Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 289: Tư thế mập mờ
“ làm gì?” – Bước chân Lục Vãn dừng , đầu hỏi.
Dù cách một lớp mặt nạ, cả hai đều thể tưởng tượng gương mặt và cảm xúc đối phương lúc .
“…” – Yết hầu Hoắc Minh Kiêu khẽ trượt lên xuống.
gì ư? cùng Lục Vãn bắt đầu từ đầu.
thừa nhận, chuyện ly hôn… hối hận.
“Lục Vãn, thể…”
thể cho thêm một cơ hội, để một nữa nghiêm túc đối diện với mối quan hệ , để bù đắp những điều bỏ lỡ… Hoắc Minh Kiêu kịp hết, thì phía tiếng hô vang:
“Nhanh! Thần bài ở bên , chính bên đó!”
Lục Vãn đổi chip thắng thành chi phiếu, định tránh né . Nào ngờ bọn họ nhanh chóng đuổi đến nơi.
“ thôi!” – Nếu bắt gặp, Lục Vãn mặt nạ gương mặt chắc chắn sẽ xé xuống.
Tiếc rằng tìm cô quá nhiều, rời khỏi bàn chơi thì ai cũng tận mắt xem thần bài thực sự ai.
Thần bài quá mức thần bí.
xuất hiện với phận nữ giới, nếu đàn ông thì ? Ai cũng từng thấy mặt, nếu giả mạo nữa thì mà ?
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà, truyện cực cập nhật chương mới.
Thế nên tất cả đều tháo mặt nạ cô, xem thử dung nhan ẩn nó.
Phía tiếng gọi càng lúc càng gần:
“Thần bài! Thần bài đừng chạy!”
quá đông, Lục Vãn chỉ thể chạy, bốn phía đều bao vây.
du thuyền vốn đông đúc, giờ thêm hàng loạt ánh mắt truy lùng, giống như bọn họ quyết tâm lật mặt cô bằng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lục Vãn vội vàng lao một căn phòng, Hoắc Minh Kiêu cũng theo sát.
Ngoài cửa truyền đến tiếng đám :
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá!, truyện cực cập nhật chương mới.
“Kỳ lạ, rõ ràng thấy thần bài chạy về hướng mà.”
“ cũng thấy, chắc chắn căn phòng , hai bọn họ chạy thẳng đây.”
tình hình, bọn họ sắp tràn đến nơi. Tim Lục Vãn căng thẳng, cô tuyệt đối lộ chân diện mục.
quá đông, đây còn chuyện cô , mà đối phương nhất định chịu bỏ qua. Huống chi bây giờ đang ở giữa biển, cô còn thể trốn ? Kế hoạch quần áo cải trang xem như tan thành mây khói.
Ánh mắt Hoắc Minh Kiêu đảo một vòng, đột nhiên kéo tay Lục Vãn:
“Ở đây!”
kéo cô trong một chiếc tủ quần áo dựng .
gian bên trong lớn, mà hình Hoắc Minh Kiêu cao lớn, chen thì lập tức chật chội.
trống vốn ít ỏi, giờ hai buộc dán sát cơ thể .
Lục Vãn hiểu cùng Hoắc Minh Kiêu chui chỗ .
Cô chỉ cần trốn thôi, cần gì kéo theo.
Huống chi, bàn tay đang đặt ở eo cô nóng rực như than hồng, khiến cả cô cứng đờ, khó mà thích ứng.
Lục Vãn khẽ xoay , tránh sự đụng chạm .
Giọng Hoắc Minh Kiêu khàn khàn:
“Đừng nhúc nhích.”
“ cái gì mà đừng nhúc nhích! theo chui đây làm gì, trốn ở đây chẳng thà trốn trong nhà vệ sinh còn rộng rãi hơn!”
Ít nhất thì nhà vệ sinh còn chỗ thở, chứ kiểu tư thế mập mờ như thế …
Chưa có bình luận nào cho chương này.