Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn, Tôi Được Đại Lão Cưng Chiều Tận Trời

Chương 41

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Quen với việc Quý Diệp nhớ rõ chuyện Ninh Hi, chẳng hề dị ứng xoài, còn trách cô nể mặt , chịu nhận quả xoài từ tay Lý Mỹ Thục.

Đến bệnh viện.

Ôn Nhan một bước xuống xe.

Con đường đến phòng bệnh ba Quý Diệp, ba năm qua cô .

Ngược , Lý Mỹ Thục và Quý Diệp thản nhiên giao phó chuyện cho cô.

" hiếm khi đến đây nhỉ." Ôn Nhan hỏi.

Quý Diệp gật đầu, " ông cụ gặp nhất em, đến đây chỉ tổ làm ông thêm bực ."

Ôn Nhan bật , "Đến tận hôm nay , vẫn nghĩ bác Quý thích ?"

Quý Diệp gì, coi như ngầm thừa nhận.

"Năm đó khi t.a.i n.ạ.n giao thông dẫn đến tàn phế, bác tìm đến , quỳ xuống mặt , cầu xin gả cho ."

"Thậm chí còn lấy chuyện để trao đổi, gả cho , bác sẽ sắp xếp thỏa viện dưỡng lão và hộ lý cho ."

Ôn Nhan Quý Diệp, từ từ dừng cửa phòng bệnh.

"Nếu bác Quý thích , thì mù mắt mù cả tâm ."

Quý Diệp trầm mặc hồi lâu, một lúc mới đẩy cửa phòng bệnh , " xem thử , ông thấy giọng em, kích động quá tỉnh dậy thì ."

Ôn Nhan gì, cất bước .

Bác Quý vẫn như cũ, giường, hai mắt nhắm nghiền.

Bác sĩ , tỷ lệ ông tỉnh cao.

Ba năm qua, cô tuyển chọn nhiều hộ lý, trong việc chăm sóc bác Quý, cô luôn tận tâm tận lực.

Nếu thực sự để trả ân tình năm xưa, cô cảm thấy như cũng đủ .

"Ba, con dẫn Nhan Nhan đến thăm ba đây."

Quý Diệp bước phòng, dừng giường bệnh.

" ba luôn con lời ba, bây giờ con lời ."

"Con ba con và Nhan Nhan sống thật với , con hứa với ba, , con nhất định sẽ đối xử với cô ."

"Quý Diệp, thấy thế thú vị ?" Ôn Nhan cãi với mặt bác Quý, cô đưa tay kéo Quý Diệp khỏi phòng bệnh.

Cô buông cổ áo Quý Diệp , khuôn mặt đầy giận dữ, "Chuyện chúng , đợi khi nào bác tỉnh sẽ giải thích rõ ràng, cần ở đây giả mù sa mưa lừa dối bác ."

" cũng cho em , Ôn Nhan!"

Quý Diệp dồn cô góc tường, "Chỉ cần chúng một ngày ly hôn, em vẫn vợ Quý Diệp !"

" ly , bớt mấy lời vô nghĩa ." Ôn Nhan lạnh, hất tay Quý Diệp , về phía thang máy.

Điện thoại Lục Từ Ngộ gọi đến thật lúc.

Ôn Nhan bước thang máy, điện thoại reo lên.

Lục Từ Ngộ hỏi, "Tan làm ."

"Tan làm , ?"

đồng hồ, giờ mà Lục Từ Ngộ vẫn nghỉ ngơi .

"Nhà hàng tư nhân mà cô đặt, hôm nay giao đồ ăn đến."

" giao ?"

Thang máy vang lên tiếng "đinh", Ôn Nhan bước nhanh ngoài, " muộn thế , lẽ vẫn ăn cơm..."

Giọng Lục Từ Ngộ đột nhiên trầm xuống, "Cô xem."

" bây giờ qua đó một chuyến."

"Ừ."

Cúp điện thoại, sắc mặt Lục Từ Ngộ dịu đôi chút.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-ly-hon-toi-duoc-dai-lao-cung-chieu-tan-troi/chuong-41.html.]

nghiêng đầu mấy hộp thức ăn đặt bàn, xua tay, bảo dì giúp việc trong nhà đóng gói mang hết.

Điện thoại giường rung lên.

"Muộn thế , mua cho chút cháo nhé?"

"."

Hiếm khi Lục Từ Ngộ kén chọn.

Ôn Nhan đang ở ngay lầu bệnh viện, cô mua chút đồ ăn nhẹ mang lên.

Cách đó xa.

Trong chiếc Cayenne màu đen.

Quý Diệp lệnh cho tài xế dừng .

tận mắt thấy Ôn Nhan rời khỏi bệnh viện, bây giờ .

" lên xem thử, cô đến phòng bệnh nào lầu."

Quý Diệp dặn dò xong, thêm với tài xế, "Xem thử trong phòng bệnh ai."

Tài xế gật đầu, mở cửa xe bước xuống.

Lục Từ Ngộ ngờ Ôn Nhan đến nhanh như .

Ôn Nhan đặt túi xách xuống, bước tới, " đến bệnh viện thăm bác Quý, tiện thể ghé qua đây."

" thì thật trùng hợp."

Lục Từ Ngộ húp một ngụm cháo trắng, ngước lên cô.

nếu gọi cuộc điện thoại , cô chuẩn về nhà .

đột nhiên cảm thấy bát cháo trắng chẳng còn chút mùi vị nào nữa.

Liền đặt bát cháo xuống, nhạt giọng , " ăn no , cô về ."

Ôn Nhan bát cháo trắng hầu như ăn mấy miếng, nhíu mày, " hợp khẩu vị ?"

"Ăn no ."

"Mới ăn một miếng no ?" Ôn Nhan cầm lấy chiếc thìa, xuống mép giường.

"Bác sĩ dày , cần ăn chút đồ loãng, hai ngày nay cố gắng chịu khó một chút ."

Lục Từ Ngộ hất tay Ôn Nhan , cháo nóng đổ ập lên mu bàn tay cô.

Ôn Nhan xuýt xoa một tiếng, lập tức vẩy vẩy tay, chỉ trong chớp mắt, mu bàn tay bỏng đỏ ửng.

Ánh mắt Lục Từ Ngộ dõi theo cô, trong đáy mắt xẹt qua một tia lo lắng.

Ôn Nhan gì, rút khăn giấy lau tay, " ăn thì thôi , về đây."

"Thời gian muộn quá , tiện gọi điện hỏi nhà hàng tại giao đồ ăn."

"Ngày mai sẽ hỏi , nếu thích, sẽ liên hệ với dì giúp việc ở nhà, bảo dì mang cơm đến cho ."

" cần, ngày mai xuất viện." Lục Từ Ngộ .

Ôn Nhan mấp máy môi, gì đó, lời đến khóe miệng nuốt xuống.

", tùy ."

Chuyện Lục Từ Ngộ, cô tư cách quản, cũng tư cách .

chuyện cứ để mặc .

khi Ôn Nhan rời , trong phòng bệnh vang lên một tiếng loảng xoảng chói tai.

Hộ lý bên ngoài thấy, vội vàng chạy phòng bệnh.

thấy một mớ hỗn độn mặt đất, sắc mặt âm trầm Lục Từ Ngộ, vội vàng dọn dẹp.

Sáng sớm hôm .

Ôn Nhan hủy đặt món ở nhà hàng tư nhân, dặn dò dì giúp việc ở nhà mang bữa sáng cho Lục Từ Ngộ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...