Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù

Chương 67

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cuối cùng Đậu Chiêu vẫn nhặt túi tiền lên.

gì thì cũng ba ngàn lạng bạc, thể mua hơn một ngàn mẫu ruộng hoặc một tòa nhà bốn gian đó!

Nếu để ai nhặt thì chỉ sợ chớp mắt thôi đến cả cũng chẳng còn.

Cho khác chẳng bằng cho nàng.

Nàng mở túi .

Bên trong đều mấy chục tờ ngân phiếu một, hai trăm lạng, loại ngân phiếu dễ đổi.

Phụ nghĩ thật chu đáo.

Đậu Chiêu cất ngân phiếu trong túi, đột nhiên thấy tiếng lóc từ trong phòng khách truyền đến: “Ca ca, còn bức như , còn chẳng bằng cho ba thước lụa trắng, tự t.ử cho xong , khỏi bức bối yên, sống bằng c.h.ế.t…”

cho nàng ba thước lụa trắng !

Đậu Chiêu thầm oán.

Lúc mẫu cho nàng khăn nàng vẫn sống an lành đó thôi?

Vương Hành Nghi sinh con liêm sỉ như !

bôi nhọ thanh danh cả đời ông.

Phòng khách truyền giọng trầm trầm Vương Trí Bính, mơ mơ hồ hồ rõ ràng lắm.

Đậu Chiêu đang nghĩ nên đến bên vách tường cho rõ , kết quả thấy tấm bình phong trong phòng khách động, phụ và Vương Trí Bính .

Nàng vội trốn hòn giả sơn ở Thái Hồ.

Phụ khuyên Vương Trí Bính: “… cũng đừng sốt ruột quá, chuyện đến quá đột ngột, lẽ nhất thời nàng tiếp nhận . đến , cũng kết quả thế nào. Giờ tạm về , để các đại tẩu nàng đến thăm, xem nàng suy nghĩ gì, đến lúc đó chúng xuống bàn bạc. Chỉ cần Đậu gia thể làm thì nhất định sẽ cố gắng đáp ứng nàng.”

Mặt Vương Trí Bính đen ngòm, như , trán nổi gân xanh, trầm giọng : “Đậu thất gia ý gì? Cho rằng nhà bạc nhà ngươi chắc?”

đừng hiểu lầm.

Phụ ôn hòa: “ chỉ nghĩ, tuy ca ca nàng nam nữ cũng khác, xa nhiều năm như , tâm sự gì cũng chỉ sợ tiện cho . bằng chờ thêm hai ngày, chờ nàng bình tĩnh tính.” tiếp: “Nếu nàng nỡ rời xa Minh thư nhi thì thể đến thăm bất kỳ lúc nào. Chỉ Minh thư nhi còn nhỏ tuổi, chỉ sợ đến lúc đó lời đồn thổi gì để nó thì con bé sẽ vui. Nếu nàng đồng ý, để Minh thư nhi nhận nàng làm nuôi hoặc di nương đều . Chờ Minh thư nhi hiểu chuyện thì chuyện cũ cho nó cũng muộn. cụ thể nên thế nào còn xin bên nhà cho ý kiến, sẽ làm theo lời .”

Lời chân thành, thỏa khiến sắc mặt Vương Trí Bính cũng hòa hoãn dần.

cẩn thận phụ một cái :

ngờ ngươi hành sự trầm như , coi thường ngươi .

Phụ hổ, quanh co:

còn sớm, giữ nữa. đến, sẽ mời uống – chỗ còn Đại hồng bào Nhị đường gửi từ Phúc Kiến về, pha cùng thưởng thức.

Vương Trí Bính hài lòng bỏ .

Phụ lau mồ hôi, xoay về phía hòn giả sơn nơi Đậu Chiêu đang trốn, gọi:

– Còn mau đây? Mặt trời gắt thế , cẩn thận cảm nắng!”

Đậu Chiêu hì hì , :

– Con trốn kỹ , phụ phát hiện con?

Phụ chỉ vòng vàng đầu Đậu Chiêu.

Sớm thì chỉ nên dùng dây buộc tóc thôi.

Đậu Chiêu thì thầm trong lòng, nghĩ đến ba ngàn lạng bạc , xòe tay để lộ chiếc túi nhỏ, : “Phụ , con nhặt một cái túi…”

Đừng nàng giờ mới chỉ năm tuổi mà dù 15 tuổi thì dấu ba ngàn lạng bạc ai cũng chuyện dễ dàng, cách nhất cứ để lộ , quang minh chính đại đem làm riêng.

Phụ : “Thì con nhặt ”. vươn tay cầm lấy cái túi .

Tay Đậu Chiêu vung lên, giấu túi đằng : “ con nhặt thì con ”.

Phụ sửng sốt :

đây túi , mất tìm đến, chẳng lẽ con còn định giữ?

phụ cảm ơn con, chia cho con một nửa. Đậu Chiêu .

Phụ buồn , nhéo mũi nàng: “Con học theo ai thế !” đó mở túi , chọn mấy tờ ngân phiếu đưa cho nàng, “Đây hậu tạ con.”

, .

Đậu Chiêu gây rối, tập ngân phiếu một trăm lạng, tay giật lấy mấy tờ ngân phiếu hai trăm lạng, “Đây đều con…”

Đang thì tổ phụ .

Phụ chút kích động nhét hết ngân phiếu trong túi tiền.

Tổ phụ nhíu nhíu mày, :

– Làm cái gì ?

Giọng lãnh đạm.

chuyện gì, chuyện gì. Túi Thọ Cô lỏng, con đang buộc giúp con bé. Phụ vội đáp.

A!

Đậu Chiêu nhịn .

Ngân phiếu đều tiền riêng phụ .

Cho nên giấu cả tổ phụ.

Tổ phụ tức giận :

– Đó chuyện đám a , con đại nam nhân, làm làm gì? Con theo , lời với con.

Phụ đáp lời, gọi Thỏa Nương đến, chỉ Đậu Chiêu, thấp giọng mấy câu cùng tổ phụ về Hạc Thọ Đường.

Đậu Chiêu tủm tỉm về chính phòng.

Thỏa Nương chằm chằm túi tiền bên hông nàng, mỗi qua cầu nhỏ, lối mòn thì sắc mặt nàng đều căng thẳng, miệng ngừng nhắc nhở, “Tứ tiểu thư, cẩn thận một chút, cẩn thận một chút”, hận thể cầm túi trong tay.

Đậu Chiêu hỏi nàng:

– Ngươi trong ?

Thỏa Nương gật gật đầu.

Đậu Chiêu lấy trong túi mấy tờ ngân phiếu:

– Thưởng cho ngươi!

dám, dám.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...