Tâm Động Diễn Dịch Pháp
Chương 168
Ngừng một chút, cô, nghiêm túc : “Công việc … em cũng thấy đó. Lúc đó, cho dù em, cũng nhất định sẽ xông . Công việc nguy hiểm, em lo lắng. Em xứng đáng với một hơn, nên ở bên mà lo sợ bất an. Nếu như… nếu như…”
Giọng nghẹn , dám tiếp.
Sầm Miên sững sờ.
Cô giọng chút vui : “ chỉ thôi ?”
“Ừm.” Thẩm Tuế Hàn gật đầu.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô tức giận tiếp lời dở, cố ý lời giận dỗi: “Cái gì mà nếu như! Nếu như chết, em sẽ c.h.ế.t cùng !”
Thẩm Tuế Hàn giọng điệu phẫn nộ cô dọa giật . chút bất lực : “Em đừng mấy lời xui xẻo như . mới từ cõi c.h.ế.t trở về, em ở đây nguyền rủa hai đứa , quá đáng lắm đấy.”
Sầm Miên giận dỗi “Hừ” một tiếng.
Thấy vẻ mặt vô tội , giữa hai hàng lông mày sự yếu ớt từng , trái tim cô lập tức mềm nhũn.
Cô cũng thực sự giận dỗi, chỉ ngờ lời vớ vẩn như .
Sầm Miên nắm lấy tay , nhẹ nhàng áp má cọ cọ, dịu dàng : “Em còn lo lắng, lo lắng điều gì chứ. điều đáng tiếc nhất gì ? sinh ly tử biệt, mà hai yêu vì sợ hãi những điều chắc xảy mà bỏ lỡ, thể trân trọng thời gian ở bên .”
“Em công việc nguy hiểm, cũng sẽ từ bỏ công việc . Tương lai em chắc chắn cũng sẽ lo lắng cho , em nguyện ý cùng đối mặt với điều trong tương lai, dù , em đều sẽ cùng đối mặt.”
mặt cô nở một nụ kiên định, ngọt ngào. Cô vốn dĩ vẫn luôn như , tin tưởng, việc quyết định, tuyệt đối sẽ dễ dàng d.a.o động. Cô giống như một tia sáng, rực rỡ, chói lọi cũng đầy kiên cường, chiếu sáng thứ xung quanh.
Đây cũng lý do vì cô hấp dẫn, chút do dự mà thích cô.
Má Thẩm Tuế Hàn đỏ ửng như quả táo chín, dám nhúc nhích, chỉ chằm chằm cô.
Lúc trông thật đáng yêu một cách khó tả.
Sầm Miên phì một tiếng.
Cô tủm tỉm : “Thẩm Tuế Hàn, em bận tâm tỏ tình ở . Em thích , em ở bên mãi mãi.”
“Em còn nhớ, tỏ tình em, mãi mãi nợ em một lời tỏ tình đáng lẽ . , nhớ mãi quên! Nếu một ngày nào đó thực sự gặp nguy hiểm, nhớ một sẽ mãi chờ đợi , dễ dàng từ bỏ.”
Thẩm Tuế Hàn gì, nụ bên môi hé lộ tâm ý lúc .
nhẹ nhàng nắm lấy tay Sầm Miên, mười ngón tay đan chặt .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
dịu dàng : “Miên Miên, cảm thấy may mắn nhất, hạnh phúc nhất thế giới .”
Sầm Miên toe toét , nụ càng thêm rạng rỡ: “Đương nhiên !”
“…”
Lời còn dứt, cửa phòng bệnh đẩy mạnh một cách hấp tấp.
Hứa Tri và Thẩm Chính Xuyên vội vã chạy đến, thấy Thẩm Tuế Hàn tỉnh , hai cuối cùng cũng yên tâm.
Bỗng nhiên, Hứa Tri tiếng động từ máy theo dõi nhịp tim thu hút sự chú ý, cô nhanh chóng bước tới kiểm tra một lượt, nghi hoặc hỏi: “ tim đập nhanh thế ? Để gọi đến kiểm tra cho con.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thẩm Tuế Hàn vội vàng ngăn cô : “, con .”
Bạn thể thích: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hứa Tri thấy mặt đỏ bừng, càng yên tâm: “ vết thương nhiễm trùng sốt ? , gọi chú Trịnh đến kiểm tra kỹ cho con.”
Cô , vội vàng lệnh cho Thẩm Chính Xuyên gọi bác sĩ.
Hai trong phòng bệnh lặng lẽ , mỉm thấu hiểu.
Nếu lúc Sầm Miên cũng một máy theo dõi nhịp tim, lẽ họ sẽ phát hiện , nhịp tim hai , đập nhanh như .
--- Chương 61 ---
Chỉ rung động 61% đồ rẻ tiền.
Sầm Miên mua xong bữa sáng trở về, bác sĩ khám phòng xong.
Hứa Tri đang trò chuyện với bác sĩ trưởng khoa, rằng vấn đề gì lớn, hai ngày nữa tháo chỉ thể xuất viện.
Tiễn bác sĩ trưởng khoa , Hứa Tri cằn nhằn Sầm Miên: “Tối qua cháu ở đây đủ vất vả , còn cố tình chạy ngoài mua bữa sáng?”
Cô , liếc mắt đầy chất vấn nào đó đang giường bệnh.
Thẩm Tuế Hàn bận tâm mà biện bạch: “Cơm bệnh viện các cô khó ăn thế…”
Sắc mặt Hứa Tri sắc lạnh, Thẩm Tuế Hàn hắng giọng, thành thật im lặng.
Sầm Miên vội vàng : “ ạ, cô, cháu ở đây một tiệm bánh bao nhân súp ngon, dù cũng dậy sớm, nên cháu mua ạ… ăn đồ nhiều dầu mỡ, cháu mua cháo trắng cho , cô cứ yên tâm.”
Mấy ngày nay Sầm Miên vẫn luân phiên chăm sóc cùng Hứa Tri và Thẩm Chính Xuyên. Cô còn trẻ, chủ động nhận phần buổi tối. Dù bình thường ở nhà cô cũng thường xuyên thức khuya để thành bản thảo, mang công việc đến đây, còn thể ở riêng với Thẩm Tuế Hàn một thời gian.
Chưa có bình luận nào cho chương này.