Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh
Chương 63: Em đang lo lắng cho anh sao?
dáng vẻ dữ tợn tối hôm qua suýt chút nữa ăn tươi nuốt sống , Tú Lâm cảm thấy lạnh sống lưng, cô nuốt xuống nước bọt im lặng. Dương Khôi hề tỏ khó chịu, ôn hòa , "Bây giờ thì kết quả chính xác nhé, thời gian làm chuyện đó thực sự tính bằng giờ chứ bằng giây, bác sĩ Châu?"
"..." Tú Lâm đưa tay che mặt, tại thảo luận vấn đề tế nhị với một đàn ông da mặt dày như tường thành nhỉ? chỉ rước hổ .
“, tiên gọi mang cho một bộ quần áo, áo tối qua xé rách hết , túi xách cũng để ở phòng riêng lầu, gọi tìm giúp .” Tú Lâm đây cùng Dương Khôi đôi co, cô chỉ chuyện sớm kết thúc và trở về nhà.
Dương Khôi đầu cô một cái hỏi, “ ăn gì ?”
“ cần, cái cần lúc … chúng đừng gặp nữa.” Tú Lâm chút suy nghĩ xong liền mặt .
Khóe môi Dương Khôi giật giật, "Chỉ e , em còn nợ … Khá nhiều… Tiền!”
" lấy trả nợ chứ?!" Tú Lâm tức giận hét lên.
“ kén chọn, thường thì những phụ nữ đến với sẽ đòi hỏi tiền bạc, họ cho điều đó niềm hạnh phúc giống như một món quà khi gần gũi với chủ tịch tập đoàn Dương Thị.” Dương Khôi đột nhiên đến gần sát Tú Lâm, giọng trầm trầm chút tự phụ, khi ngọt ngào giống như tẩm mật.
Tú Lâm yểu oải ngã về phía , “ tiền nợ trả như thế nào đây? thể xem như chuyện đó từng xảy giống như chuyện tối qua giữa và ?”
“Xe còn ở gara sửa chữa, bác sĩ Châu thừa nhận cũng . Giống như chuyện tối qua, đó sự thật thể xem như từng xảy .” Dương Khôi thẳng Tú Lâm nghiêm túc .
Tú Lâm nhất thời nên lời, trả nợ cũng chuyện đương nhiên, giữa hai phát sinh quan hệ, gì thì , khi gặp cũng tự nhiên mà làm như chuyện gì.
Dương Khôi Tú Lâm đang suy tư, thêm, “Đương nhiên, dù tối qua chủ động cưỡng ép em, nếu em cần tiền 3 tỷ để trả nợ mà tòa kiện vì tội h.i.ế.p dâm, thì cũng thể gây sức ép để xóa nợ."
? đang cố ý dùng danh tiếng để sỉ nhục cô, coi thường cô một phụ nữ thể bán vì tiền ?
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Dương Khôi như thật khích Tú Lâm, xem cô sẽ phản bác như thế nào lời đầy khinh thường một đàn ông ngủ với cô xong. Tuy nhiên, Tú Lâm vì mà nổi giận, cô bình tĩnh nhếch khóe môi nở nụ , đó còn chủ tịch Dương gật đầu một cái với , điềm đạm , “ thôi, sẽ trả món nợ đó cũng tòa kiện làm gì. Chúng trẻ con nên đừng suy nghĩ ấu trĩ như , cũng ép buộc gì , đương nhiên cũng bằng chứng."
Biểu hiện Tú Lâm thật sự ngoài dự liệu, Dương Khôi híp mắt cô.
Tú Lâm chút do dự thêm, " ai tòa kiện khác vì tội ngủ với trưởng thành, gọi đó giao dịch bất hợp pháp? chẳng gái mại dâm ? Một đêm 3 tỷ, chủ tịch Dương cũng thật hào phóng!"
Dương Khôi, " …”
lẽ phụ nữ một ngoại lệ, gương mặt giống cũng xem như bình thường, ngay cả tính tình kiên cường cũng giống thì khó thể giải thích. Cho nên Dương Khôi cảm thấy hứng thú với Tú Lâm.
nhặt chiếc áo đất lên mặc , , " vẫn luôn hào phóng mà, nếu em chịu ngủ với thêm vài nữa, lẽ sẽ xe, nhà, tiền, và con cái… "
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/-gap--la-dinh-menh/chuong-63-em-dang-lo-lang-cho--.html.]
" gái mại dâm, chắc chắn sẽ trả hết tiền nợ cho , nhất định!" Tú Lâm Dương Khôi với ánh mắt kiên định.
Dương Khôi xoay xuống bên cạnh Tú Lâm, nghiêm túc cô, "Ba tỷ chỉ một con , nếu như em , em thể nhiều thứ đáng giá hơn thế, bao gồm cả ."
“ , quan tâm!"
"Đó điều tối qua với em ?"
Đêm qua trong lúc ân ái, bản Tú Lâm cũng quên mất Dương Khôi những gì, điều ấn tượng nhất trong đầu còn sót lúc lẽ lời cầu xin thương xót cô trong cơn mê đấm.
Tú Lâm bật , "Tối hôm qua cái gì nhớ rõ, mất trí nhớ ! giúp khôi phục ."
Dương Khôi to một tiếng, nghiêm túc Tú Lâm, " đơn giản và dễ hiểu, hai sự lựa chọn dành cho em. Thứ nhất, 3 tỷ và chuyện tối hôm qua xem như xoá sạch nếu như em xem gái mại dâm. Thứ hai, em làm phụ nữ và 3 tỷ đó sẽ quà tặng em. Ngày mai em cùng về gặp ba , thời hạn hợp đồng chúng ba tháng. ba tháng sẽ để em và hợp đồng sẽ kết thúc... ai nợ ai."
Ba tháng, ba tháng hẳn đủ để rõ chi tiết về con thật cô. Dương Khôi thật sự tin liệu đời hai giống từ ngoại hình cho đến tính cách, tìm mối quan hệ giữa Tú Lâm và Monica, hơn hy vọng Tú Lâm chính Monica, thể cô mất trí nhớ gặp chuyện bất trắc gì đó trong quá khứ mà quên mất trong sáu năm qua. Hơn nữa, mối quan hệ giữa hai trong ba tháng chắc hẳn sẽ nhiều sự đổi.
Ít nhất Dương Khôi nghĩ như . Chỉ mặc kệ , từ khi gặp Tú Lâm đến một tháng, mối quan hệ giữa hai một bước nhảy vọt cả dự định... hai phương án đều Tú Lâm chấp nhận. Cô quấn chặt chăn quanh , dùng đôi mắt trong veo xinh như viên bi sáng ngời đàn ông mặt.
Cô nhẹ nhàng hỏi , “ lựa chọn thứ ba ?”
“!” đàn ông trả lời đơn giản và nhanh chóng.
Trong mắt Tú Lâm như tia lửa lập tức bùng cháy, cô vui vẻ hỏi, "Lựa chọn gì?
"Xét theo giá thị trường, giá trị em cao hơn nhiều. Em chọn ?" Dương Khôi đầu giường Tú Lâm mỉm hỏi.
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
bán cho ? Mơ . Tú Lâm khịt mũi, "Chủ tịch Dương đối với giá cả thị trường nắm rõ trong lòng bàn tay, ngay cả giá trị một con cũng thể mang định giá, thật bội phục.”
Tú Lâm vô tình hắc mái tóc dài lưng, chỉ đơn giản một động tác nhỏ làm lộ bờ vai trần trắng nõn gợi cảm khiến ánh mắt đàn ông hề rời .
Cảm nhận ánh mắt nóng bỏng đàn ông đang , Tú Lâm liếc Dương Khôi một cái, “ gì mà ?”
Tú Lâm xong, đột nhiên cô nhớ tới một chuyện, ánh mắt cô trầm ngâm Dương Khôi, “Lúc nãy, chứ? Chuyện như thường xuyên xảy ? Nếu thấy khỏe thì mau bệnh viện …” Bệnh nếu để lâu sẽ cho thận , chỉ lòng nhắc nhở.
Đang bàn chuyện hợp đồng, tự nhiên đến chuyện nên . thực sự bóp cổ em cho , làm mất hứng.
Dương Khôi cúi kéo Tú Lâm ôm trong lòng, ánh mắt tối sầm cô, “Cho dù bệnh, hiện tại cũng tự nhiên mà tái phát, em đang lo lắng cho ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.