Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 443: Em có muốn ở bên anh không?
Lục Vãn bước đến hàng ghế phía xa xuống, Hoắc Minh Kiêu cũng lặng lẽ xuống bên cạnh cô.
Gợi ý siêu phẩm: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ đang nhiều độc giả săn đón.
“ theo làm gì ?” – cô nhịn mà lên tiếng.
Hoắc Minh Kiêu khẽ nghiêng đầu cô:
“ cùng em ngắm biển. Để nếu một ngày nào đó em thấy phong cảnh như thế , em sẽ nhớ đến … nhớ đến buổi chiều hôm nay.”
“ !”
Cô đáp dứt khoát. Cô chẳng đời nào nhớ đến điều cô quên đàn ông .
Hoắc Minh Kiêu vì mà bối rối, chỉ nhè nhẹ:
“ nếu em ngắm biển, hãy gọi cho . Bất kể đang ở , cũng sẽ đến bên em ngay lập tức. Chúng cùng ngắm.”
Lục Vãn thầm trong lòng lời viển vông.
đời ai "ngay lập tức" xuất hiện bên cạnh khác. siêu nhân.
Những gã đàn ông như chỉ giỏi dùng lời ngọt ngào để dỗ dành phụ nữ.
Bởi thế nên mới bao cô gái trẻ mấy tên “chó nam” lừa gạt, lời đường mật mê hoặc.
“Chuyện làm nổi thì đừng hứa. Đàn ông các đều thế ? thích mấy câu như ‘ sẽ yêu em cả đời’, ‘ sẽ mãi mãi đối xử với em’. thực tế thì ? Cả đời ở chứ?”
Cô tin những lời dễ đó. thì đơn giản, làm mới điều khó nhất.
Hoắc Minh Kiêu cô, giọng bình tĩnh kiên định:
“ khác thế nào. – Hoắc Minh Kiêu – từng suông. hiểu, lời đôi khi thật vô nghĩa. Một đáng tin , gì, mà xem làm gì. Em cứ tiếp tục thử thách , hẵng quyết định… ở bên .”
Lục Vãn: “!!!”
Gì cơ? Tại đột nhiên đến chuyện yêu đương?
Cô gì !
“Ai ở bên chứ! Đừng mơ!”
Gương mặt cô thoáng đỏ bừng. Lục Vãn hậm hực dậy, bước hướng khác để tránh xa .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoắc Minh Kiêu vẫn như cái “đuôi nhỏ”, kiên trì theo sát cô phía .
hôm nay Lục Vãn trải qua chuyện gì. Cô biểu cảm khiến lòng đau nhói như . nghĩ, ít nhất sự hiện diện thể khiến cô phân tâm một chút, giúp tâm trạng cô nhẹ nhàng hơn.
Cảnh luôn ngắn ngủi. Mặt trời nhanh chóng lặn xuống đường chân trời, sắc trời từ đỏ rực dần trở nên trầm lặng. Biển và trời cùng trở vẻ yên bình thường ngày. Mặt trăng lặng lẽ vươn trèo lên cao, toả ánh sáng mát lành xuống mặt biển.
hòn đảo một nhà hàng nhỏ. Hoắc Minh Kiêu cùng Lục Vãn đến đó dùng bữa.
Bếp trưởng chuẩn sẵn một bàn tiệc phong phú.
Giang Mạn Mạn ở dùng bữa với Phù Ninh Lạc nên cho mang đồ ăn đến tận phòng cô .
Thế nên trong nhà hàng giờ đây, chỉ còn mỗi Lục Vãn và Hoắc Minh Kiêu.
Lục Vãn ăn nhiều lắm. Ngược , Hoắc Minh Kiêu cứ ngừng gắp thức ăn cho cô.
“Đủ . ăn hết .”
bát cơm như một “ngọn núi nhỏ” mặt, Lục Vãn cảm thấy no chỉ vài gắp.
“Cứ ăn , ăn hết thì để ăn. nên lãng phí.”
bình thản , hề ngại việc ăn đồ cô bỏ .
Cuối cùng, Lục Vãn vẫn ăn bao nhiêu, đĩa thức ăn còn dư khá nhiều.
Tuy Hoắc Minh Kiêu ngại, Lục Vãn thì chút nào sẵn sàng thì mặc , cô thì bao giờ để khác ăn phần để .
Cả buổi tối, Hoắc Minh Kiêu thể cảm nhận rõ ràng rằng tâm trạng Lục Vãn dường như chút nào.
Cô , mà cũng hỏi gì.
bữa tối, Lục Vãn trở về phòng .
Hoắc Minh Kiêu nhân lúc , chủ động tìm Giang Mạn Mạn để hỏi thăm.
Giang Mạn Mạn cũng mờ mịt kém:
Xem thêm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Hôm nay em gặp chị nhiều. Em thấy chị Vãn vẫn bình thường mà…”
thu gì từ Giang Mạn Mạn, Hoắc Minh Kiêu trầm ngâm một lúc, đó gọi một cú điện thoại để sắp xếp thứ gì đó.
Cuối cùng, phòng Lục Vãn và nhẹ nhàng gõ cửa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.