Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tàn Mộng

Chương 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tuyết phủ ba ngày ba đêm, thành Trường An tĩnh mịch như chôn lớp trắng xóa.

Trong Đông cung, hương trầm vẫn nghi ngút, ánh nến vẫn vàng nhạt, chỉ thở và gió đêm xen , lạnh đến tê lòng.

Trần Ly thương. Chỉ một vết cắt nhỏ ở tay, m.á.u thấm nền tuyết, đỏ rực như chu sa.

Yến Trì quỳ bên, khẽ cúi đầu băng bó. làm cẩn thận, mỗi vòng lụa trắng đều gọn gàng, tỉ mỉ. Chỉ điều, bàn tay khẽ run – vì lạnh, mà vì tim đập loạn.

Thái tử yên lặng , ánh mắt sâu thẳm. Đến khi vết thương buộc xong, y bỗng nắm lấy cổ tay Yến Trì, kéo .

– Tay ngươi lạnh như băng, hầu hầu xác c.h.ế.t ?

Yến Trì khẽ cúi:

– Nô tài vốn quen lạnh.

– Quen? – Trần Ly bật , nụ chẳng vui.

– Cả hoạn quan cũng quen ?

đáp. Chỉ khẽ cúi đầu hơn nữa, như thể đang nhận , mà trong đáy mắt – chỉ còn bóng một đêm xa xưa. Tuyết cũng trắng như thế, m.á.u cũng đỏ như thế, và một bàn tay thiếu niên từng nắm lấy tay , run rẩy :

– Ngươi… cứu ?

Ký ức bảy năm. Yến Trì nhớ, vẫn nhớ.

Đêm đó, Thái tử uống nhiều rượu. Rượu nặng, men cay đến cháy cổ.

Yến Trì lưng y, tay cầm bình ngọc, rót rượu chậm rãi. Trần Ly dựa ghế, ánh mắt vẩn đục men say, khẽ :

– Ngươi tin ai ?

– Nô tài dám hỏi.

– Vì đều dối. Từ lúc sinh , xung quanh dối trá, từ nụ mẫu phi, đến lời thề phụ hoàng. Ngay cả những kẻ quỳ mặt , “thần trung thành”, trong lòng đều giấu dao.

Yến Trì đáp. Trần Ly xoay , bàn tay nắm lấy cằm , ép ngẩng lên.

cách gần đến mức thở hòa . Giọng Thái tử thấp, lạnh buốt:

– Ngươi dối , Yến Trì?

Yến Trì mắt y, đôi mắt đen gợn sóng, tim đau nhói.

– Nô tài dám.

Một thoáng im lặng kéo dài. Thái tử khẽ, buông tay.

. Nếu một ngày, ngươi dối… sẽ khiến ngươi c.h.ế.t thây.

Giọng y nhẹ nhàng, như đang kể chuyện gió tuyết. trong lòng Yến Trì, mỗi chữ như một lưỡi d.a.o khía tim.

Đêm thứ bảy đó, tuyết vẫn rơi, Đông cung vẫn sáng suốt đêm. Chỉ khác , trong tay Thái tử, bỗng một phong thư.

Thư đưa đến từ Ngự sử phủ, rằng trong cung nội gián, từng tiếp cận Thái tử bảy năm trong vụ ám sát ở Dương Thành. Kẻ đó… hoạn quan cải trang, mang họ “Yến”.

Ánh mắt Trần Ly tối sầm. Họ Yến.

Cái tên , như hòn sỏi ném mặt hồ phẳng, làm vỡ tan tĩnh lặng trong y.

Khi Yến Trì bước điện, thấy Thái tử đó, gương mặt chìm trong bóng tối. mặt y lá thư – mở , mực vẫn khô hẳn.

– Yến Trì, bảy năm , ngươi ở Dương Thành? – Giọng Thái tử trầm xuống, lạnh đến mức khiến quỳ rạp.

Yến Trì sững , tim như ngừng đập một nhịp. cúi đầu:

… nô tài từng ở đó, làm dịch trong phủ Thái thú.

– Thật ? – Trần Ly khẽ, nụ khiến lòng tan nát.

– Thế ngươi từng cứu ai ?

khí như đông cứng. Ánh nến lay động, soi lên gương mặt Thái tử – mà tàn nhẫn.

Yến Trì mím môi. , giây phút , một lời mất mạng. , cũng chắc tha.

– Nô tài… chỉ kẻ thấp hèn, dám cứu ?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trần Ly nheo mắt. Trong khoảnh khắc, y , đột ngột ném chén rượu xuống nền đá, vỡ tan.

– Giỏi lắm. tay ngươi… vết sẹo giống hệt kẻ năm xưa cứu ?

Yến Trì khựng . cổ tay , vết sẹo dài dấu ấn nhát c.h.é.m năm .

siết tay , giấu, muộn. Trần Ly bước đến, túm lấy cổ áo , kéo mạnh.

ngươi!

Yến Trì đẩy ngã xuống nền lạnh. Trần Ly đó, ánh mắt như đốt cháy bởi phẫn nộ và… điều gì đó khác – sợ hãi, và phản bội.

– Ngươi tiếp cận ? trả thù? hạ độc? g.i.ế.c nốt ?

– Điện hạ…

– Câm miệng! Từ đầu đến cuối, ngươi lừa ! – Y hét lên, giọng vang dội khắp điện.

Yến Trì quỳ xuống, vết trán chạm nền đá, m.á.u ứa .

– Nô tài dám lừa…

càng , Thái tử càng giận dữ. Bàn tay y giơ lên, buông xuống, ánh mắt mờ vì men rượu và nỗi nghi hoặc dập .

Cuối cùng, y lạnh giọng:

– Giam .

Hai thị vệ lập tức bước .

Dây xích sắt lạnh siết quanh cổ tay Yến Trì. phản kháng, chỉ cúi đầu.

Lúc lôi , ngẩng lên cuối. Ánh mắt hận, oán, chỉ buồn như gió tàn thu.

Trần Ly mặt , dám . trong lòng, thứ gì đó nứt – như băng nắng đầu xuân.

Ngục cung lạnh và ẩm. ánh sáng, chỉ nước nhỏ tí tách từ vách đá và lạnh ăn xương.

Yến Trì giam trong xích sắt, tay chân rớm máu, vết thương mưng mủ. vẫn . Nụ nhạt như sương sớm.

Bên ngoài tiếng thì thầm:

Thái tử cho tra khảo, chỉ bảo giam thôi.

– Hừ, giam mãi mà hỏi, chẳng thương hại ?

– Ai , Thái tử lòng như tuyết, mai đem c.h.é.m đầu.

Tiếng bước chân xa dần. Trong bóng tối, Yến Trì khẽ nhắm mắt, lẩm nhẩm như với chính :

– Điện hạ, nếu hận, cứ hận . Chỉ xin , đừng nhớ .

Bởi – nhớ sẽ khiến cả hai cùng đau.

Đêm thứ mười, Thái tử say rượu, đến ngục. Y song sắt, gì, chỉ .

Trong ánh đuốc leo lét, Yến Trì vẫn quỳ thẳng, y phục rách nát, gương mặt gầy , ánh mắt vẫn sáng, vẫn như bảy năm – khi che cho một thiếu niên trọng thương khỏi cơn mưa tên.

Trần Ly bỗng bật , tiếng run rẩy như sắp vỡ:

– Ngươi thật giỏi, Yến Trì. Cứu một mạng, khiến thể g.i.ế.c ngươi.

Yến Trì ngẩng đầu, giọng khẽ như gió:

– Nô tài cầu sống, chỉ mong điện hạ an.

Trần Ly , áo choàng tung lên trong gió lạnh. Tuyết rơi bên ngoài, như chôn vùi cả lời cuối cùng.

Đêm , tuyết phủ dày. Trong điện vàng, Thái tử lặng, mặt chén rượu nguội.

Y bỗng nhớ đến lời từng : “Kính khi quên chính .”

y quên .

quên đôi mắt tĩnh lặng, cũng quên cảm giác chính tin phản bội – hoặc lẽ, chính y phản bội .

Từ xa, tiếng chuông canh ba vang lên, trầm buồn. Trong ngục, Yến Trì lặng lẽ mở mắt – đôi mắt vẫn sáng, ánh sáng , sắp tắt.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...