Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 1347: Không còn đau nữa
Những lời nguyền rủa khiến ánh mắt Hoắc Minh Kiêu trầm xuống:
“Còn sức mà chuyện, cắt luôn dây thanh quản nhỉ.”
Phó Niên đáp:
“Để làm. Dám mắng sư phụ , dù chặt thành tám mảnh cũng giải hả , thôi vạch một đường cổ , xem còn dám .”
“Các mấy tên cảnh sát ch.ó c.h.ế.t, thả !” Thủ lĩnh vẫn nguôi giận.
tin bắt dễ dàng như . Ban đầu còn tưởng Zero mỹ nhân kế Ảnh, ngu xuẩn nên mới bắt, kết quả giờ đây chính sa lưới.
Loại tội phạm bắt la lối c.h.ử.i bới, Bùi Cảnh Xuyên gặp quá nhiều , nên chẳng để tâm, trực tiếp dùng băng dính bịt miệng .
“Bác sĩ Lục, sẽ đưa , Phó Niên, cũng cùng nhé. cùng xử lý nhiều vụ lớn, tất cả đều công sức . Dù học trường cảnh sát, những việc đủ để ngành .”
Phó Niên phấn khích vui mừng:
“ quá, quá, mau giúp nộp đơn .”
Hiện tại Phó Niên làm cảnh sát, thậm chí chuyển chính thức ngay lập tức.
Bùi Cảnh Xuyên và Phó Niên đưa thủ lĩnh , Hoắc Minh Kiêu còn ôm Lục Vãn, Lục Vãn thấy áo bệnh Hoắc Minh Kiêu cũng vết máu, do cô đó vô tình chạm .
Lục Vãn :
“ cởi áo , em cho. Em cũng sẽ gọi dọn dẹp phòng bệnh, chỉ cần ở theo dõi thêm vài ngày, nếu thì chúng thể xuất viện.”
xong, cô mới nhớ :
“ cởi áo , em còn gọi cho Tiểu Bảo, để bé đỡ lo.”
Lục Vãn gọi điện cho Tiểu Bảo, xong bé cũng phấn khích, lập tức đến ngay.
khi gọi điện xong, Hoắc Minh Kiêu cũng tự cởi áo xong.
Xem thêm: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
đó trần truồng, Lục Vãn.
Lục Vãn hỏi:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ mặc áo?”
Hoắc Minh Kiêu đáp:
“Em đưa áo mà.”
Lục Vãn vỗ trán, ôi quên mất!
Cô chạy lấy bộ áo bệnh sạch sẽ, đến cho Hoắc Minh Kiêu.
“Giơ tay lên.” Lục Vãn tự tay làm.
Hoắc Minh Kiêu vài vết sẹo, tất cả đều vết thương do đạn, nặng nhất ở tim, lúc đó còn phẫu thuật. Mặc dù hồi phục , sẹo vẫn còn.
Khi áo, Lục Vãn thấy vết sẹo, đưa tay chạm và :
“Chắc đau lắm nhỉ, Hoắc Minh Kiêu, đồ ngốc!”
Cô thấy Hoắc Minh Kiêu thật ngốc, dám liều mạng lao tới cứu .
Hoắc Minh Kiêu nắm tay Lục Vãn, đặt ngay lên tim .
Trái tim từng thương, giờ đang đập bình thường, khỏe mạnh.
cũng đặt tay cô lên tim , để cô cảm nhận nhịp đập.
Hoắc Minh Kiêu :
“ đau , giờ còn cảm giác nữa.”
Sợ Lục Vãn tin, nhắc :
“Thật sự đau, nếu đau nhất định sẽ với em. Giờ thì còn cảm giác gì nữa, khỏe . Vãn Vãn, một tháng qua em cực khổ quá, chăm sóc , lo cho gia đình chúng , còn giúp xử lý công việc, cảm ơn em thế nào.”
Xem thêm: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Qua lời các bác sĩ, cũng hôn mê trọn vẹn một tháng.
Với , một tháng trôi qua như chớp mắt, với Lục Vãn, đó chắc chắn chuỗi ngày cực hình, dễ gì quên .
Cuối cùng Hoắc Minh Kiêu cũng với tay làm điều mong mỏi từ lâu: ôm chặt Lục Vãn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.