Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tam Công Chúa Bắt Nhầm Nam Chính

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

1.

"Dung... Dung Khuyết?"

, một tay nắm thắt lưng, một tay chống cơ bụng rắn chắc, chút luống cuống ngước mắt .

"Vệ Trầm Tuyết! Xuống ngay!"

Dung Khuyết cơ bắp căng cứng, nghiến chặt răng, sắc mặt âm trầm như sắp nhỏ nước, đôi hắc mâu lạnh lẽo gắt gao chằm chằm bàn tay đang làm loạn .

đôi mắt đầy sát khí Dung Khuyết, trong đầu vô thức hiện lên cảnh tượng trói trong ngục tối chịu hình lăng trì, sợ tới mức run bắn , vội vàng từ bò xuống.

"Xin , xin ! Trạng nguyên lang, !"

vị công chúa vô dụng nhất triều Đại Lễ, chẳng tiền đồ gì, chỉ tham tài háo sắc mà còn tham sống sợ chết, hầu như cái kết cục chính dọa cho nhũn cả chân tay.

run rẩy đưa tay tháo xiềng xích bạc Dung Khuyết, tháo xin loạn xạ: " chính sắc tâm che mờ mắt, Trạng nguyên lang đại nhân đại lượng đừng chấp nhất với ..."

Nào ngờ vì quá căng thẳng, ngón tay cẩn thận lướt qua bụng .

Một giọt mồ hôi từ thái dương Dung Khuyết chảy xuống, yết hầu khẽ động, phát một tiếng rên hừ nhẹ, sát ý trong đôi mắt đen như mực càng đậm hơn.

Cứu... cứu mạng!

Tay run rẩy dữ dội hơn, tốn bao công sức mới tháo xiềng xích bạc . như trút gánh nặng, nở một nụ nịnh nọt: "Trạng nguyên lang, xích tháo , ngươi..."

kịp hết câu, cánh tay một bàn tay to lớn, nóng bỏng đầy sức mạnh siết chặt. Trời đất cuồng, trong chớp mắt Dung Khuyết ép chặt xuống giường.

trợn tròn mắt, bỗng nhớ , lúc nãy "bỏ thêm chút thuốc" chén Dung Khuyết. Thời gian trôi qua nãy giờ, chắc đến lúc phát tác .

Vẻ thanh lãnh trầm thường ngày Dung Khuyết biến mất, thở dồn dập và nóng hổi phả bên tai , bàn tay đang khống chế cổ tay càng lúc càng dùng lực.

"Dung Khuyết ngươi... ngươi bình tĩnh một chút! Ngươi xuống , chúng chuyện gì thì từ từ thương lượng..."

Trong lúc hoảng loạn, cố gắng đẩy , dù thế nào cũng lay chuyển mảy may. hoảng sợ, há miệng gọi : " mau đến đây!"

Thế quên mất rằng, để ai quấy rầy đêm xuân và Dung Khuyết, sớm đuổi hết đám nha trực điện .

Ánh mắt Dung Khuyết thâm trầm, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.

"Muộn , Tam công chúa."

Khi nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, mới , lầm một khi phạm thì thể cứu vãn nữa.

2.

đêm đó, lo sợ thu trong phủ công chúa, mấy ngày liền dám ngoài.

Trong sách, chỉ cưỡng đoạt Dung Khuyết, thậm chí còn đem chuyện chúng rêu rao khắp kinh thành, ép làm phò mã .

Xong đời ... Dung Khuyết, vốn nữ chính định mệnh mà.

đau khổ đấu tranh một hồi, quyết định cứu vãn tình thế. nha gửi cho Dung Khuyết một bức thư, trong thư : 【 Chúc Trạng nguyên lang sớm tìm lương duyên 】, đồng thời gửi kèm theo nhiều ngân phiếu.

Thư gửi như đá chìm đáy bể, hề hồi âm.

Thời gian trôi qua, nỗi sợ trong lòng cũng dần nhạt đôi chút, lẽ Dung Khuyết đang bận việc công, rảnh để để tâm đến .

Cho đến dịp Trung thu tới, trong cung tổ chức yến tiệc, với phận Trạng nguyên lang, Dung Khuyết dĩ nhiên mời tham dự.

3.

Tiệc Trung thu tổ chức tại điện Lan Chiêu.

Bệ hạ đương kim Đại hoàng , từ lúc còn Thái tử đối xử với , vì chỗ sắp xếp ngay phía .

Yến tiệc khai mạc, các vị đại thần và gia quyến mời tụ tập trò chuyện với . lẽ vì danh tiếng quá tệ, chẳng ai thèm đoái hoài đến . một cũng thấy tự tại, thong thả ăn bánh trái.

Bỗng nhiên, điện Lan Chiêu đang náo nhiệt bỗng im bặt trong thoáng chốc.

cảm thấy điều lạ liền ngẩng đầu lên, tình cờ bắt gặp ánh mắt đạm mạc, thanh lãnh Dung Khuyết ngay tại cửa điện.

Đêm nay Dung Khuyết diện một bộ thanh bào, vạt áo như mây trôi, ánh trăng bạc rọi lên gương mặt khiến trông như họa, giống phàm trần.

một nữa tiền đồ mà vẻ Dung Khuyết làm cho chấn động, ngơ ngác .

Bên tai truyền đến tiếng giễu cợt Nhị công chúa: "Lời đồn quả nhiên tự nhiên mà , Tam hoàng chúng cứ thấy nam nhân mắt rời ."

Lúc mới giật bừng tỉnh, cúi gằm mặt xuống, hận thể tự vả cho hai cái.

Vệ Trầm Tuyết, còn dám , ngươi thật sự sợ Dung Khuyết làm thịt ngươi !

Dung Khuyết ở phía đối diện cũng dời tầm mắt nữa. khi vị trí, liền đám đồng liêu lắm lời vây quanh.

"Trạng nguyên lang sinh tuấn mỹ như thế, tài hoa nhường , thật tiểu thư nhà ai mới xứng đôi với ngài. cũng , Dung trạng nguyên chúng cô nương nào trong lòng ?"

"Thông thường trong thoại bản đều , Trạng nguyên lang ở quê nhà đều một vị biểu tư định chung ... Hắc hắc, Dung , ngài xem chuyện thật giả?"

Những lời trêu đùa họ lọt tai rõ ràng. giả vờ cúi đầu ăn trái cây, thực chất vểnh tai lên lén.

Dung Khuyết chút bất lực đỡ trán, giọng thanh thúy dễ : "Chư vị đừng trêu chọc nữa, từng hôn phối, cũng trong lòng."

Hây... câu trả lời như dự đoán, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót nhàn nhạt, trái cây trong miệng cũng chẳng còn thấy ngọt nữa.

4.

Yến tiệc bắt đầu.

Tiếng tơ trúc vang lên từng hồi, các vũ nữ váy áo thướt tha, tiếng hát du dương, khí buổi tiệc vô cùng . Trong đó thiếu những vị công tử và tiểu thư mắt , đang từ xa, đưa tình qua ánh mắt.

Còn , vị Tam công chúa bình thường não háo sắc, chỉ thể lẳng lặng ăn đồ ăn.

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên, buổi tiệc lập tức trở nên náo loạn. Tiếng gươm giáo tuốt khỏi vỏ lanh lảnh, đám thái giám hét lớn "Hộ giá".

Chỉ thấy một thiếu nữ mặc bộ đồ ngủ thỏ con màu hồng trắng, vẻ mặt ngơ ngác chiếc bàn mặt Dung Khuyết. Đôi mắt nàng trong trẻo, đôi mắt hạnh mở to, miệng liên tục lẩm bẩm: "Đây ? xuyên chứ..."

Nàng từ trời rơi xuống, rơi trúng bàn Dung Khuyết, quả một đoạn gặp gỡ điển hình giữa nam nữ chính trong thoại bản.

Dung Khuyết mặt biến sắc nàng, đôi môi mỏng khẽ mở, thốt hai chữ lạnh lùng: "Xuống ."

Thiếu nữ thể tin nổi trợn to mắt: " hung dữ với !"

Tim chìm xuống đáy vực.

Dung Khuyết bây giờ càng ghét bỏ nàng, càng lạnh nhạt với nàng bao nhiêu, thì lúc "truy thê hỏa táng tràng" sẽ càng thê thảm bấy nhiêu.

đành lòng thêm màn tương tác hai bọn họ, cầm bình rượu lên tu một ngụm thật lớn.

Nhị công chúa bên cạnh tiếp tục mỉa mai:

"Ô kìa, Tam hoàng đây đang ghen ? Ghen tị vì nữ tử thể ở gần Trạng nguyên lang như ? Ưm... Trong phủ Hoàng tỷ tình cờ mấy tên thị vệ tuấn tú cường tráng, tặng cho Tam hoàng làm nam sủng nhé?"

lớn lên trong sự ghẻ lạnh lãnh cung – tự động phớt lờ lời mỉa mai Nhị công chúa, bắt chính xác các từ "tuấn tú cường tráng", "nam sủng".

Rượu ngấm lên đầu, mắt sáng lên, vỗ tay đồng ý: "! Đa tạ Nhị hoàng tỷ!"

dứt lời, lập tức rùng một cái.

Dung Khuyết

05
tiếp tục dây dưa với Nhị công chúa, ánh mắt chuyển sang cô gái xuyên mặc đồ ngủ hồng trắng .

Nàng tên Vân Thanh Thanh, đến từ tương lai cách đây hàng ngàn năm, nắm giữ nhiều kỹ năng mà thời đại . Tính cách đơn thuần bướng bỉnh, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, vô công tử thế gia trong kinh thành ngã váy nàng.

Ngay cả đương kim bệ hạ hoàng cũng vô cùng tán thưởng nàng, còn phong nàng làm huyện chủ.

Mà hiện tại, Vân Thanh Thanh mới xuyên tới, tình cảnh chút .

Thủ lĩnh Vũ Lâm Vệ đặt kiếm ngang cổ nàng, ánh mắt âm trầm, lộ rõ sát ý:
“Ngươi thích khách do ai phái tới! Vì từ trời rơi xuống!”

Vân Thanh Thanh sợ đến trợn to mắt, thể cứng đờ, lùi từng chút về phía Dung Khuyết:
thích khách……”

Bệ hạ xoa xoa mi tâm, giơ tay lệnh:
“Giam nữ tử thiên lao, đợi yến tiệc kết thúc thẩm vấn.”

Lời dứt, hai tên Vũ Lâm Vệ lập tức giữ chặt hai tay Vân Thanh Thanh, kéo nàng ngoài.

Vân Thanh Thanh ngừng giãy giụa, trong lúc hoảng loạn liền túm lấy vạt áo Dung Khuyết, đáng thương :
“Trai , mau cứu với.”

Dung Khuyết mặt đổi sắc, bàn tay thon dài từng chút một kéo vạt áo khỏi tay nàng, lạnh lùng :
“Buông .”

, Vân Thanh Thanh đầy vẻ kinh ngạc và tủi .

Khi nàng áp giải rời khỏi điện Lan Chiêu, trong đôi mắt đen trầm tĩnh Dung Khuyết từ đầu đến cuối hề chút dao động nào.

thậm chí liếc lấy một cái đến góc áo kéo nhăn, chỉ thản nhiên nhấp một ngụm .

Trong điện, tặc lưỡi bàn tán.

“Yêu nữ từ trời rơi xuống tuy phận kỳ lạ, dung mạo cực kỳ xuất sắc. Mỹ nhân như lóc cầu cứu, Dung Khuyết vẫn thể lạnh lùng từ chối, chậc chậc……”

“Xem trạng nguyên lang chúng lòng sắt đá, kiểu nữ tử nào mới lọt mắt .”

nhịn ngáp một cái.

Kiểu nữ tử nào ? Dù cũng kiểu như .

Dung Khuyết tính tình lãnh đạm xa cách, ghét nhất loại nữ nhân dâm đãng phóng túng. Mà kiểu cô nương hoạt bát đơn thuần như Vân Thanh Thanh, khắc tinh .

chống cằm, sắc mặt uể oải, trong lòng vô cớ dâng lên một cảm giác khó chịu.


06
Yến tiệc dần đến hồi kết.

Nhị công chúa bên cạnh buồn ngủ đến mức ngáp liên hồi, mí mắt đánh .

Còn thì như đống lửa.

Bởi vì phát hiện trạng thái Dung Khuyết chút .

mặt nổi lên một tầng ửng đỏ nhàn nhạt, đầu cúi thấp, bàn tay trắng dài nổi gân xanh, siết chặt chiếc chén bạch ngọc.

lén gọi cung nữ cận tới, thấp giọng hỏi về tình trạng .

Cung nữ Nhược Cẩm đỏ mặt, biểu tình cổ quái đáp:
“Công chúa quên ? Bảy ngày , hạ ‘Hợp Tâm Tán’ cho trạng nguyên lang.”

xong, đầu óc lập tức trống rỗng.

trúng Hợp Tâm Tán, cứ mỗi bảy ngày cùng khác hoan ái một , nếu sẽ thất khiếu chảy máu mà chết, dược hiệu kéo dài một tháng.

Loại thuốc độc ác như chính tay hạ cho Dung Khuyết!

hối hận kịp, chỉ tát mấy chục cái cho tỉnh.

Dung Khuyết lúc nhịn đến cực hạn, siết chặt nắm tay, giả vờ say rượu, dậy lảo đảo rời khỏi điện Lan Chiêu.

dặn dò cung nữ mấy câu, liền lặng lẽ rời tiệc, đuổi theo .

Đêm khuya trong cung.

Dung Khuyết bước loạng choạng, vịn tường một tòa thiên điện vắng , kiệt sức ngã ngoài cửa.

Mặt đỏ bừng, y phục nửa mở, trán lấm tấm mồ hôi, trong cổ họng phát tiếng thở dốc khàn khàn.

lặng lẽ tiến gần, xổm mặt , cẩn thận vỗ vai, khẽ gọi:
“Dung Khuyết?”

Mắt đỏ lên, chằm chằm , nghiến răng từng chữ:
“Vệ… Trầm… Tuyết……”

gấp đến phát điên, vội vàng kéo áo , quạt quạt cho lắp bắp:
“Dung Khuyết, ngươi tỉnh , nếu nóng thì quạt cho, hoặc gọi thái y, nhiều thái y như chắc chắn sẽ giải độc cho ngươi…… a!”

hết, kéo mạnh lòng.

Ngay đó, nụ hôn nóng bỏng điên cuồng rơi xuống.

Dung Khuyết xé toạc áo ngoài , áp xuống.

bất lực bám chặt lưng , run giọng cầu xin:
“Đừng ở ngoài… Dung Khuyết, trong thiên điện……”

Động tác hề dừng , chỉ kéo áo ngoài phủ lên , ôm tiến thiên điện tiếp tục “giải độc”.

còn quên khóa cửa .

Đêm Trung thu , bệ hạ cùng các đại thần hứng khởi, uống rượu ca hát suốt đêm.

Gần như ai phát hiện, Tam công chúa thanh danh chẳng mấy và trạng nguyên lang… cả đêm về.

Khi trời sắp sáng, ngửa giường, ánh mắt đờ đẫn.

Cảm giác như một chuyến qua điện Diêm Vương.


07
cố chịu đựng sự khó chịu cơ thể, run chân bước xuống giường.

Dung Khuyết giải độc xong ngủ sâu, dấu hiệu tỉnh .

thở dài, mặc bộ y phục gần như xé thành từng mảnh, chuẩn lặng lẽ rời .

Mở cửa , cung nữ cận Nhược Cẩm đang chờ bên ngoài. Thấy , nàng liền khoác lên một chiếc áo choàng.

môi sưng đỏ, cổ loang lổ vết đỏ tím, bộ công chúa phục vốn tinh xảo xé nát bươm, Nhược Cẩm đỏ mặt, cúi đầu lẩm bẩm:
“Trạng nguyên lang thô bạo như ……”

vội làm động tác “suỵt”, kéo nàng .

“Đừng nữa! Chuyện tuyệt đối để ai ! Ngươi theo về chỉnh trang .”

Nhược Cẩm gật đầu.


08
mệt đến rã rời, tắm xong ngủ thêm một giấc.

Đến khi trời xế chiều, Tiểu Đức Tử bên cạnh bệ hạ tới truyền lời, bệ hạ triệu kiến .

theo lệnh tiến cung.

Trong điện Thừa Càn, quy củ hành lễ.

“Tham kiến hoàng .”

cúi đầu, tay run nhẹ giấu trong ống tay áo rộng.

Đương kim bệ hạ đại hoàng bề ngoài đoan chính, lưng kẻ biến thái háo sắc, luôn nhòm ngó .

Bệ hạ khẽ cong môi, tiến lên một bước định đỡ tay :
“Hoàng cần đa lễ, mau dậy.”

lặng lẽ lùi nửa bước, tránh khỏi tay .

Bệ hạ sững , bật :
“Một đêm gặp, hoàng xa cách với trẫm ?”

hạ mi, móng tay đâm lòng bàn tay, ngoài mặt vẫn giả vờ làm nũng:

“Hoàng , phủ cô cô mấy vị diện thủ , thần cũng . Hoàng khai ân, ban cho thần vài mỹ nam ?”

Nụ mặt bệ hạ từng chút cứng , trong mắt hiện lên tức giận:
! Ngươi còn nhỏ, thể thu diện thủ!”

dậm chân, ngẩng cằm phản bác:
“Cô cô mười sáu tuổi , vì thần ! Thần cứ !”

xong, phất tay áo bỏ .

Phía , cung nữ thái giám quỳ rạp đầy đất, còn hoàng tức giận đến mức đập vỡ đầy đất mảnh sứ.

Con chim trong lồng mà khống chế… bắt đầu ý phản nghịch, tức đến phát điên .


09
Bệ hạ thèm dung mạo nhiều năm, phận , thêm danh tiếng “ngu ngốc háo sắc” , vẫn thể tay.

Nghĩ đến đây, nhắm mắt , lạnh giọng :
Vạn Hoa Các.”

Vạn Hoa Các thanh lâu kiêm quán nam lớn nhất kinh thành.

Đèn lồng đủ màu và minh châu chiếu sáng nơi như ban ngày.

xuống xe ngựa, một đám cung nữ vây quanh bước .

Ma ma thấy trận thế lớn như , chiếc xe khắc chữ “Tam công chúa phủ”, lập tức nở nụ nịnh nọt, tiến lên:
hôm nay Tam công chúa đại giá quang lâm! , gọi Lưu Niên, Thanh Trúc xuống hầu hạ!”

xong liền tự dẫn lên nhã gian tầng hai.

Từ đầu đến cuối, mặt đều treo nụ kiêu ngạo vô não, thỉnh thoảng còn lắc đầu, những tiểu quan ngang mà tặc lưỡi.

ngoài đều cảm thán: Tam công chúa quả nhiên như lời đồn, hoang đường phóng đãng não.

kỳ lạ

luôn cảm thấy một ánh mắt âm trầm, lạnh giận đang chằm chằm .

Chỉ tìm ai.

10
xuống trong nhã gian bao lâu, ba mỹ nam lượt đẩy cửa bước .

đầu mặc hồng y, dung mạo âm nhu mỹ lệ, phong tình vạn chủng, đôi mắt phượng chứa đầy ý tình :
“Tiểu nhân tên Lưu Niên, tham kiến Tam công chúa.”

thứ hai một mỹ nam thanh nhã trong áo xanh, ánh mắt mang ý , giọng ôn nhu dịu dàng:
“Tam công chúa điện hạ, tiểu nhân tên Thanh Trúc.”

tựa ghế quý phi, nhàn nhã nhấp .

Hai đầu giới thiệu xong, đến cuối cùng…

trực tiếp sững sờ.

Dung Khuyết.

Chiếc chén trong tay “choang” một tiếng rơi xuống, cả ngã phịch xuống đất.

chứ… đường đường trạng nguyên lang, tại xuất hiện trong tiểu quan quán?!

trơ mắt Dung Khuyết một bạch y, khí chất thanh lãnh xuất trần chậm rãi tới mặt, nhẹ nhàng kéo dậy.

“Công chúa cẩn thận, mảnh sứ vỡ sẽ làm thương tay.”

Ngón tay thon dài lạnh lẽo lướt qua lòng bàn tay , mang theo cảm giác tê tê ngứa ngứa, khiến giật run lên:
“Ngươi… ngươi tránh xa một chút, quen nam nhân tới gần.”

Dung Khuyết lạnh lùng nhếch môi, môi kề sát bên tai , giọng trầm thấp lạnh lẽo nổ tung bên tai:

“Tam công chúa điện hạ giả vờ cái gì? Đêm qua ở thiên điện cùng thần, chẳng phóng đãng lắm ?”

giật kinh hãi, theo bản năng đẩy .

“Ngươi đừng bậy! Bản công chúa từng gặp ngươi!”

Đại khái để che giấu sự hoảng loạn trong lòng, cố tỏ bình tĩnh, chỉ Lưu Niên và Thanh Trúc:

“Hai các ngươi hợp ý , nếu bằng lòng, bản công chúa sẽ chuộc cho các ngươi, mang về phủ công chúa.”

Lưu Niên nhướng mày, trong đôi mắt phượng phong tình lóe lên ý :
“Tiểu nhân đa tạ Tam công chúa.”

Thanh Trúc khẽ cong môi, dịu giọng :
“Thanh Trúc nguyện ý.”

Thấy chọn hai bọn họ, khóe môi Dung Khuyết cong lên một nụ giễu cợt, thần sắc càng thêm lạnh nhạt.

cao lớn, mặt , bóng dáng bao phủ ánh nến.

“Tam công chúa điện hạ duy chỉ chọn thần, chê thần hầu hạ ?”

Ngón tay dài cong, nâng cằm lên, ép ngẩng đầu đối diện với .

Đôi mắt như hồ nước lạnh sâu đáy.

Tim đập thình thịch đến mức gần như khống chế , suýt nữa hét lên.

Cứu mạng… dạo một chuyến Vạn Hoa Các mà cũng thể gặp Dung Khuyết! Đây chính mệnh thoát khỏi nữ phụ ác độc ?!

lạnh toát, nghiến răng :
“Vô lễ! Bản công chúa ai thì lấy đó, đến lượt một tiểu倌 như ngươi xen !”

Dung Khuyết chằm chằm mắt , lạnh một tiếng, buông tay.

“Thần thất lễ , công chúa.”

siết chặt nắm tay, gọi Nhược Cẩm đang chờ bên ngoài .

“Gọi ma ma tới, bản công chúa chuộc cho hai bọn họ.”

Nhược Cẩm liếc Dung Khuyết một cái với sắc mặt kỳ quái, ghé sát tai nhỏ giọng:
“Công chúa… …”

kín đáo kéo tay áo nàng, nghiến răng thì thầm:
“Đừng hỏi linh tinh, coi như từng thấy!”

Nhược Cẩm nuốt nước bọt, nuốt hết nghi hoặc bụng, lấy ngân phiếu chuộc cho Lưu Niên và Thanh Trúc.


11
mang hai về phủ công chúa làm diện thủ, ý định gọi họ thị tẩm.

đang nghĩ về Dung Khuyết.

Chỉ cần nhắc đến tên , lòng liền trầm xuống vài phần.

đang tính toán điều gì, vì xuất hiện ở Vạn Hoa Các.

phát hiện bí mật , đại khái… sẽ bỏ qua cho .

thật sự bật với chính .

Dung Khuyết vốn hận .

Giờ thì , xem như đắc tội với .


12
ngoan ngoãn ở trong phủ công chúa mấy ngày liền.

Trong thời gian đó, Lưu Niên yêu yêu mị mị đến tìm mấy , hỏi cần thị tẩm .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...