Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 303: Ly hôn vui vẻ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lời đàn ông thành công khiến Minh Khê dừng bước.

đầu , phần sửng sốt, ngạc nhiên mừng rỡ: "Thật ?"

Niềm vui ánh lên trong mắt cô như ánh sáng chói chang đ.â.m thẳng tim.

Phó Tư Yến gật đầu buồn bã, một tia đau đớn lướt qua đáy mắt.

Minh Khê ngờ mới sáng sớm cửa gặp chuyện thế , vui vẻ :

" đợi một lát."

mang giấy tờ, nhà lấy.

Bước chân nhẹ nhàng như chim sẻ thoát lồng, tràn đầy cảm giác giải thoát.

Khoảnh khắc đó như mũi d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng tim Phó Tư Yến, khiến n.g.ự.c bắt đầu nhói đau.

Gần đây, tim thường xuyên đau âm ỉ, cách nào khống chế. Đến mức bắt đầu nghi ngờ, liệu tim thật sự vấn đề.

rõ ràng mới kiểm tra sức khỏe, vấn đề gì.

Đợi Minh Khê hớn hở cầm giấy tờ , ánh mắt đàn ông tối , nới lỏng cà vạt đang siết chặt cổ đến khó thở, giọng cũng trở nên trầm nặng:

" hai điều kiện."

Nụ mặt Minh Khê lập tức đông cứng , bực bội : " đùa ?"

Phó Tư Yến nhúc nhích lông mày:

"Chỉ cần em đồng ý, sẽ nuốt lời. Ngay lập tức ký giấy." "... ."

vui, Minh Khê cũng cách nào khác.

"Ly hôn xong, trốn tránh . Và trong vòng nửa năm, tái hôn."

"Chỉ thôi ?" Minh Khê bất ngờ.

Cô còn tưởng sẽ đưa điều kiện gì nghiêm trọng lắm, ngờ yêu cầu đơn giản thế .

Thật cần , nửa năm tới cô cũng định tái hôn.

gấp đến mấy tìm bố dượng cho bé Du Du, cô cũng cần thời gian xem xét kỹ càng.

Chuyện đó dễ dàng như .

Còn về chuyện trốn tránh, giữa họ vốn ít tiếp xúc, chẳng gì gọi tránh tránh.

Dù gì cũng thù oán sâu nặng gì đến mức thể gặp mặt. Giữ chút thể diện giữa cũ với , cô vẫn làm .

Phó Tư Yến mím nhẹ môi:

"Chỉ thôi."

Minh Khê thấy điều kiện quá đơn giản, định gật đầu thì tiếp:

" buông tay. Em công bằng ? cho em công bằng. sẽ theo đuổi em từ đầu, chỉ cần em đừng né tránh ."

" em cũng công bằng với . Bỏ qua những định kiến trong lòng, xem một theo đuổi bình thường, dám ?"

đang đánh cược.

Nghĩ cả đêm, cuối cùng quyết định cho cô điều cô – công bằng.

Nếu ngày xưa cô thể yêu , bây giờ cũng thể.

Giờ phút , Phó Tư Yến giống như một con bạc, đặt cược tất cả trái tim để đổi lấy hy vọng giành cô.

Nếu cuối cùng vẫn thất bại, chỉ cần cô hạnh phúc, lẽ cũng sẽ chúc phúc...

Chỉ lẽ – chính cũng tin câu đó.

Minh Khê hiểu ngay dụng ý trong lời , trong lòng bắt đầu do dự: nên đồng ý ...

Phó Tư Yến khẽ :

" tự tin với chính ? Sợ yêu nữa?" Câu khiến Minh Khê nổi giận.

"Đồ tự luyến. Ai thèm yêu chứ? Theo đuổi thì cứ theo đuổi, bao giờ yêu !"

hiểu vì , khi câu , n.g.ự.c Minh Khê như căng tức lên, nhói đau.

Như thứ gì đó đang nhắc nhở cô, đầu óc cô trống rỗng, chẳng nhớ điều gì.

" thôi."

Tranh thủ lúc còn khí thế, Minh Khê cùng đến Cục dân chính, lúc nhiều .

khi ký, tay Phó Tư Yến cầm bút khựng , lên tiếng:

" sẽ chuyển nhượng cho em 8% cổ phần Phó thị và căn nhà ở Việt Cảnh. nhanh sẽ cho làm thủ tục."

Minh Khê ngờ Phó Tư Yến hào phóng như . Cô lắc đầu:

"Cổ phần và nhà cửa cần."

Nhà họ Thượng Quan tuy bằng nhà họ Phó, cô cũng thiếu tiền.

"Chỉ cần ký . tay trắng."

tiếp tục vướng víu với bởi những thứ rối ren nữa.

Phó Tư Yến nhíu mày, cô rõ, cũng hiểu – cô bất cứ dính líu gì với .

"Cổ phần em thể cần, nhà Việt Cảnh em. Em từng sống ở đó, sẽ cho chuyển nhượng."

Thấy kiên quyết, sợ phát sinh chuyện, Minh Khê gật đầu: "."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Miễn thể ly hôn, gì cũng .

Thủ tục làm nhanh, lúc nhận giấy chứng nhận, trong đầu Minh Khê đột nhiên lóe lên một cảnh tượng mơ hồ.

Cảm giác quen thuộc kỳ lạ khiến đầu cô đau nhói một cái, nhanh bình thường trở .

đàn ông siết chặt tờ giấy chứng nhận trong tay, n.g.ự.c như xé toạc, đau đến tận tim gan.

Như thứ gì đang từ từ tước khỏi thể . đến cửa.

Phó Tư Yến :

" đưa em về nhé?"

Minh Khê tâm trạng đang , chỉ ăn mừng: " cần , đến đón ."

Tin vui thế , đương nhiên lập tức báo cho Thượng Quan Cảnh Hiên.

Chiếc xe màu xanh đậm dừng cổng.

Cửa kính hạ xuống một nửa, Thượng Quan Cảnh Hiên liếc cô: "Lên xe."

Minh Khê bước chân, như chợt nghĩ gì đó, đầu tinh nghịch:

"Phó tổng, ly hôn vui vẻ nhé."

Khoảnh khắc đó, bánh xe thời gian như ngược.

từng – cũng từng mỉm ấm áp mà : "Tái hôn vui vẻ."

Chỉ cần nhớ đến khung cảnh , n.g.ự.c Phó Tư Yến như đ.â.m mạnh một nhát – đau đến xé lòng.

Minh Khê lên xe, giọng Thượng Quan Cảnh Hiên truyền rõ ràng: "Minh Khê, chúc mừng em trở cuộc sống độc ."

Ngay đó, xe khởi động, cố ý giảm tốc khi lướt qua Phó Tư Yến.

Thượng Quan Cảnh Hiên nghiêng đầu, khuôn mặt vặn vẹo trong đau khổ , tay đặt lên cửa sổ xe, rõ ràng thấy mắt.

So với những gì em gái từng chịu đựng, thế còn đủ. Đến tối.

Minh Khê hẹn Giang Uyển đến quán bar ăn mừng, tiện đón Tô về nước.

Trong khu vực ghế sofa.

Ba cô gái, mỗi một vẻ: Minh Khê thanh thuần gợi cảm, Giang Uyển dịu dàng, Tô quyến rũ mê .

Minh Khê bộp một tiếng đặt giấy chứng nhận ly hôn lên bàn, tươi rói:

"Các từng thấy giấy ly hôn ?"

bộ quá trình hai đều qua. ngờ trơn tru đến .

:

" ngờ Phó tổng giờ đây chuyện dễ như !"

Minh Khê quen Tô bốn năm trong một bữa tiệc, lúc đó quấy rối, chính Tô tay giúp đỡ.

rằng họ bạn , tuy Minh Khê nhớ gì, sự ăn ý giữa họ khiến cả hai trở thành chị em thể tách rời.

Bắc Thành, nhà xưa vốn cũng giới thượng lưu, nên chắc cũng hiểu khá rõ về Phó Tư Yến.

"May mà hiểu lầm với Hành Chi, liền lấy kế dẫn dắt tâm lý, đánh lòng tự ái . thêm vài chiêu khuyên bảo mềm mỏng, cuối cùng mới khiến chịu nhượng bộ."

Ban đầu, Minh Khê tưởng còn dây dưa thêm vài ngày, ngờ Phó Tư Yến sảng khoái như thế.

thừa nhận, điều khiến cô thấy hình như... cũng đến nỗi quá đáng ghét.

cũng chỉ mà thôi.

Nhiều nhất chỉ trong mắt cô, từ “đáng ghét” thăng cấp thành “ xa lạ quá tệ”.

Tô và Giang Uyển cùng nâng ly:

"Chúc mừng công chúa nhỏ chúng đời độc !"

Đặt ly xuống, Giang Uyển lấy một chiếc trâm cài đính kim cương nhỏ, đưa cho Minh Khê:

"Quà mừng ly hôn."

Minh Khê ngờ Giang Uyển còn chuẩn quà, đây một điềm lành.

tít mắt, chụt hôn lên má Giang Uyển một cái.

Tô chống cằm, giọng oán trách:

" quên mất vụ nhỉ?"

Minh Khê định thì Tô b.ắ.n một câu chấn động:

" tặng một trai nhé!" "Khụ khụ khụ!"

Minh Khê suýt sặc rượu.

giơ tay gọi phục vụ:

"Phục vụ, cho gương mặt đắt nhất, trai nhất các !"

Ngay lập tức, khoé môi Minh Khê co giật, đưa tay che mặt, từ chối: " cần!"

Tô trêu ghẹo Minh Khê:

"Cũng . Đến cả gương mặt như Phó Tư Yến mà còn lọt mắt, thì mấy ở đây cửa."

Minh Khê , đáp :

"Chỉ mã thì ích gì? Rốt cuộc cũng chỉ một gã đàn ông tồi mà thôi."

Câu đó thành công khiến đàn ông tuấn tú ở ghế khẽ đổi sắc mặt.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...