Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 71: Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
đó đến Lâm Tư Niệm cũng hoài nghi bản nghĩ nhiều , chẳng lẽ An Khang công chúa và Thái tử phi hề thấy con họ? Hoặc cho rằng nàng hề thấy bí mật?
Lâm Tư Niệm cảm thấy giống như cuốn một đống sương mù, chút sợ hãi khi thấy rõ phương hướng. Nàng thậm chí còn mấy nhấc bút những điều phiền não cho Tạ Thiếu Ly, lúc hạ bút nặng tựa ngàn cân.
Nước xa cứu lửa gần, nàng chỉ thể nhịn, nhịn đến lúc Tạ Thiếu Ly bình an trở về.
Đảo mắt qua năm cũ, Tạ Thiếu Ly hồi âm, khởi hành trở về , tâm tình Lâm Tư Niệm mới yên ít.
khi Tạ Thiếu Ly trở về, nàng xử lý xong chuyện Hoa Lệ.
Gợi ý siêu phẩm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên đang nhiều độc giả săn đón.
Trời đổ tuyết, Lâm Tư Niệm trong lúc rãnh rỗi liền dựa ở lò sưởi cạnh cửa sổ lấy da nai may bao cổ tay, tính đợi lúc Tạ Thiếu Ly trở về sẽ tặng y. Da chút cứng, nàng may đến hoa mắt liền bỏ kim xuống, nhắm mắt xoa mũi.
lưng truyền đến một trận bước chân nhỏ vụn như mèo con, nàng cho rằng Thanh Linh nên ghé án kỷ uể oải : “Thanh Linh, buồn ngủ ,châm cho một chén để thanh tĩnh tinh thần.”
lưng vẫn lên tiếng, Lâm Tư Niệm cau mũi một cái, cảm thấy mùi trong phòng chút lạ, giống như hương hoa quế Thanh Linh thường mang .
Nàng nhanh chóng thẳng dậy, , trong con ngươi to tròn ánh lên một tia hồng y như lửa.
Hoa Lệ khoanh tay, hồng bào như lửa ánh lên tuyết trắng lưng đến mê . hihi tựa ván cửa nàng: “Để khách rót , đây đạo tiếp khách Tạ phủ ?”
đây !?
Trong lòng Lâm Tư Niệm cả kinh: Để phòng Thái tử hạ độc thủ, nàng tăng cường phòng trong phủ, ngờ Hoa Lệ thể vòng qua tất cả hộ vệ, dễ dàng lẩn trong phủ! Bản lãnh rốt cuộc lớn như thế nào?
“Ngại quá, mời mà đến, tự tiện xâm nhập nội viện đều tính khách Tạ phủ.” Lâm Tư Niệm cảnh giác lùi về một bước, cau mày : “Ngươi còn chết?”
Hoa Lệ cũng giận, ha ha lớn: “Đồ còn trong tay nàng, nở c.h.ế.t chứ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đồ trong tay .” Lâm Tư Niệm mở miệng, gọi đến thấy phía lóe lên một hàn quang.
Hoa Lệ thấu ý đồ nàng liến lấn về phía , một thanh đoản đao cổ nàng, tốc độ nhanh, căn bản vô lực né tránh.
“ lên tiếng, đao vững, cẩn thận làm nàng thương.” Hoa Lệ híp mắt, mái tóc đen dài xõa xuống vai. Trong con ngươi lóe lên một tia nguy hiểm: “Chúng chuyện đàng hoàng, đưa cho nàng thứ còn quan trọng hơn tính mạng , trong tay nàng ?”
Lâm Tư Niệm giống như một con mồi tơ nhện quấn chặt, ánh mắt âm lãnh thể chạy trốn. Nàng loại dự cảm: Nếu như nàng đề nghị Triệu , tiêu hủy , chừng Hoa Lệ thật sự sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng cho hả giận...
Nàng ép liền bước về một bước, trở tay chống lên án kỷ, bàn tày giả vờ vô ý phất một cái đụng rớt một ly sứ mỏng.
Tiếng vỡ giòn tan trong phòng rõ ràng bắt tai.
Giống như ám hiệu, dường như cùng thời khắc đó, một đạo kiếm mỏng như nước đánh tới, Hoa Lệ cả kình, vô thức buông lỏng Lâm Tư Niệm .
“Đó vì, thứ ngươi đang trong tay !” Tay Giang Vũ Đồng vung lên nhuyễn kiếm, như tiên tử xuất trần bồng bềnh rơi xuống, tóc đen phấp phới, bạch y trắng hơn tuyết: “Đợi lâu như , cuối cùng cũng tóm ngươi.”
Hộ vệ trong phủ thấy tiếng động cũng bắt đầu vác kiếm vây tới.
Lấy ít địch nhiều, Hoa Lệ vẫn cứ thong dong như cũ, thậm chí còn đưa tay vuốt lên góc áo kiếm cắt rách. Ánh mắt xoẹt qua đám đông, lúc thấy Giang Vũ Đồng mắt liền sáng ên, lập tức trở về bên cạnh Lâm Tư Niệm: “Ồ, mỹ nhân kế, Hồng Môn Yến* đây?”
Bạn thể thích: Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hồng Môn Yến:
Giang Vũ Đồng móc từ trong tay áo cuốn sổ hằng vệt m.á.u lắc lắc, miệng tuy mang theo ý đôi mắt màu mực sâu thấy đáy: “ tên ngươi Hoa Lệ, còn khổ não lâu như , nhà cũng hành tẩu giang hồ nhiều năm nay từng qua nào gọi “Hoa Lệ” cả. đó mới vô tình nhớ giang hồ thật một vị gia chủ họ Hoa, tuổi onc trẻ tiếp quan ma giao diệt hoa cung, đáng tiếc gọi Hoa Lệ, mà Hoa Nhị.”
Nàng dừng một lát, nhuyễn kiếm trong tay rời khỏi vỏ, giọng điệu cũng sắc bén lên: “Ngưỡng mộ đại danh lâu, Hoa cung chủ!”
Ma giáo? Hoa công chúa?
Chưa có bình luận nào cho chương này.