Sau Ly Hôn, Tôi Được Đại Lão Cưng Chiều Tận Trời
Chương 136
“Cảm Ơn Nhiều.”
Hai khách sáo nhiều.
Ôn Nhan bao giờ kiểu cách, đặc biệt bây giờ gặp chuyện như .
Đến sân bay, Ôn Nhan tháo dây an , lập tức xuống xe.
“Lục Từ Ngộ, cảm ơn .”
“Những lời với ông nội , em đều thấy , đủ .”
Cô , chỉ một cô đang cố gắng.
Ôn Nhan xuống máy bay, liền báo bình an cho Lục Từ Ngộ.
Bước khỏi sân bay, một đàn ông mặc áo khoác gió chặn .
đàn ông cầm điện thoại tay, dường như đang đối chiếu gì đó.
“ Ôn Nhan.” Ôn Nhan lịch sự mỉm với đàn ông.
Lục Từ Ngộ cho cô xem ảnh , cô liếc mắt một cái nhận .
đàn ông đưa tay : “ Bùi Tịch.”
Ôn Nhan mỉm , bắt tay với : “Xin chào, làm phiền .”
“Lão Lục hiếm khi làm phiền , vui còn kịp, đến cùng cô?”
“ trong nước còn việc.”
Bùi Tịch hề bất ngờ: “ bận, giống như lúc mới quen , một ngày hai mươi tư tiếng đồng hồ đều đủ cho dùng.”
“ đây lúc học cũng như ?”
Hai bộ đến bãi đỗ xe, đường bắt đầu trò chuyện.
Bùi Tịch gật đầu: “Lúc đầu còn tưởng gia cảnh khó khăn, cần dùng thời gian rảnh rỗi để kiếm tiền, mới , về quản lý doanh nghiệp gia tộc .”
“Các ... bạn học đại học?”
Bùi Tịch gật đầu, nhếch môi , đến xe, chu đáo mở cửa xe cho Ôn Nhan: “Chúng bạn cùng phòng, còn một nữa, cô quen .”
“Kiều Yến Tây?” Ôn Nhan suy đoán.
Bùi Tịch lớn: “ một kẻ lập dị, lão Lục chịu đựng nữa.”
“ cũng nhiệt tình, giống như .”
Bùi Tịch , suốt dọc đường đều kể cho Ôn Nhan chuyện và Lục Từ Ngộ hồi đại học.
“ , trường đại học chúng ngay gần đây, đợi cô bận xong, thể đưa cô đến xem thử.”
“ chứ.” Ôn Nhan nhận lời.
Bùi Tịch đưa cô đến một ngôi nhà màu trắng: “Đây chỗ ở lão Lục, trong nhà dì giúp việc ở quanh năm, thỉnh thoảng sẽ đến đây tra cứu tài liệu gì đó.”
Ôn Nhan theo Bùi Tịch đến cửa, nhập mật khẩu.
Ôn Nhan đột nhiên sững , mật khẩu sinh nhật cô.
Bùi Tịch đẩy cửa : “Hồi đại học, thường xuyên chạy đến đây. Chúng đều hỏi tại , luôn chịu , mới , ở đây hồi ức .”
“Hồi ức?”
Ôn Nhan hiểu, Bùi Tịch : “Cô xem thử sẽ .”
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì?, truyện cực cập nhật chương mới.
Đẩy cửa , trong nhà tràn ngập một mùi hương thoang thoảng.
Ôn Nhan thích mùi hương , cô dép lê, ngắm nghía cách bài trí trong nhà.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-ly-hon-toi-duoc-dai-lao-cung-chieu-tan-troi/chuong-136.html.]
Trong bếp, một phụ nữ lớn tuổi bước .
phụ nữ chằm chằm cô một lúc, hiền từ mỉm : “ Ôn tiểu thư .”
“Dì cháu ạ?” Ôn Nhan sững .
phụ nữ mỉm : “Dì cháu từ lâu . Tiểu Lục tối hôm qua gọi điện cho dì, cháu sắp qua đây, dì liền vội vàng mua chút đồ dùng hàng ngày, phòng cũng dọn dẹp xong , dì đưa cháu lên lầu xem thử.”
“Làm phiền dì ạ.”
Ôn Nhan , sang Bùi Tịch. Bùi Tịch nhún vai: “Cô , uống cốc cà phê.”
Ôn Nhan gật đầu, theo dì giúp việc lên tầng hai.
“Tiểu Lục đây mỗi nhắc đến cháu, đều với chúng cháu một cô gái xinh . Hôm nay gặp mặt, quả nhiên còn hơn cả ảnh.”
“Dì còn thấy ảnh cháu ạ?”
Ôn Nhan kinh ngạc, cô , ở nơi đất khách quê xa xôi, nơi đây mà cũng dấu vết cô.
“ chỉ .”
Dì giúp việc đẩy cửa một căn phòng , bật đèn.
Ôn Nhan thấy cách trang trí bên trong: “Cảm ơn dì, cháu thích nơi .”
“Cháu theo dì đến đây.”
Ôn Nhan đưa đến một căn phòng khác. Đẩy cửa , căn phòng dường như cửa sổ, tối.
Dì giúp việc bật đèn, bước tới, kéo rèm cửa .
“Căn nhà Tiểu Lục mua lúc học đại học. một dạo, nhốt ở đây lâu. Lúc đầu dì chuyện gì, mới hiểu, thì ở đây gặp.”
Trong phòng đột nhiên sáng lên, Ôn Nhan rõ những bức ảnh dán đầy tường.
một bức ngay cả cô cũng từng nhận , ở đây đều .
“ đây đều tự dọn dẹp căn phòng , đó một ngày đột nhiên với dì về nước , căn phòng nhờ dì nhất định trông coi cẩn thận.”
“Bây giờ thấy cháu đích đến đây , hai đứa nhất định làm hòa ?”
Đối mặt với câu hỏi dì giúp việc, Ôn Nhan trả lời thế nào.
Điện thoại Lục Từ Ngộ đột nhiên gọi tới, Ôn Nhan máy.
Trong nước chắc rạng sáng, Lục Từ Ngộ khẽ hỏi: “Đến nhà chứ.”
Bạn thể thích: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Ừm, căn phòng em thích.”
“ thì , Dì Mai chăm sóc nhiều năm , em cần gì cứ thẳng với dì .”
“, cảm ơn .”
“Em nghỉ ngơi cho , việc thì liên lạc với .”
Cúp điện thoại, Ôn Nhan thấy Dì Mai đang cô mỉm .
“Dì ơi, dì gì ?”
“Dì thấy cháu, liền yên tâm , Tiểu Lục cuối cùng cũng sống .”
Dì Mai nắm lấy tay Ôn Nhan: “Những năm nay, Tiểu Lục ngoài miệng , dì thể cảm nhận , vẫn luôn nhớ thương cháu. May mà về nước tìm cháu , thật .”
Hồi Ức Quá Khứ
Ôn Nhan nhếch môi , nhất thời nên tiếp lời thế nào.
Dì Mai nhanh phản ứng , vỗ vỗ miệng : “ cái miệng , cháu máy bay lâu như chắc cũng mệt , cháu cứ nghỉ ngơi ở phòng một lát , dì nấu cơm .”
“Làm phiền dì , dì Mai.”
Ôn Nhan đặt đồ xuống, bước đến bức tường treo đầy ảnh, ngắm từng bức ảnh đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.