Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 112
Tổ mẫu và phụ gặp mặt cũng gì để chuyện, tổ mẩu chi ngừng nhét hạt dưa và điểm tâm tay phụ :
– … Đây mua từ cửa hàng trong thành về đó… Đây trong nhà tự trồng, lúc mùa xuân cố ý chăm sóc, kết quả dưa thơm ngọt, trong thành bán cũng tươi bằng thế .
Phụ ngượng ngùng, thản nhiên.
Mấy thứ đều thích ăn.
do đại nương nuôi lớn, ngoài huyết thống , thói quen sống và sở thích ăn uống đều hề giống tổ mẫu vẫn đón lấy hạt dưa, chậm rãi c.ắ.n.
Tổ mẫu cũng cảm thấy phụ mất tự nhiên, trong nụ bà mấy phần lúng túng, :
– Bao giờ thì con tới đón Thọ Cô?
Hỏi xong cảm thấy lời nên vội bổ sung:
– Ý , sách, cũng hiểu quy củ gì đó, thỉnh thoảng Thọ Cô đến đây chơi còn , ở đây lâu quá chỉ sợ cho nó.
Phụ :
– Chờ bên con thu xếp xong thì sẽ đón Thọ Cô về.
xong, thấy đề tài để chuyện, tiếp:
– Con cũng thấy để Thọ Cô theo Vương thị thì , bên Lục tẩu , cũng hòa hợp với Thọ Cô, con còn ở kinh thành vài năm, vẫn định để nó theo lục tẩu.
Tổ mẫu gật đầu:
– Như cũng ! , lục phu nhân xuất từ danh môn Giang Nam, đôi khi thái phu nhân còn hỏi ý kiến lục phu nhân, ai cũng khen ngợi, thể thấy lục phu nhân bản lĩnh, Thọ Cô theo nàng , ít nhiều cũng thể học thêm chút kiến thức.
Lúc chuyện nhắc tới đại nương phụ : “… Nếu con lớn lên bên bà thì hôm nay?”
Phụ cúi đầu , :
– Mẫu đối xử với con .
– !
Bạn thể thích: Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tổ mẫu :
– lén thăm con, thấy phu nhân đang cầm roi trúc đ.á.n.h tay con, đ.á.n.h hỏi còn dám làm thế ? Con dám. phu nhân buông roi trúc thì con nhăn mặt với phu nhân, còn hỏi phu nhân thể chơi … Từ đó về , thực sự yên tâm.
Đậu Thế và Đậu Chiêu đều chuyện , mà đều kinh ngạc há hốc miệng.
Tổ mẫu cảm khái :
– Nếu phu nhân thể sống lâu vài năm thì !
Mắt phụ đỏ lên.
Tổ mẫu vội :
– Xem , chuyện làm gì? Khó lắm mới dịp con đến đây một chuyến, trưa nay ở đây ăn cơm ? bảo mổ gà mái…
– , !
Phụ vội :
– Trong nhà còn nhiều việc, con về sớm, chờ thêm mấy ngày đến thăm .
Tổ mẫu nghĩ nghĩ, mấy lời giữ nữa, chỉ :
– để tiễn con ngoài!
Phụ từ chối, tổ mẫu nắm tay Đậu Chiêu tiễn Đậu Thế ngoài.
Trong thôn, đều tò mò với phận phụ , trốn cửa hoặc nấp ở góc tường đ.á.n.h giá phụ , cũng ỷ quan hệ với tổ mẫu, cầm chiếc giỏ trúc tới, giả bộ ngẫu nhiên gặp, xoay hành lễ với tổ mẫu:
– Phu nhân, khách đến!
trong thôn đều dựa việc giúp tổ mẫu làm ruộng mà sống, ở Đậu gia, tổ mẫu vị trí gì ở đây, một câu bà sẽ quyết định đến sống c.h.ế.t những .
Lưng tổ mẫu thẳng tắp, đáp một tiếng “Ừ”, cũng gì thêm.
Lúc Đậu Chiêu từng Thôi đại tẩu , lúc tổ mẫu về điền trang, lời gì cũng , Thôi gia tổ mẫu tổn thương, bất công tổ mẫu cản , còn : “ làm còn cho ”, thái độ thản nhiên, những nịnh hót càng thêm kính trọng, những từng bà cũng bà làm khó, đều phân theo hoa màu thu hoạch , lâu dần, đôi khi mùa màng , tổ mẫu còn miễn địa tô cho bọn họ. Nhà ai con học thì bà bỏ tiền giúp đỡ, nhà ai con tìm cửa hàng để học nghề thì bà cũng sẽ nghĩ cách giúp. Lâu dần, tổ mẫu kính trọng. , họ Thôi và một trong điền trang theo Đậu Chiêu lên kinh thành vì nể mặt tổ mẫu. thật , Đậu Chiêu nhờ phúc tổ mẫu.
Lên núi bắt chim, xuống sông bắt cá.
Nắng tháng năm, Đậu Chiêu ôn cuộc sống ở điền trang trong trí nhớ một lượt.
Đừng bỏ lỡ: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan, truyện cực cập nhật chương mới.
giờ nàng cũng chẳng còn đứa trẻ ngây thơ nữa, chỉ 2,3 ngày mệt đến độ chân tay đau nhức.
Thỏa Nương hoảng hốt hỏi tổ mẫu:
– Nên làm đây?
– Hoạt động nhiều ! Nó vì bình thường ít hoạt động đây mà.
Tổ mẫu đáp, đó kéo Đậu Chiêu:
– , cùng bắt sâu cho dưa !
Đậu Chiêu .
Đương nhiên Thỏa Nương sẽ che chở cho nàng.
Tổ mẫu :
– Giờ nó cô nương nhà quyền quý, cần làm việc nặng như thế thì thể khỏe mạnh ? Về sinh con đẻ cái thế nào đây? Ngươi các tiểu thư nhà giàu đó, bao nhiêu vì khó sinh mà c.h.ế.t, chính vì m.a.n.g t.h.a.i chịu vận động, sợ sẽ ảnh hưởng đến con cái, kết quả càng sợ cái gì thì nó càng dễ đến. Ngươi xem con nhà nông đó, mấy khó sinh, mấy đứa trẻ khó nuôi!
đến đây, tổ mẫu thổn thức.
Đậu Chiêu nhớ kiếp … như lời tổ mẫu , tuy rằng cơ thể tổn thương như mà đến mức hương tiêu ngọc vẫn.
sống một nữa, nếu quý trọng thì chắc gì ưu thế kiếp sẽ vô duyên vô cớ rơi xuống đầu ngươi nữa. Mà ngươi vì thế mà đ.á.n.h giá chính bản thì đó chuyện đáng sợ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.