Sau Ly Hôn, Tôi Được Đại Lão Cưng Chiều Tận Trời
Chương 112
Cơn Giận Khó Kìm
Xem thêm: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trình Mục vẫn hì hì: “Lúc nào kết hôn nhớ báo một tiếng nhé, đặt một suất phù rể đấy.”
“Ăn phần .” Lục Từ Ngộ lườm .
Ôn Nhan ở bên cạnh gượng, Lục Từ Ngộ đang đeo găng tay bóc tôm, những ngón tay trắng trẻo thon dài, giống như một tác phẩm nghệ thuật mỹ.
Con tôm bóc xong đặt bát Ôn Nhan, cô sững sờ một chút: “Cảm ơn .”
Lục Từ Ngộ gì, chuyện với Trình Mục, bóc tôm.
Trong bữa tiệc Ôn Nhan ăn bao nhiêu, lúc ăn mấy con tôm vặn lấp đầy bụng.
Bạn học đại học gặp , Trình Mục và Lục Từ Ngộ mãi cũng hết chuyện.
Ôn Nhan buồn ngủ, thấy hai đang cao hứng, cũng quấy rầy, tự góc sô pha chợp mắt một lúc.
Lục Từ Ngộ thấy cô ngủ , liếc Trình Mục: “Ngày mai mời ăn cơm, về đây.”
“!”
Trình Mục về phía Ôn Nhan hiểu ngay, giơ ngón tay cái lên với Lục Từ Ngộ.
Lúc Lục Từ Ngộ bước tới, dùng mu bàn tay vỗ nhẹ Ôn Nhan, cô liền tỉnh dậy ngay.
“Về thôi.”
Ôn Nhan ngẩn một chút, ừ một tiếng, cầm lấy chiếc áo khoác vắt bên cạnh, Lục Từ Ngộ đưa tay , cô tự nhiên vịn tay dậy.
“Trình Mục, tạm biệt nhé.”
“ tụ tập.”
khi rời khỏi nhà Trình Mục, Ôn Nhan trong xe, thời gian nửa đêm.
“Đưa em về nhà nhé?”
“ tiện đường ?” Ôn Nhan làm phiền Lục Từ Ngộ.
Lục Từ Ngộ trực tiếp lái xe: “Tiện đường, em ở Hỏa cũng tiện đường.”
“Chuyện camera giám sát cảm ơn .” Ôn Nhan kìm nén cả buổi tối, cuối cùng cũng .
“ gì, tình hình bố Quý Diệp hiện tại thế nào ?”
“Bác sĩ , theo dõi thêm hai ngày nữa, tình hình định thể chuyển sang phòng bệnh thường .”
“Em vẫn đến bệnh viện mỗi ngày ?” Lục Từ Ngộ hỏi.
Ôn Nhan lắc đầu, ngoài cửa sổ, giọng lộ một tia bất lực: “Quý Diệp ép em đến bệnh viện nữa, lúc rảnh rỗi em vẫn sẽ đến thăm.”
“Ông đối xử với gia đình em ?”
“ !”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-ly-hon-toi-duoc-dai-lao-cung-chieu-tan-troi/chuong-112.html.]
Về chuyện , Ôn Nhan chút do dự gật đầu: “ khi bố em xảy chuyện, em bán nhà và xe ở Kinh Bắc để trả tiền vi phạm hợp đồng và tiền bồi thường.”
“ mà, những thứ đó chỉ như muối bỏ bể, lỗ hổng công ty để xa xa bán vài căn nhà thể lấp đầy.”
“Cho nên năm đó, dì ủng hộ em nước ngoài du học, hy vọng em thể tránh xa những chuyện ?”
Ôn Nhan gật đầu: “, lúc đó em những chuyện gia đình, mãi mới đột nhiên . em thể để một ở trong nước chứ, đó một đám đòi nợ đột nhiên tìm đến em, bà vì tránh né bọn họ mà xe tải tông trúng. Em cùng đường bí lối mới gọi điện thoại cho bác Quý, bác chỉ giúp em trả viện phí mà còn trả hết nợ nần bên ngoài cho gia đình em.”
“Bác Quý cứu mạng em, những thứ đều em nợ bác .”
Xe dừng lầu khu chung cư.
Ôn Nhan tháo dây an định xuống xe, Lục Từ Ngộ đưa tay cản : “Chuyện đầu tư góp vốn, em suy nghĩ , nghiêm túc đấy.”
“Em sẽ suy nghĩ kỹ.”
Những ngày tiếp theo, Ôn Nhan bận rộn.
Dự án vẫn luôn theo dõi sát , phía Diệp Tiều Ca nhiều phối hợp, Ôn Nhan tức giận kìm nén trong lòng, tức đến mức viêm họng cũng tái phát.
“Chị.” Loan Hoán gọi điện thoại về, ném điện thoại lên bàn, dang hai tay: “Vẫn như cũ, nghiên cứu đang tiếp tục, sẽ thành nhiệm vụ dự kiến hạn.”
Ôn Nhan ít khi nổi giận, xong lời Loan Hoán, tập tài liệu trong tay cô ném mạnh xuống bàn: “Nghê Hải Đường làm cái gì , với tính cách cô mà thể dung túng cho trướng đối xử với một dự án như thế ?”
Loan Hoán hì hì : “Dù cũng con ông cháu cha, còn trưởng nữ nhà họ Diệp, chắc tạm thời về nước thấy việc gì làm nên chơi đùa chút thôi.”
Bạn thể thích: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ cũng thể lấy tương lai cả dự án làm trò chơi cô , bao nhiêu chúng mệt sống mệt c.h.ế.t tăng ca làm việc, đều thành NPC hết !”
Ôn Nhan xong, cổ họng truyền đến một trận đau nhói, hai ngày nay cô tức giận, chỉ cổ họng vấn đề, môi cũng nổi hai cục mụn nước.
Loan Hoán cũng nhịn khuyên cô: “Chị, chị cũng bớt giận , em tìm một chỗ, chúng ngoài xả stress chút nhé.”
“ còn tâm trạng ?”
Ôn Nhan xua tay: “Bây giờ chỉ bọn họ mau chóng phối hợp với , làm xong dự án thì bao giờ hợp tác với bọn họ nữa!”
“ hợp tác với ai nữa?” Tiểu Hải vặn đẩy cửa bước .
Ôn Nhan định lên tiếng, Tiểu Hải giải thích : “ gõ cửa đấy, hai đều thấy.”
Ôn Nhan mím môi, chuyện công việc cô ít khi than phiền với Triệu tổng, Tiểu Hải cũng chỉ thỉnh thoảng hỏi cô tiến độ dự án .
dạo gần đây, Diệp Tiều Ca dường như cố ý, dữ liệu bên cần cô đều đưa cái nào.
“Tập đoàn Hằng Tường.”
Ôn Nhan bực bội : “Đủ kiểu phối hợp, dự án chỉ cần một dữ liệu thôi, cũng sẽ ảnh hưởng đến bộ. Diệp Tiều Ca trong ngành, Nghê Hải Đường mà dám giao phó chuyện cho cô làm.”
“Chuyện dễ thôi, lát nữa xin chỉ thị Triệu tổng, thứ Sáu tuần ông thời gian rảnh, cứ coi như thị sát công việc .”
“Chuyện tạm thời đừng cho Nghê Hải Đường , cô rốt cuộc vẫn Hằng Tường, trong chuyện , ít nhiều cô vẫn sẽ bênh vực nhà .”
Ôn Nhan gật đầu: “Cảm ơn , Hải.”
Tiểu Hải : “Triệu tổng dặn dò , bảo để mắt đến cô nhiều hơn, bên chuyện gì giúp thì giúp. Áp lực cô cũng lớn quá , dành thời gian khám họng .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.