chậc chậc chậc! Quần bông lão Diệp mặc bông !”
Giọng nọ thiếu phần ghen tị, bông dùng lâu giặt nhiều sẽ vón cục , chẳng còn ấm áp nữa.
Lão Diệp lúc ruột gan đang nhỏ máu, đây chiếc quần bông mới may cho mùa đông năm nay đó!
Năm nay trong nhà kiếm chút tiền, lén lấy một ít từ cái hộp sắt đựng tiền lẻ con gái cả Thải Hà.
Mua loại vải và bông mới, đưa cho cô Bạch Đại , nhờ cô giúp may một chiếc quần bông mới.
chỉ mấy lời ngon ngọt, liền bay bổng cả .
Thế sĩ diện hão, vung tay một cái, bảo phần vải và bông thừa cô cứ giữ lấy mà dùng.
“Ái chà chà, bẩn thỉu quá, mà bệnh thì lạ.”
“Trời ơi, lão Diệp trông cũng gì lắm nhỉ, nhỏ thế.”
“ thế thì thím Diệp ly hôn cũng lý.”
Những cô gái lớn, những cô dâu trẻ mặt đều đỏ mặt tía tai, còn các bà lão thì chép miệng, từng một chen chúc về phía .
Đàn ông cũng chỉ trỏ lão Diệp, mặt mày toe toét.
Lâm Tiếu Đồng và Thẩm Đình Ngọc trong đám đông suýt chút nữa đẩy ngoài, vội vàng lùi mấy bước.
Lâm Tiếu Đồng đưa tay đỡ thím Diệp dậy, ngờ khi cảm ơn cô, bà liền thẳng về nhà, lấy chìa khóa khóa chặt cổng lớn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đồng loạt sững sờ, những đang can ngăn cũng ngẩn , thế mà lão Diệp thoát .
“Cái con đàn bà c.h.ế.t tiệt đang làm cái quái gì ? mau mở cửa cho quần áo.
Trời lạnh thế , bà đông c.h.ế.t .”
chửi hắt , nước mắt nước mũi tèm lem cả mặt, trông lôi thôi.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
vốn định chạy về nhà trốn, giờ thì chỉ thể mặc một chiếc quần đùi mỏng manh mà nhảy điệu cha-cha giữa trời gió lạnh.
Thím Diệp lau nước mắt mặt, thẳng mắt lão Diệp mà .
“Diệp Lưu Căn, ông cầm thú!
Tiền mồ hôi nước mắt Thải Hà và các con mà ông cũng dám trộm, ông căn bản !
nhất định ly hôn với ông, cái gia đình thể sống thêm một ngày nào nữa.”
“Cái con đàn bà c.h.ế.t tiệt, còn dám mắng ? Xem đánh c.h.ế.t bà thì thôi!”
Diệp Lưu Căn luôn cảm thấy lúc tất cả đàn ông trong làng đều đang nhạo quản vợ, m.á.u dồn lên não, giơ nắm đ.ấ.m hùng hổ xông tới định đánh .
“A”
hai bước, chân vấp , mất thăng bằng, ngã nhào như chó ăn cứt, chổng m.ô.n.g lao thẳng xuống rãnh nước thối.
Lâm Tiếu Đồng lặng lẽ rút cái chân duỗi , sâu giấu công và danh.
Thẩm Đình Ngọc bịt mũi, ghé gần : “Lát nữa về mua cho cô đôi giày mới, đôi bẩn .”
Giọng quá lớn, làm cô đau tai.
--- Chương 292 ---
Cái sét ông đang đường đến
Lão Diệp nhắm mắt gào mấy tiếng, sặc, uống mấy ngụm nước thối bụng.
Đến khi bò lên khỏi rãnh nước bằng cả tay và chân, mềm nhũn, ngã vật đất.
Thím Bảy Phạm một tay chống nạnh, đắc ý :
“ nhớ con Đại Hoàng nhà thích vệ sinh ở cái rãnh , mùi vị thế nào? Kể cho xem nào.”
Những cạnh cũng dám đưa tay đỡ, chủ yếu vì quá hôi thối, gió lạnh thổi qua, chiếc quần đùi cứ tụt xuống.
“Đồ tiện nhân, xem đánh c.h.ế.t bà! Ọe”
Bà Tám Thái gần nhất hun đến xanh cả mặt, nhăn nhó như bông cúc xí, vội vàng nhảy xa bằng đôi chân nhỏ bé.
“! Các đang làm gì ?”
lúc , hai cô gái trẻ chạy đến từ đám đông, gạt , chắn mặt thím Diệp, trừng mắt lão Diệp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.