Sau Ly Hôn, Tôi Được Đại Lão Cưng Chiều Tận Trời
Chương 2
Tạm Bợ
“ nấu cơm .” Quý Diệp kéo lấy cổ tay mảnh khảnh cô, trong giọng mang theo chút oán trách: “ dày khó chịu.”
“Chúng sắp ly hôn , nên đổi thói quen ăn uống .” Giọng Ôn Nhan mang chút tình cảm nào.
Quý Diệp nhíu mày: “Em làm loạn đủ ?”
“ làm loạn.” Ôn Nhan , chớp mắt chằm chằm , ánh mắt thanh lãnh, gằn từng chữ: “ mời luật sư ủy thác ly hôn .”
“Ôn Nhan.” Quý Diệp gọi tên cô, trong giọng lộ rõ vẻ vui: “ , bây giờ thể ly hôn.”
Bạn thể thích: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ ly hôn.”
“Giận dỗi cũng nên chừng mực, kiên nhẫn để dỗ dành em mãi .”
luôn như , một ngọn lửa giận dữ khó hiểu cuộn trào trong lòng, Ôn Nhan hất tay Quý Diệp . Cô hét lớn, phép lịch sự tối thiểu khiến cô hết đến khác nhẫn nhịn.
Cô hít sâu để giữ bình tĩnh: “Ngày ngoại tình đề nghị ly hôn, giải thích rằng phản bội cuộc hôn nhân , cũng tin. tiếp tục bước t.ử tế cùng , bày mưu bôi nhọ sự trong sạch , còn dùng những bức ảnh nhạy cảm đó ép tay trắng. đòi công bằng cho bản , rốt cuộc làm gì?”
Trong mắt Ôn Nhan mang theo một tia tuyệt vọng, ánh mắt Quý Diệp theo bản năng né tránh, chìm im lặng.
“ bà xin , bà chịu. báo cảnh sát, đồng ý.” Khi Ôn Nhan những lời , thái độ bình tĩnh: “Chúng kết hôn ba năm, bao giờ về phía , luôn hướng về gia đình , , cho dù họ .”
“ bề , làm con, chẳng lẽ em lớn tiếng với bà ?”
Quý Diệp xoa trán, mặt đầy vẻ mệt mỏi: “ bà , cũng mặt xin em, còn đưa em một triệu tệ làm bồi thường, em thể đừng gây sự vô lý nữa ?”
xong lời , Ôn Nhan bật thành tiếng, trong mắt tràn ngập sự mỉa mai.
Trong mắt Quý Diệp, bất cứ chuyện gì cũng thể dùng tiền để giải quyết. Giống như ngày đó, cô gả cho ba năm, cuối cùng cũng đợi đến ngày thể lên.
Ngày sắp trở thành vợ chồng thực sự, ngày động phòng, đàn ông bỏ mặc cô để sân bay đợi "bạch nguyệt quang" về nước.
đó Ôn Nhan chịu uất ức, liền đưa cho cô một tấm thẻ ngân hàng coi như bồi thường, cũng chỉ qua loa cho xong chuyện. thứ cô căn bản những đồng tiền .
Ôn Nhan đè nén sự tủi trong lòng, bình tĩnh quyết định : “Quý Diệp, nhất định ly hôn với . chỉ ly hôn, còn chia một nửa tài sản, đó thứ đáng lẽ thuộc về .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-ly-hon-toi-duoc-dai-lao-cung-chieu-tan-troi/chuong-2.html.]
Vốn dĩ cô quan tâm đến tiền, bất cứ thứ gì. bà chồng độc ác hủy hoại sự trong sạch cô, ép cô tay trắng, cuối cùng thậm chí còn mạnh miệng ngượng. , cô thể để mụ phù thủy già đó như ý. Lo lắng cô sẽ chia tài sản ? thì cô nhất định lấy!
Lúc Ôn Nhan chuyện, vặn Lý Mỹ Thục đang xuống lầu thấy rõ ràng.
Bà đến mà tiếng hét chói tai vang vọng bên tai : “Nhà họ Quý nợ cô một đồng nào, cô đừng hòng lấy bất cứ thứ gì, thu mấy tâm tư nên cô .”
Ôn Nhan ngẩng đầu lên thì thấy bà chồng ăn mặc lộng lẫy từ lầu bước xuống. Ánh mắt bà Ôn Nhan vẫn tràn ngập sự chán ghét như khi.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Ba năm nay ở nhà làm bà nội trợ, cô cống hiến một đồng giá trị nào cho nhà chúng ? Ngay cả một đứa con cũng sinh mà còn đòi chia tài sản, mơ.”
Lúc Lý Mỹ Thục làm gì còn chút phong thái nào một quý phu nhân hào môn, hận thể chọc thẳng tay trán Ôn Nhan.
Quý Diệp nhíu mày bước lên , che khuất tầm : “, bình tĩnh chút .”
Lý Mỹ Thục trừng mắt Ôn Nhan với vẻ thiện chí. Bà bao giờ coi trọng cô con dâu , chẳng qua chỉ một kẻ sa sút.
Ba năm , Quý Diệp t.a.i n.ạ.n giao thông, cả chìm trong sự trầm mặc, cần ở bên cạnh hầu hạ chăm sóc, nếu bà mới đồng ý cho Ôn Nhan gả đây.
Huống hồ cô còn ...
Cứ nghĩ đến Ôn Nhan, bà càng thêm tức giận.
Ôn Nhan ánh mắt hung dữ Lý Mỹ Thục, chút sợ hãi : “ cống hiến gì cho nhà họ Quý ? Bà quên mất ba năm Quý Diệp liệt giường, đều do tự tay chăm sóc. Mỗi bà và bố chồng ốm nặng, ai thức trắng đêm túc trực bên giường bệnh? Việc đối nội đối ngoại, giao tiếp họ hàng nhà họ Quý, ai quyền phụ trách?”
Năm xưa vì để chăm sóc đàn ông liệt giường, cô từ bỏ sự nghiệp , làm một vợ hảo, ôm đồm việc lớn nhỏ trong nhà họ Quý.
Ngoại trừ chồng thích cô, tất cả họ hàng nhà họ Quý, bao gồm cả những quý phu nhân hào môn giao thiệp bên ngoài đều giơ ngón tay cái khen ngợi cô.
Những điều đó thể nào Lý Mỹ Thục .
Sắc mặt bà càng thêm khó coi: “Cô gả nhà chúng , đó đều những việc cô nên làm. Chẳng qua cũng chỉ mấy chuyện đón khách tiễn khách, việc vặt trong nhà, chăm sóc chồng và bố chồng, thế thì tính cống hiến và giá trị gì?”
“Trong mắt bà, nên làm tròn nghĩa vụ, đối với quyền lợi hưởng bà nhắc đến nửa lời?”
Giọng Ôn Nhan lạnh lùng: “ cho bà , chuyện đó thể nào, pháp luật cũng sẽ để bà chiếm hết tiện nghi .”
“Cô...”
thấy ánh mắt Ôn Nhan , cả Lý Mỹ Thục cứng đờ trong chốc lát, mà cô làm cho hoảng sợ, thốt nên lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.