Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 1171: Vãn Vãn… em đang quyến rũ anh
Thực lực c.ắ.n Lục Vãn mạnh, cô chỉ khẽ ngậm lấy da thịt cổ Hoắc Minh Kiêu.
Yết hầu khẽ lăn lên xuống, Lục Vãn thậm chí còn cảm nhận cơ bắp nơi đó căng chặt.
Hoắc Minh Kiêu chẳng hề né tránh, cứ mặc cô tùy ý cắn.
Một lúc lâu , Lục Vãn mới chịu buông .
Dù dùng nhiều sức, bởi vì c.ắ.n khá lâu, cổ hằn dấu răng mờ mờ.
Hoắc Minh Kiêu mỉm trầm thấp:
“ buông ? Còn c.ắ.n nữa ?”
“ chứ, c.ắ.n !” , Lục Vãn cúi xuống.
cô c.ắ.n cổ , mà phần xương cằm rắn rỏi.
Đôi môi cô khẽ ngậm lấy, đầu lưỡi còn nghịch ngợm lướt qua, khiến ánh mắt Hoắc Minh Kiêu trong khoảnh khắc bùng lên một ngọn lửa rực cháy.
“Vãn Vãn… em đang quyến rũ !”
rõ ràng cảm nhận sự ấm nóng ẩm ướt từ đầu lưỡi linh hoạt , đây tuyệt đối cố ý.
Lục Vãn lập tức buông , thản nhiên :
“Em !”
Hoắc Minh Kiêu khẽ nhướng mày:
“ chỉ c.ắ.n em một cái, còn em c.ắ.n hai cái. nên c.ắ.n cho công bằng ?”
Xem thêm: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
dứt lời, liền cúi xuống, trực tiếp ngậm lấy môi cô.
Hôn Lục Vãn, đối với Hoắc Minh Kiêu mà , xa lạ quen thuộc.
Giờ phút , cảm giác như mong ước bấy lâu cuối cùng thành hiện thực. yêu đang ở ngay trong vòng tay, chỉ cùng cô như thế hết cả đời.
cũng chính vì , lòng dấy lên nỗi bất an.
Giống như việc cô chỉ tạm thời, còn cô thì như làn gió nhẹ, bất cứ lúc nào cũng thể tan biến khỏi tầm tay .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bởi càng hôn sâu hơn, dùng cách đó để tự nhắc nhở chính rằng Vãn Vãn thật sự vẫn còn ở bên cạnh .
“Ưm… Hoắc… Hoắc Minh Kiêu… đừng…”
hôn sâu đến mức dường như nuốt chửng cô.
Bạn thể thích: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Giọng Lục Vãn hòa tan trong nụ hôn cuồng nhiệt , câu chữ ngắt quãng, thể thành lời.
“… đừng …!” Cô thở dồn dập, đỏ mặt trách móc.
Lời trách bởi trong lúc hôn, bàn tay to lớn Hoắc Minh Kiêu cũng chẳng hề an phận.
Bàn tay nóng rực trượt trong áo cô, tùy ý lướt qua, còn bàn tay nhanh chóng tiến đến, để cô cơ hội ngăn cản.
thể cô vốn quá mức nhạy cảm, hơn nữa trong thời gian mang thai, mật hai ít , cơ thể sớm rơi trống trải.
Hiện giờ khi sinh, điều dưỡng mấy ngày khá hơn nhiều, nhiều chuyện vốn dĩ thể tiếp tục.
Một khi khơi gợi, cơ thể cô lập tức phản ứng thật thành thật.
miệng thì vẫn ngang bướng, cô đỏ bừng mặt, hôn đến mơ hồ mà khẽ đẩy , lắp bắp:
“… buông … em …”
Hoắc Minh Kiêu cuối cùng cũng buông môi cô, khàn giọng thì thầm bên tai:
“Vãn Vãn, thật sự ? cơ thể em hình như còn thành thật hơn cả lời . tay em …”
Lúc Lục Vãn mới bàng hoàng nhận bàn tay từ khi nào vòng qua, níu chặt lấy .
Cô ngẩn ngơ, bản vô thức làm thế từ lúc nào.
Hoắc Minh Kiêu ghé sát, ánh mắt nóng bỏng, giọng trầm thấp mang theo ma lực dụ hoặc:
“Hơn nữa, em nóng ran cả … từng chỗ đều như lửa. Rõ ràng cơ thể em đang rằng nó . Vãn Vãn, yên tâm… sẽ dịu dàng thôi. Như bây giờ , em thấy dễ chịu ?”
Âm điệu nặng nề, khàn khàn trầm thấp, cộng thêm ánh mắt thâm tình quá mức… tất cả đều khiến Lục Vãn cách nào chống đỡ.
như , chính lúc cô sắp kiềm chế nổi, đều khéo léo dẫn dắt, để cô tự thừa nhận khát vọng trong lòng.
đàn ông … rõ ràng sớm thấu phản ứng cô, thế cứ ép cô thành lời.
Thật sự… quá xa!
Chưa có bình luận nào cho chương này.