Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 467: Luôn đứng chờ trước cửa phòng Thẩm Uyên
Trong biệt thự, giữa đêm khuya, Hạ Uyển Nhu vẫn ngủ.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
Cô dạo một vòng, từ trong ngoài, tuyệt nhiên thấy bóng dáng Hoắc Minh Kiêu.
Rõ ràng… hề ở nhà.
Trong mắt Hạ Uyển Nhu thoáng lên tia điên cuồng Hoắc Minh Kiêu chắc chắn tìm đến Lục Vãn!
Giờ … liệu hai đó đang ôm khăng khít, hôn đến mức chẳng nỡ rời? Hoắc Minh Kiêu đang dịu dàng giải thích điều gì đó với cô ?
Chỉ nghĩ đến thôi, Hạ Uyển Nhu cảm thấy m.á.u trong sôi lên, tài nào chấp nhận nổi.
, cô tuyệt đối thể để cảnh tượng ngọt ngào đó diễn mắt !
Hạ Uyển Nhu sải bước phòng Tiểu Bảo.
Thằng bé do Hoắc Minh Kiêu tốn bao công sức mới dỗ ngủ , giờ ngoan ngoãn, an tĩnh như một thiên thần nhỏ.
cô tiến đến, thẳng tay véo mạnh đùi non thằng bé.
Cơn đau buốt ập tới khiến Tiểu Bảo bật :
“Ô… đau… đau quá…”
Dù nước mắt nhòe nhoẹt, nó vẫn nhận cái bóng Hạ Uyển Nhu.
“, , ! Chỉ thôi!” – cô gằn giọng – “Nhị thúc mày cũng ở đây nữa !”
“Ông tìm con hồ ly tinh ! Hoắc Minh Kiêu cần mày nữa. Nếu ông bỏ rơi con tao, thì chúng chỉ còn nước đường ngủ, mày sẽ thành đứa con hoang ai cần!”
Càng , Hạ Uyển Nhu càng phẫn uất.
“Bốp! Bốp!” – hai cái tát giáng mạnh lưng Tiểu Bảo.
Sức một lớn khi nổi giận trò đùa, Tiểu Bảo đau đến mức nấc từng hồi.
Những đánh véo, Hạ Uyển Nhu bao giờ tay ở chỗ lộ ngoài, chọn lưng, eo, hoặc chân – những nơi khó thấy.
Hơn nữa, thằng bé cũng dám méc, nên Hoắc Minh Kiêu từng sự thật .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ ở đây thì gì? Mau gọi điện cho Hoắc Minh Kiêu, cho ông về ngay! Và nhớ , đừng gọi ‘Nhị thúc’ nữa, gọi ‘ba’! Khi ông về, mày hỏi thẳng xem vì đàn bà khác mà bỏ rơi con mày , mày ghét đàn bà đó, vì cô cướp ba mày. rõ ?”
Tiểu Bảo nấc gật đầu:
“… rõ …”
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
…
Trong hoàng cung, Lục Vãn vẫn trằn trọc ngủ .
Cô khoác áo, định ngoài dạo một vòng, mong tìm chút yên tĩnh cho tâm trí.
Giờ gần ba giờ sáng, bên ngoài lặng im như tờ – một bầu khí thích hợp để suy nghĩ.
cô ngờ, mở cửa thấy một bóng đó.
Ngoài hành lang bật đèn, chỉ ánh sáng từ phòng cô hắt , kéo dài bóng đàn ông, cũng soi rõ khuôn mặt .
Trái tim Lục Vãn suýt nhảy khỏi lồng ngực.
“… định hù c.h.ế.t !” – cô ôm ngực, trừng mắt .
Gương mặt Hoắc Minh Kiêu tái. lẽ cũng ngờ cô sẽ ngoài lúc .
vốn định làm phiền, luôn nhớ nhung xuất hiện mắt – như thể trời cao thấu lòng .
Niềm vui dâng trào khiến kìm , dang tay ôm chặt lấy cô.
“ nhớ em… nhớ đến phát điên.”
Giọng trầm thấp vang lên bên tai Lục Vãn.
Vòng tay vẫn ấm áp, mùi hương quen thuộc hề đổi.
Cô thì sững sờ. Giờ nên ở nhà ?
Nếu cô ngoài, định ở cửa phòng cô đến bao giờ?
Hoắc Minh Kiêu buông cô , khẽ tiếp:
“ nhắn cho em nhiều, em trả lời. Mấy chuyện vớ vẩn … em thấy hết ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.