Sếp Chu, Nói Chuyện Tình Cảm Thì Tốn Tiền Đấy
Chương 4
May mắn .
Cả đêm chuyện gì xảy .
Bạn thể thích: Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bảy giờ sáng, chuông báo thức reo liền dậy.
Ngước mắt lên tầng hai, chút cảm giác khó chịu trong lòng bắt đầu nhen nhóm.
Chẳng hiểu vì nữa.
Dứt khoát nghĩ nữa.
Vệ sinh cá nhân xong, nấu một bát mì mang đến cửa phòng Chu Minh .
Gõ cửa đầu ai đáp.
Thử vặn tay nắm cửa, thật, khóa trái .
Ghé tai sát cửa, loáng thoáng thấy tiếng chuyện bên trong.
gõ thêm ba nữa, vẫn chẳng thấy ló mặt .
Bí quá, bèn bệt xuống, cầm đũa gõ bát:
"Ting ting tang, ting ting tang, nhịn ăn một bữa lòng hoang mang~"
"Ting--"
Cửa mở.
Bốn mắt , gian tĩnh lặng như tờ.
"......"
vội bật dậy, hai tay bưng bát mì chìa về phía :
"Chào buổi sáng nhé thiếu gia, đêm qua ngủ ngon ?"
câu đang tự lừa dối , sắc mặt Chu Minh còn tệ hơn cả tối hôm qua.
Quả nhiên, Chu Minh cũng cảm thấy đang cố bắt chuyện cho .
, dường như nở một nụ thất bại.
Trông còn khó coi hơn cả .
khan một tiếng đ.á.n.h trống lảng:
" ăn ? ăn chè trôi nước nhân mè đen? Để nấu ngay......"
Chu Minh đột nhiên túm lấy cổ tay .
một hồi im lặng dài đằng đẵng, từ từ cụp mắt, hàng mày nhíu chặt, bàn tay vô thức siết chặt :
"Chu Khải Quang... tối qua nhập viện , hôm nay......"
Chu Minh dừng , đôi mày nhíu chặt hơn, giọng trầm khàn đến mức khó mà rõ:
"Sáng nay chín giờ, ông phẫu thuật mở hộp sọ."
Bỗng chốc nhớ câu dặn dò cuối cùng ông cụ trong điện thoại tối qua.
vỗ trán đầy hối hận.
Vội xoay Chu Minh , đẩy trong phòng:
"Mau vệ sinh đồ , nhớ cạo râu nữa, lấy tinh thần kẻo bố thấy lo, hầm để xe đợi, nhanh lên."
xong, lưng bước ngoài.
một bước ngoắt , thấy Chu Minh vẫn chôn chân tại chỗ, nhanh tay gắp quả trứng ốp trong bát mì đưa tận miệng :
"Lót chút ?"
Chu Minh khựng , bật bất lực.
cúi đầu há miệng nhận lấy, ăn xong chỉ trong hai miếng.
"Cảm ơn."
thì thật lòng .
cũng mỉm :
" chi~"
"Mạnh mẽ lên nhé bro!"
"......"
đường đến bệnh viện, Chu Minh giải thích rằng sáng nay nhận điện thoại từ chú Lý - quản gia lâu năm bố, mới hôm nay ông làm phẫu thuật.
Trong não một khối u, vị trí mấy khả quan, phẫu thuật 30% khả năng tỉnh .
Chú Lý kể trong điện thoại rằng bố sợ cái tỷ lệ 30% , vẫn sớm công chứng di chúc xong xuôi .
Ông già thật , âm thầm mà làm chuyện lớn.
Chỉ mới Chu Minh kể thôi mà thấy lòng nghẹn , tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, sang .
Chu Minh cũng vặn đang , bèn với vỗ nhẹ lên mu bàn tay :
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Đừng chỉ vì cái tỷ lệ 30% đó mà bỏ qua 70% hy vọng . Nghĩ theo hướng tích cực , coi như đang cầu nguyện , tâm thành thì ắt linh, ông trời sẽ đáp ứng mong nguyện chúng ."
"Chúng ?"
"Ừ, với đó."
Đèn xanh bật lên, vội vã đạp ga.
Qua khóe mắt, vẫn cảm nhận ánh Chu Minh .
Đợi lâu , cảm giác chăm chú mới tan , kèm theo đó một tiếng "ừm" thật khẽ.
Tám giờ mười lăm phút thì tới bệnh viện.
và Chu Minh chạy như bay về phía phòng bệnh.
Đẩy cửa bước , ông cụ Chu đầu trọc thấy hai chúng thì sững sờ, thậm chí thể dọa cho giật .
Ngẩn một hồi, đó ông như đứa trẻ dỗi hờn mặt sang một bên.
"Ông Lý! Ông Lý ? Ai bảo ông gọi hai đứa nó đến?"
"......" Chú Lý chốt ở cửa dám ho he.
Bạn thể thích: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hai bên im lặng.
đưa tay giật nhẹ tay áo Chu Minh , nghiêng đầu thì thầm:
" gì chứ."
Đợi vài giây, Chu Minh nắm lấy bàn tay đang thả lỏng bên cạnh, tiến về phía giường bệnh hai bước.
Cảm thấy tay run, nắm chặt , lấy ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay .
Chu Minh thở hắt một thật khẽ, ngước ông cụ Chu:
"Phát hiện từ bao giờ?"
Ông cụ vẫn mặt chúng , im lặng vài giây đáp bằng giọng cứng rắn:
"Cái hồi giục mày kết hôn ."
Ngừng một chút, ông tiếp:
"Mày tìm một cô gái như Như Ý, mày may mắn. Những thứ khác tao nhiều, đối xử với nó."
Chu Minh : "Con ."
: "......"
Thấy hổ thẹn quá.
Một trăm triệu đấy, đưa cho ai mà chẳng tận tâm làm việc cơ chứ?
Đang định gì đó thì nhân viên y tế bước phòng để chuẩn cho ca phẫu thuật.
Đợi khi ông cụ lên cáng, chúng lặng lẽ theo phía .
Cáng dừng ở khu vực chờ phẫu thuật, nắm tay Chu Minh bước tới bên giường.
cúi xuống, vỗ nhẹ mu bàn tay ông cụ:
"Bố, chúng con sẽ ở ngay đây đợi bố ."
Năm giờ chiều.
Đèn phòng phẫu thuật cuối cùng cũng tắt.
Bác sĩ chính bước thông báo ca mổ thành công.
trút tảng đá lớn trong lòng, xoay nhắm mắt, chắp tay thành tâm cảm tạ chư vị thần phật mà cầu khấn suốt tám tiếng đồng hồ qua.
So với , Chu Minh bình tĩnh hơn nhiều.
Trong suốt tám tiếng , Chu Minh chẳng hề nghĩ đến 30% 70% .
kể về cảm xúc đầu tiên tiếp xúc với hội họa khi học.
Kể về chuyện đầu tiên tự học vẽ ôm cúp về nhà, bố hề nương tay đập nát sàn.
Và còn kể về hình bóng mà lắp ghép qua vô vàn cãi vã với bố.
Một nữ họa sĩ đạt nhiều giải thưởng, khi sinh lâu, gặp gỡ tri kỷ đời .
Kết cục , bà lựa chọn tự do và lãng mạn, để c.h.ế.t nơi xứ .
Trong tám tiếng đó, Chu Minh đưa một quyết định.
Từ bỏ niềm đam mê mà kiên trì đấu tranh vượt qua bao áp lực, để làm những gì làm.
Cho dù trong di chúc, ông cụ trải sẵn cho một con đường sáng tác giàu sang và tự do.
Phía , bác sĩ chính dặn dò xong với Chu Minh về kế hoạch điều trị tiếp theo cho ông cụ.
đầu , Chu Minh cũng vặn về phía .
Ánh mắt chan chứa ý mệt mỏi, vươn tay về phía :
" đây, hứa với ông cụ sẽ đây đợi ông mà."
khi bố Chu chuyển từ phòng ICU ngoài, Chu Minh chính thức nhậm chức tại Minh Diệu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.