Sống Tốt Nhé
Chương 4: 4
Hôm , mở mắt mở hộp thoại.
phản hồi mới.
lẽ nhắn nhầm thôi.
Đang định thoát , avatar vốn màu xám bỗng sáng lên, gần như ngay giây tiếp theo, tin nhắn mới hiện .
[" một lời ?"]
Bối rối một chút, hỏi mấy năm nay làm gì ?
["Học tập, yêu đương, tìm việc, trở độc ."]
["Độc ???"]
vẻ ngạc nhiên.
Bỗng thấy khó .
sẽ sống thật , yêu Thẩm Mặc chăm chỉ suốt ba năm, kết quả nhảy dựng chia tay.
... Thật hổ.
vẫn thành thật trả lời: ["Bình thường mà, yêu chán thì chia tay thôi."]
Đối phương nhắn tin nhanh như chớp: ["Chán??? Ai chán, chán?"]
Nhớ bản một tuần vẫn còn khờ khạo mơ tưởng về tương lai, thở dài.
Trả lời: [" đời vốn dĩ gì mãi mãi, quá ngốc."]
Chữ 'ngốc' biến thành dấu .
sửa: [" khờ quá."]
Chữ 'khờ' cũng biến thành dấu .
Tiếp tục sửa, thành 'trò hề'.
Gõ xong hai chữ , chằm chằm ngây một lúc, đột nhiên vỡ òa.
Cuối cùng chỉ gửi : [" . chán ."]
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh, truyện cực cập nhật chương mới.
thấy một tràng dấu chấm hỏi từ đối phương, càng vỡ òa hơn.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/song-tot-nhe/4.html.]
[" gì lạ , ai * với chỉ một đàn ông cả đời chứ."]
Cắn môi , tiếp tục vỡ òa: ["* trẻ trung tươi mới bao nhiêu mà chẳng ."]
Đối phương lâu hồi âm.
chúi đầu ngủ tiếp, tỉnh dậy mới thấy gửi một biểu tượng mặt , thêm bốn chữ.
["Giỏi thật đấy."]
giỏi ở chỗ nào.
những ngày hộ tống thi rốt cuộc cũng còn chán lắm.
Dường như trở về ba năm , hai cùng rank đôi.
Lúc đó bật mic chuyện lúc lúc , im lặng gõ chữ trả lời.
Sợ làm phiền bạn , giờ tắt mic .
S bật mic, mãi gì, im lặng đ.á.n.h đến ván thứ ba, trong tai vang lên giọng .
" đây lấy bùa xanh ."
hình ngay giữa sông.
Đến khi Kỵ Sĩ Săn Bắn* từ nhảy một bộ skill mang , mới kịp hồn.
Gai xương rồng
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
["... Xin ."]
im lặng một chút, khẽ khẽ: "Xin cái gì?"
Giống quá.
Thực sự giống, âm sắc hình như trầm hơn một chút.
["Giọng giống bạn trai cũ ."]
Đầu dây bên bỗng châm chọc: "Ồ, tắt mic? Chẳng chán ?"
[" cần, cứ tiếp ."]
Gửi xong đột nhiên nhớ điều gì đó, tốc độ gõ kịp thời gian hồi sinh, đành xóa hết .
Thì chứng mất ngôn ngữ* khỏi .
Chưa có bình luận nào cho chương này.