Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 287

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

những lời , Tần Niệm chợt cảm thấy tim hẫng một nhịp. Trong đầu cô lóe lên một tia sáng, ngay lập tức hiểu chuyện. Thảo nào từ sự việc xảy , tên im lặng tiếng suốt bao ngày. Thì , sợ Bàn Long trả thù nên mới co đầu rụt cổ như !

" chuyện giờ đây đều hợp lý. tin Bàn Long gặp rắc rối, chờ nổi mà lao đến như một con cáo đói, mục tiêu . rõ ràng âm thầm theo dõi từ lâu. Nếu , thể nắm rõ hành tung đến thế?"

Nhận điều , ánh mắt Tần Niệm Lâm Dương càng đầy vẻ căm ghét. Cô tự hỏi,"tại đây thể mù quáng mà nghĩ rằng chứ? Hồi đó, ngoài gia thế tương đương nhà , bộ dạng coi như , còn tỏ vẻ chiều chuộng, chăm sóc nên lừa gạt."

đem so sánh, Lâm Dương chẳng gì đáng để đặt cạnh Bàn Long. Gia thế thua xa, mà cách cư xử cũng chẳng gì. Dẫu Bàn Long luôn tỏ lạnh nhạt ít khiến nàng cảm nhận sự quyền uy và sức hút khó cưỡng. Đó điều mà Lâm Dương bao giờ .

Nếu vì Bàn Long đang gặp rắc rối, trong lòng Tần Niệm thực luôn mong thể khuất phục đàn ông , khiến cam tâm tình nguyện chỉ thuộc về cô , màng đến ai khác.

Đáng tiếc, đời như mơ.

Tần Niệm cố hết sức trấn tĩnh, ép thoát khỏi nỗi hoảng loạn đang dâng trào. Lúc mà chọc giận Lâm Dương chẳng mang lợi ích gì, thậm chí còn nguy hiểm hơn. Cô đối thủ và xung quanh chẳng lấy một bóng ngang. Ngay cả khi cô hét toáng lên với cách mấy trăm mét đến trạm bảo vệ, bảo vệ thấy cũng mất một lúc mới chạy đến .

Hít một thật sâu, Tần Niệm nỗ lực tỏ bình tĩnh, mặt hiện vẻ thản nhiên như gì đáng lo. Giọng nàng nhẹ nhàng, gần như thăm dò:

"Rốt cuộc gì? Tiền ? nhớ thua cược với Bàn Long trong cuộc đua xe, chắc đang thiếu tiền lắm ? Nếu cần, thể cho. Mười vạn ? Tháng tiền tiêu vặt chỉ còn từng đó thôi."

, Tần Niệm chậm rãi thò tay túi xách, giả vờ như đang lấy điện thoại để chuyển khoản. Trong lòng cô âm thầm tính toán bước tiếp theo.

Thế , ngay khi những lời Tần Niệm thoát , gương mặt vốn bình thản Lâm Dương bỗng chốc sầm , đen như đáy nồi.

Mặc dù ban đầu ý định "xin chút lòng thành." cách Tần Niệm với thái độ lạnh nhạt như ban phát cho kẻ ăn mày, chẳng khác nào một thanh kiếm sắc bén cắm thẳng lòng tự tôn vốn mong manh và đầy kiêu ngạo .

Gương mặt Lâm Dương lập tức vặn vẹo đến đáng sợ. Gân xanh nổi đầy trán, ánh mắt lóe lên tia giận dữ pha lẫn hận thù. Chỉ thấy lao thẳng tới, bàn tay bóp chặt lấy chiếc cổ trắng ngần nàng, siết mạnh. gằn giọng, từng chữ như dội thẳng tai Tần Niệm:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Tần Niệm! Cô độc ác quá mức!"

Tần Niệm thể ngờ rằng hành động và lời tưởng như vô thưởng vô phạt thể chọc điên đến mức . Trong khoảnh khắc , cô sững sờ, hoảng hốt, mất sạch cả bình tĩnh thường ngày.

Gương mặt trắng ngần , vốn dĩ vẫn thanh thoát như ngọc, giờ đây đỏ bừng lên vì thiếu oxy. Tần Niệm quằn quại giãy giụa, hai tay dùng hết sức lực đập lên cánh tay rắn chắc Lâm Dương chẳng khác nào đ.ấ.m tường đá. thở yếu dần, ngắt quãng, giọng đứt đoạn chỉ còn những âm thanh khản đặc:

"... khụ khụ... buông... tha... ..."

Đôi mắt Tần Niệm bắt đầu mờ , tròng trắng dần lấn át tròng đen. sắp kiệt sức, Lâm Dương bỗng giật . ý thức rằng nếu tiếp tục, cô mà " xa" thì cũng khó thoát khỏi cảnh bóc lịch chung với Bàn Long. Nghĩ đến viễn cảnh đen tối , mới miễn cưỡng buông tay quên thể hiện sự khinh miệt.

"Bịch!"

ném Tần Niệm sang một bên như thể vứt bỏ một món đồ vô giá trị. Tần Niệm ngã xuống sàn, mềm nhũn, thở yếu ớt còn kịp định, đôi mắt vẫn ánh lên tia sợ hãi lẫn căm hờn.

vội đưa tay ôm lấy cổ, cố gắng điều hòa thở đang nghẹn . Tiếng ho nàng vang lên dồn dập, từng cơn ho như lôi phổi ngoài:

"Khụ... khụ khụ... khụ khụ "

Cả Tần Niệm run rẩy theo từng nhịp ho, mỗi thở đều như đang cào xé cơ thể, đau đến thấu tim gan.

Lâm Dương yên tại chỗ, cúi xuống Tần Niệm. Ánh mắt sắc lạnh như băng giá giữa mùa đông, toát sự tàn nhẫn và u ám khiến khác khỏi rùng .

cúi nhặt chiếc điện thoại Tần Niệm, bấm bấm vài thao tác chuyển thẳng tài khoản 10 vạn. đó, lạnh lùng ném chiếc điện thoại trở , nó rơi xuống đất ngay mặt Tần Niệm.

Giọng trầm thấp, sắc bén như lưỡi d.a.o cắm thẳng tai Tần Niệm:

"Tần Niệm, đừng mà mơ chọc giận thêm nữa. thẳng, chuyện đó chẳng mang điều gì cho cô . Kể từ giờ, mỗi tháng chuyển cho 10 vạn. Nếu , đừng trách biến cuộc sống cô thành cơn ác mộng. Đừng thử thách giới hạn vì cô sẽ chẳng một kẻ tay trắng như thể làm những gì ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...