Show Hẹn Hò: Trêu Chọc Ảnh Đế Bỗng Hóa Nổi Danh
Chương 10
“Kỹ năng bán t.h.ả.m cô ngày càng thuần thục hơn.”
Trong giọng điệu mềm mỏng quả thực mang theo chút hương vị thê lương.
Trong đôi mắt vốn luôn u ám, lạnh lẽo Lâm Thính Tứ, chẳng từ lúc nào pha lẫn một chút dung túng.
“Thích Thư, Tư Minh Nhiên kẻ thù cô ?”
“, từng thầm mến.”
Thích Thư cảm thấy ôm quá c.h.ặ.t, dường như khó thở, khẽ nới lỏng tay một chút.
Mà, giọng êm tai vốn dĩ ẩn chứa bao nhiêu ấm tình đỉnh đầu càng thêm phần lạnh lẽo.
“Cô thầm mến Tư Minh Nhiên?”
“ , ai lúc còn trẻ mà chẳng từng trao nhầm trái tim chứ, , đầu bờ, cải tà quy chính .”
Lâm Thính Tứ:
“……”
“Thầy Lâm, xóa video ?”
Cô ngước đầu lên, trong đôi mắt đọng những tia nước lấp lánh, chiếc điện thoại đàn ông nắm trong tay tỏa ánh sáng yếu ớt.
Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn nổi bật và tinh xảo Thích Thư.
Khi ánh sáng gần, ngay cả những sợi lông tơ nhỏ xíu gò má cũng thể thấy rõ ràng.
Lâm Thính Tứ cúi :
“Video bằng chứng giữ , đầu bờ , để xem rốt cuộc ?”
“Nếu , sẽ giao video .”
“……”
Lời đe dọa thật.
Thích Thư gật đầu, dang tay , làm bộ như ôm.
Lâm Thính Tứ:
“Làm gì đấy?”
“Tê chân ……”
nắm lấy cánh tay cô, nhấc bổng lên.
Chân Thích Thư tê căn bản vững , lập tức ngã nhào lòng , khuỷu tay đ.â.m trúng cơ bụng , đàn ông nghiêng , tiếng rên rỉ trầm thấp rơi bên tai, khiến gò má cô nóng bừng.
Gợi ý siêu phẩm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) đang nhiều độc giả săn đón.
“Xin .”
Thích Thư giọng điệu chân thành.
Lâm Thính Tứ trầm trầm cô.
Thích Thư ngượng ngùng đến mức ngón chân đào cả một tòa lâu đài mơ ước Barbie đất, chạy trối ch-ết khỏi cửa.
……
Sáng hôm , ghi hình buổi sáng.
Thức ăn trong tủ lạnh lấp đầy, Giang Hiểu Duyệt tắm rửa xong từ sớm, lầu đợi bạn ăn mới quen ngày hôm qua.
“Thư Thư, nhanh lên.”
“Ừm?”
Thích Thư quanh một lượt, ngờ hai họ những khách mời dậy sớm nhất.
Giang Hiểu Duyệt chờ đợi nữa, kéo cô đến tủ lạnh, tìm vài phần nguyên liệu.
“Sáng nay làm món mì qua cầu ?”
“.”
Thích Thư vốn định ăn, thấy tên món thèm.
nguyên liệu cũng đủ.
Giang Hiểu Duyệt lập tức nhặt rau rửa rau.
Thích Thư lâu làm, cầm điện thoại tìm kiếm cách làm phiên bản gia đình, mắt qua một lượt thì những ký ức đó cũng hiện về.
“Thư Thư, cho thêm chút cay nhé.”
“ vấn đề gì.”
“Cho nhiều giá đỗ một chút, ngọn đậu Hà Lan ăn ngon lắm.”
“Còn trứng cút thì ?”
Giang Hiểu Duyệt nghĩ một lát:
“!”
Đạo diễn Chu theo mùi hương mà đến, chút bất ngờ khi thấy hai họ.
“Thích Thư, cô đang làm gì đấy?”
“Mì qua cầu phiên bản gia đình ạ.”
Thích Thư bận rộn trả lời.
Đạo diễn Chu nhân cơ hội , vội vàng kéo sang bên cạnh, thấp giọng :
“ một chi tiết phát hiện về hướng ghi hình chương trình, bàn bạc với nhà đầu tư cô đây.”
“ vấn đề gì.”
Thích Thư xắn tay áo định bắt đầu làm.
bếp lò trong nhà bếp, hai nồi đất dùng để đựng mì đặt lên, nóng bốc lên nghi ngút.
“Điểm gây tranh cãi xoay quanh cô, Tư Minh Nhiên và Mộ Yên Yên?
Cô thể chấp nhận ?”
Thích Thư lập tức phấn khích hẳn lên.
“ !!”
Cầu còn !
Đạo diễn Chu ngỡ ngàng:
“Tại trông cô vẻ mong đợi thế?”
Thích Thư hiểu hỏi :
“Chẳng lẽ nên ạ?”
Ngay ngày đầu phát sóng đẩy Mộ Yên Yên xuống hồ bơi, ai thấy cảnh đó cũng đều cô thể nào thích Mộ Yên Yên .
Thích Thư đồng ý mười vạn phần.
Đạo diễn Chu sờ mũi, nỗi lo lắng tan biến, bắt đầu uyển chuyển đưa yêu cầu:
“Chuẩn cho …… một phần luôn nhé?”
“ ạ.”
Thích Thư tâm trạng , chuyện nhỏ nhặt đáng gì.
Nửa tiếng .
Đạo diễn Chu bưng bát mì qua cầu do Thích Thư làm, ăn một cách mãn nguyện, hào phóng đưa lời nhận xét.
“Nước dùng thơm ngon!!”
Đạo diễn Chu giơ ngón tay cái lên.
Thích Thư nheo mắt đầy ẩn ý.
Giang Hiểu Duyệt liên tục gửi cho Thích Thư mấy cái nụ hôn gió.
Họ đang dùng bữa sáng thì các khách mời khác cũng xuống lầu, đạo diễn Chu thấy quân tương đối đủ thì lệnh mở livestream, còn bản thì tiếp tục tận hưởng món ngon một cách thảnh thơi.
Lương Du ngáp một cái, thấy bữa sáng ngày hôm nay hai , kinh ngạc đến mức giọng cũng run rẩy:
“Đây …… mì qua cầu?!”
Giang Hiểu Duyệt chỉ tay về phía Thích Thư:
“ , Thích Thư làm đấy.”
Lương Du càng thêm ngơ ngác.
Thích Thư làm mì qua cầu?
Trời mới , món ăn đặc sản quê hương Lương Du chính mì qua cầu, từ khi làm đến nay, cô hai ba năm ăn hương vị quê nhà .
bát mì qua cầu Giang Hiểu Duyệt, sắc hương vị đều đủ cả.
Thấp thoáng cũng hương thơm xuyên thấu qua cánh mũi, quyến rũ vị giác phạm tội.
Mộ Yên Yên và Tư Minh Nhiên đồng thời về phía Thích Thư, ánh mắt đầy vẻ tin.
Đặc biệt Cố Liên Châu, đờ luôn .
“Thật sự đại tiểu thư cô làm ?”
Đại tiểu thư mà làm món mì qua cầu phức tạp thế á?
Trừ phi mặt trời mọc ở đằng Tây.
Cố Liên Châu tự nhận thể coi thanh mai trúc mã Thích Thư, từng Thích Thư đụng tay đồ ăn.
Lương Du rục rịch thử:
“Cái đó…… mạo hỏi một chút, thể cho nếm thử một miếng , đặc sản quê chính mì qua cầu, thèm quá mất.”
Giang Hiểu Duyệt hào phóng lấy bát múc cho cô một phần nhỏ, thầm nghĩ may mà ăn nhiều lắm.
Lương Du để ý, bưng bát một bên ăn.
“Oa!!!
Thích Thư tay nghề cô thật đấy, vị y hệt món mì qua cầu chính gốc ở chỗ , cảm ơn cô nhé.”
Ánh sáng trong mắt Lương Du như sắp hóa thành thực thể .
Đây cũng đầu tiên, Thích Thư thấy sự cảm kích chân thành từ tận đáy lòng một .
Thích Thư cũng chia một phần mì từ trong nồi đất .
“Chị Lương Du, nếu chị thích thì ăn nhiều thêm chút.”
[ , tại Thích Thư đối xử với những khách mời nữ khác ngoài Mộ Yên Yên đều ?]
[Đơn giản thôi, vì Thích Thư ghét Mộ Yên Yên.]
[Cách màn hình mà cũng ngửi thấy thơm quá trời.]
[Ai bảo chứ!]
[Thật , Thích Thư cũng một bình thường chân thành.]
Bình luận khung chat bắt đầu dần dần chuyển biến đối với Thích Thư.
Bữa sáng ở biệt thự show hẹn hò đều tự chuẩn , đạo diễn Chu cũng phô diễn những mặt chân thực đằng cuộc sống họ.
Hình tượng ngôi ngày nay quá xa rời thực tế, làm gì sẽ gây khó chịu.
Mà yêu đương ngoài chuyện ngọt ngào sến súa , còn chuyện củi gạo mắm muối.
Đạo diễn Chu hy vọng thấy một khía cạnh thể hiện kỹ năng nấu nướng khách mời nam hoặc nữ.
Làm cũng một kỹ năng nổi bật.
Mà hiện tại, hai khách mời nữ biệt thự đều cảm thấy chủ trì phòng bếp nên Thích Thư.
Lương Du ăn xong bát mì qua cầu, trong lòng cảm thấy trống trải.
Lâm Thính Tứ từ lầu xuống, ánh mắt nhạt nhẽo lướt qua bố cục các khách mời trong phòng khách.
Ba khách mời nữ tụm một chỗ, điều ngoài dự tính .
Thích Thư chủ động rót một ly nước cho Lâm Thính Tứ.
“Thầy Lâm, uống nước ạ.”
Đừng bỏ lỡ: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô lưng về phía ống kính, dùng khẩu hình miệng ám chỉ.
Thầy Lâm, video xóa ?
Lâm Thính Tứ đáp:
“ xóa.”
“……”
thấy gì ?
“Gì cơ?”
Thích Thư ôm ng-ực:
“ tiếng trái tim tan vỡ đấy.”
Lâm Thính Tứ:
“……”
Thấy Lâm Thính Tứ định bếp, Thích Thư theo :
“Thầy Lâm, định làm gì ăn ?
Làm cho một phần luôn .”
“.”
“Ảnh đế tiếc chữ như vàng.”
Thích Thư lẩm bẩm.
Lâm Thính Tứ lấy hai quả trứng gà, u u :
“ thấy .”
“ mặt mà, sợ gì thấy.”
Lâm Thính Tứ miệng thì chuẩn cho Thích Thư, mười lăm phút , khi vớt trứng chín , vẫn đưa cho Thích Thư một quả.
Thích Thư ở một góc bàn ăn thẩn thờ.
Một đôi tay thon dài trắng trẻo hạ xuống mặt cô, một quả trứng tròn trịa xuất hiện mắt.
Lâm Thính Tứ ngoảnh đầu , thẳng khỏi biệt thự.
[Trời ơi trời ơi!
Lâm Thính Tứ đối xử với Thích Thư thật đặc biệt!]
[Cặp đôi ‘Tứ Thư Ngũ Kinh’ hướng về !]
[Ông xã, trai thế chứ!]
[ một ngày linh hồn nhập xác Thích Thư.]
Thích Thư bóc trứng ăn.
đầu , biểu cảm khó diễn tả Mộ Yên Yên và Tư Minh Nhiên đập ngay mắt cô.
“ thế?
ăn trứng ?”
Tư Minh Nhiên:
“Hơ hơ.”
Mộ Yên Yên:
“Thích Thư, cô và thầy Lâm dường như quan hệ bình thường, hai ở ngoài đời quen ?”
“Liên quan gì đến cô?”
Nữ chính xanh đang dò hỏi thông tin cô đây mà.
Thích Thư sẽ cho cô cơ hội đó.
Chỉ dùng một câu khiến cô nghẹn họng.
“Thích Thư, cô đừng giận, uống chút nước .”
Mộ Yên Yên tung kỹ năng tỏ vẻ quan tâm như khi.
định rót một ly nước đưa qua, Thích Thư giả vờ đưa tay đón lấy, ngón tay run lên một cái, ly nước cầm chắc, nước đổ hết xuống đất.
“……”
Hiện trường chút khó xử.
Tư Minh Nhiên lập tức dậy, nắm lấy tay Mộ Yên Yên.
“Yên Yên, em nợ gì Thích Thư cả, đừng lấy lòng cô .”
Mộ Yên Yên thầm thì, giọng lớn nhỏ, micro cô loại xoàng.
Thu trọn giọng tự trách cô :
“Minh Nhiên, gia đình gốc em vốn lắm, tạo nên tính cách yếu đuối như thế , hễ thấy ai tính cách mạnh mẽ hơn lo lắng năng thế nào để khỏi phật lòng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.