Ta Gọi Tên Chàng Ba Ngày Ba Đêm, Đau Lắm
Chương 8
Tờ giấy trong tay Bùi Chiêu siết nhăn .
Liễu Hàm Yên bệt xuống đất.
“ .”
“ chỉ sợ nó gọi tới.”
“ nó chết.”
Bùi lão phu nhân lạnh lùng :
“Thứ vô dụng, đến nước còn .”
Bùi Chiêu chằm chằm hai họ.
“Huyền bà ở ?”
A Diên đáp:
“Miếu hoang ngoài thành.”
Bùi Chiêu dẫn binh bắt.
theo bên cạnh .
Xem thêm: Cơ Trưởng Hoàng Gia, Cưng Vợ Đến Nghiện - Thời Ấu Nghi + Bùi Tinh Lâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trong miếu hoang treo đầy giày nhỏ.
Tất cả đều giày bé gái.
đỏ, xanh, còn một chiếc mũi giày thêu con thỏ nhỏ.
Huyền bà án hương, thấy Bùi Chiêu cũng chạy.
Bà lắc chuông đồng .
“Hầu gia cuối cùng cũng tới.”
Bùi Chiêu đá đổ án hương.
“Ai cho ngươi lá gan đó?”
Huyền bà đè xuống đất, vẫn .
“Lá gan cho, thế đạo cho.”
“Nhà cầu con trai nhiều vô kể.”
“Dìm một con nha đầu, đổi lấy một nam đinh, họ đều bằng lòng.”
Bùi Chiêu rút kiếm.
“Ngươi hại bao nhiêu đứa trẻ?”
Huyền bà ngẩng đầu .
“Hầu gia, mẫu ngài đầu tiên.”
“Cũng sẽ cuối cùng.”
“Khi bọn họ đến tìm , miệng đều vì gia tộc, vì hương hỏa.”
“Thật chẳng qua dám thừa nhận, chính họ cũng coi thường chính .”
Mũi kiếm Bùi Chiêu kề cổ họng bà .
Huyền bà bỗng quái dị hơn.
“Ngươi tưởng sạch sẽ ?”
Bùi Chiêu động.
Huyền bà chằm chằm .
“Mẫu ngươi dám động Nhược Nhược, vì bà ngươi cũng con trai.”
“Bà chính miệng ngươi từng , nếu đích tử, căn cơ Hầu phủ sẽ vững hơn.”
Tay Bùi Chiêu cứng .
cũng nhớ câu .
Đêm đó từ cung yến trở về, say lắm.
Bùi lão phu nhân nhắc đến chuyện nối dõi, hạ giọng :
“Nếu đích tử, căn cơ Hầu phủ sẽ vững hơn.”
xong, bế Nhược Nhược lên hôn một cái.
“ con gái cũng .”
thấy nửa câu .
Bùi lão phu nhân chỉ thấy nửa câu .
Hoặc bà chỉ nửa câu .
Huyền bà :
“Dao ngươi đưa.”
“Mẫu ngươi chẳng qua ngươi chém xuống.”
Kiếm trong tay Bùi Chiêu rơi xuống đất.
hạ giọng :
“Hóa dao do đưa .”
“Mở từ đường.”
khi về phủ, Bùi Chiêu chỉ ba chữ .
Các tộc lão chạy tới, sắc mặt còn khó coi hơn chết.
Đại tộc lão chống gậy.
“Chiêu nhi, chuyện nội trạch đóng cửa xử lý .”
“Ngươi gọi cả quan phủ và bá tánh tới, nhà họ Bùi đời chỉ xương sống mắng ?”
Bùi Chiêu từ đường.
“Khi thê nữ hại, chư vị từng xem họ nhà họ Bùi ?”
Tộc lão nghẹn lời.
Một tộc thúc khác hạ giọng:
“Khương thị xuất dù cũng thấp, Thừa ca nhi mới …”
Bùi Chiêu ông .
“Mới gì?”
Vị tộc thúc im miệng.
Bùi Chiêu bày từng món chứng vật .
Dây đỏ chân Nhược Nhược.
Đôi giày nhỏ Thừa ca nhi.
Gia thư giả.
Sổ tà thuật Huyền bà.
Khăn độc Liễu Hàm Yên.
Còn cả ván quan tài .
ván vẫn còn những chữ máu mài .
Bá tánh vây ngoài từ đường bỗng yên lặng.
hạ giọng .
“Bùi Chiêu, .”
A Diên nghiệm thi thể mặt .
Nàng để khác vén vải trắng, chỉ chỉ tay .
“Mười xương ngón tay mài mòn, trong quan tài chữ máu.”
“Miệng mũi tro quan tài, cổ họng bùn vụn.”
“Khi Khương Vãn Đường đóng quan, nàng vẫn còn thở.”
Quan ghi chép mà tay cũng run.
Bùi lão phu nhân dẫn lên.
9
Tóc bà rối loạn, vẫn chịu cúi đầu.
“Bùi Chiêu, ngươi thật sự thẩm ?”
Bùi Chiêu :
“ thẩm , quốc pháp thẩm .”
Bùi lão phu nhân .
“Quốc pháp?”
“ cáo mệnh phu nhân.”
“ vì nhà họ Bùi thủ tiết hai mươi năm, giúp ngươi kế thừa tước vị, chống đỡ Hầu phủ.”
“ giết một con nha đầu vướng víu, giết một dưỡng tử vô dụng, xử trí một độc phụ, thì gì ?”
Đám đông ồ lên.
phụ nhân che miệng .
Mắt Bùi Chiêu đỏ ngầu.
“Nhược Nhược mới ba tuổi, con bé vướng víu gì ?”
Bùi lão phu nhân hét lên:
Xem thêm: Thập Niên 70 Thủ Tiết 3 Năm, Mang Song Bào Thai Đến Quân Đội Tìm Chồng Ly Hôn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Nó con gái.”
“ con gái thì chính .”
“Khương Vãn Đường sinh con trai thì nên nhường đường cho Hầu phủ.”
“Nó còn dám để tiểu tiện chủng gọi ngươi cha, nó dựa ?”
lơ lửng ở cửa từ đường.
, thấy đau.
Chỉ thấy lạnh.
Liễu Hàm Yên áp giải bên cạnh, bỗng hét lên:
“Cô mẫu, đừng đổ hết tội lên đầu .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.