Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 17
Tần Hạo nhíu mày:
“ em hôm nay ký hợp đồng?”
Tần Vũ Niết hít sâu một , giọng nghiêm túc:
“ đừng hỏi vì em . hôm nay tuyệt đối đừng qua cầu vượt phía Đông. Ở đó sẽ xảy tai nạn giao thông liên . nên đường vòng. Nếu … sẽ thương và ở nhà nửa tháng.”
Tần Hạo những lời , càng nghĩ càng thấy khó hiểu.
Chuyện rõ ràng còn xảy , mà cô miêu tả chi tiết đến thế?
“Ừ.”
chỉ đáp một tiếng ngắn gọn, rõ ràng thực sự để tâm.
Tần Vũ Niết cũng đoán phản ứng . Nếu đổi cô, lẽ cô cũng sẽ tin những lời mang tính “dự báo tai họa” như .
Cô khẽ thở dài.
Trong cả Tần gia, Tần Hạo hiếm hoi từng đối xử với cô, dù quá thiết, ít nhất… từng cố tình làm tổn thương cô.
Cô nỡ gặp nạn.
“,” cô chậm rãi, giọng càng thêm nghiêm túc, “ tin em một ? Tránh đoạn đường đó . vẫn , sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.”
Đầu dây bên im lặng vài giây.
“, .”
Tần Hạo đáp, giọng vẫn bình thản.
Cuộc gọi tưởng chừng kết thúc, ngay đó, bỗng nhớ một chuyện:
“Dạo em rời nhà mấy ngày , ? Trong còn tiền ? Nếu đủ thì với , chuyển cho.”
câu , Tần Vũ Niết vô thức thở nhẹ một .
Cô :
“ cần . Em về quê , mấy ngày nay cũng tiết kiệm ít.”
Tần Hạo xong thì nhíu mày.
Về quê… thì tiết kiệm bao nhiêu tiền?
thêm, chỉ lặng lẽ cầm điện thoại lên, chuyển thẳng cho cô một khoản.
Điện thoại Tần Vũ Niết rung lên.
[Tần Hạo chuyển cho bạn 100.000 tệ]
Cô sững một giây, vội gọi :
“ cả, chuyển tiền cho em ?”
“Ừ, nhận . Đừng giống đây, lúc nào cũng từ chối . Con gái thì cũng nên tự mua cho vài bộ quần áo .”
Tần Vũ Niết im lặng lâu.
Lâu đến mức Tần Hạo cũng tưởng sóng điện thoại gián đoạn.
Cuối cùng, cô mới khẽ :
“ cả, em rời khỏi Tần gia . Giờ nhận tiền … thích hợp.”
“ tiền em gọi điện để xin.”
“Em gọi cho … chỉ để nhắc đừng cầu vượt.”
“Em xong . Em tắt máy đây.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tần Vũ Niết lập tức chuyển trả tiền .
đó, cô mở danh bạ, tìm đến cái tên “Tần Hạo”.
Ngón tay cô dừng màn hình lâu.
Cuối cùng, vẫn nhấn xóa.
Nếu quyết định cắt đứt với Tần gia, thì cần giữ bất kỳ liên hệ nào nữa.
Hôm nay… coi như cuối cùng.
Cô hít sâu một , tiếp tục bước .
Ở một nơi khác.
Xe Tần Hạo lúc sắp tiến lên cầu vượt Thành Tốc.
Ngay khi chuẩn rẽ bánh, trong đầu bỗng vang lên giọng Tần Vũ Niết ban nãy:
“, tránh đoạn đường đó .”
Xem thêm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tần Hạo khựng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đầu về phía cầu vượt phía , ánh mắt tối .
vài giây do dự, với tài xế:
“Vòng qua đường Bắc .”
Tài xế ngạc nhiên:
“Chúng sắp lên cầu vượt , thẳng sẽ nhanh hơn, vòng đường Bắc ạ?”
“ cần hỏi nhiều, cứ vòng qua.”
Tần Hạo dứt khoát.
Tài xế dù hiểu, vẫn lập tức đ.á.n.h vô lăng.
Bạn thể thích: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
May mắn thời gian vẫn còn dư dả, dù đường vòng, cũng ảnh hưởng nhiều.
Khi xe dừng tòa nhà công ty công nghệ, điện thoại Tần Hạo vang lên.
giám đốc đối tác gọi tới.
“Alo? Tần tổng, … chứ?”
Tần Hạo sững :
“ ?”
“ ! xem tin tức cầu vượt Thành Tốc xảy t.a.i n.ạ.n giao thông liên , sợ cũng ở đó nên vội gọi hỏi!”
Tần Hạo lập tức siết chặt điện thoại.
Tai nạn giao thông…
cầu vượt Thành Tốc…
Tim đập mạnh một nhịp.
Nếu khi nãy vòng đường…
Nếu khi nãy lời Tần Vũ Niết…
Một cảm giác lạnh buốt từ sống lưng lan thẳng lên gáy.
“Alo? Tần tổng, còn ?”
“… ,” Tần Hạo vội lấy tinh thần, “ đến tòa nhà công ty .”
“ thì quá, xuống đón ngay.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tần Hạo tựa lưng ghế, lúc mới phát hiện , hai chân mềm nhũn.
ngờ…
Những gì Tần Vũ Niết chính xác.
Cô em gái …
thể “lợi hại” đến ?
Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh nãy:
chuyển tiền cho cô.
Cô lập tức trả .
Cô hề xin tiền, chỉ gọi để nhắc tránh đoạn đường nguy hiểm.
Dù rời khỏi Tần gia…
Cô vẫn duy nhất trong nhà gọi điện cho , chỉ để cứu một mạng.
, đối với Tần Vũ Niết chỉ :
Nhớ thì quan tâm một chút.
Bận rộn thì quên mất.
từng thật sự để ý.
lúc , trong lòng Tần Hạo dâng lên một cảm giác khó thành lời.
áy náy.
hối hận.
Cũng … một nỗi day dứt muộn màng.
chợt nhận
Chính , mới từng thật sự làm tròn bổn phận một trai.
***
Tại phủ Đông Nhạc Đại Đế, Diêm Vương bước đại điện.
Cửa điện mở, tiểu đồng gác ngoài cửa ngẩng lên thấy , lập tức chắp tay làm lễ, giọng cung kính:
“Bái kiến Diêm Vương gia.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.