Sau Ly Hôn, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Bạc Đầu
Chương 178: Sớm muộn gì em cũng phải thừa nhận là thích tôi
Kết thúc buổi xem kịch, Ninh Trinh và Thịnh Trường Dụ rủ ăn khuya.
Trời chút oi bức, Ninh Trinh tiện tay lấy khăn tay lau mồ hôi, vô tình lau luôn gần hết lớp trang điểm mặt.
Cộng thêm ánh sáng yếu ớt màn đêm, khuôn mặt mộc mạc, tự nhiên cô hiển hiện rõ rệt.
cô lúc , Thịnh Trường Dụ thấy thuận mắt và xinh hơn hẳn so với lúc nãy.
mười hai giờ đêm khi họ bước khỏi rạp hát.
lâu đ.â.m mỏi và đói bụng, Ninh Trinh hỏi Thịnh Trường Dụ: "Đốc quân ăn chút đồ khuya ?"
Thịnh Trường Dụ rút điếu t.h.u.ố.c châm lửa.
Rít một dài, mới lên tiếng: "Cũng .
Cô ăn gì?"
Ninh Trinh: " nhớ năm ngoái chúng kịch xong ghé một quán cháo. Cháo ở đó nấu ngon lắm."
Thịnh Trường Dụ rít thêm hai nữa dụi tắt nửa điếu t.h.u.ố.c còn : " thôi."
Tâm trạng đang , cố gắng bộc lộ ngoài.
Những lời Sư trưởng Dương cứ như những mũi kim đ.â.m chọc lòng tự ái . Vì Ninh Trinh ở đó nên cố kìm nén nổi nóng, và giờ cần chút khói t.h.u.ố.c để làm dịu sự bực tức đang sục sôi trong lòng.
Ân sư ngày càng nước lấn tới!
Chuyện đưa cô con gái riêng nhà họ Diêu về làm lẽ, đây cũng từng nhắc đến. Giờ đến lượt Sư trưởng Dương mặt đề bạt, chẳng lẽ thầy thèm đếm xỉa đến thể diện bản , cũng màng đến cảm nhận ?
Cái c.h.ế.t hai con nhà họ Diêu, nếu đặt vị trí một cha như Diêu Thiệu, chắc chắn sẽ vô cùng đau đớn.
thử hỏi xem, đứa con nào ông c.h.ế.t oan ?
Tất cả đều do tự rước họa !
Thầy đổ cho ai? Cho Ninh Trinh cho chính ?
Nếu cớ sự, tại từ đầu cách dạy dỗ, quản giáo con cái cho nghiêm?
Thịnh Trường Dụ lớn lên trong môi trường quân đội kỷ luật thép, ngày nhỏ mỗi khi phạm , nhẹ thì cha quất cho một trận, nặng thì nhốt phòng tối tự kiểm điểm.
Chẳng lẽ nhà họ Diêu còn cao quý hơn cả nhà họ Thịnh, con cái phạm lầm tày đình cũng thể nhắm mắt làm ngơ, để dung túng cho những dã tâm thâm độc chúng lớn dần?
Thịnh Trường Dụ im lặng suốt quãng đường.
Đến quán cháo, họ gọi hai tô cháo nóng hổi và vài món điểm tâm lót . Ninh Trinh ăn quan sát nét mặt Thịnh Trường Dụ.
"... Lúc ngoài hít thở khí, họ gì khiến ngài vui ?" Ninh Trinh dò hỏi.
Thịnh Trường Dụ giật , thoái thác: "Làm gì ."
"Ngài đừng giấu . Nếu chuyện gì khó xử, tiện nổi nóng thì cứ với , sẽ ngài giải quyết," Ninh Trinh đề nghị.
Giọng Ninh Trinh thật êm ái, trong trẻo, một chút nũng nịu giả tạo. Nó cứ như tiếng chuông gió khẽ rung trong đêm, thanh thúy lay động lòng .
Mớ cảm xúc bực dọc trong lòng Thịnh Trường Dụ bỗng nhiên tan biến quá nửa.
"Cô cần nhọc lòng ," .
Ninh Trinh: "Vẫn chuyện xin xỏ cho Diêu Sư trưởng ?"
"Còn tệ hơn thế."
Ninh Trinh suy nghĩ một lúc: "Chẳng lẽ... họ nhắc đến chuyện nạp cô con gái riêng nhà họ
Diêu cho ngài?"
Thịnh Trường Dụ luôn thích chuyện với những thông minh, vì chẳng cần giải thích nhiều họ cũng hiểu ý.
" ."
"Thật vô duyên hết sức! mới ngoài một lúc mà họ thi làm mai mối cho chồng ! ngài bảo sớm, mắng cho ông một trận trò !" Ninh Trinh tỏ vẻ bất bình, hai má phồng lên giận dỗi.
Thịnh Trường Dụ ngẩn .
bộ dạng đáng yêu Ninh Trinh khi cố tình làm điệu bộ tức giận, Thịnh Trường Dụ bỗng thấy phiền muộn bay biến hết. Sự động viên cô quả thực hiệu quả, bật : "Cô lớn tiếng mắng ông ?"
" ạ."
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lúc đó, kiềm chế hết mức, cố giữ thái độ hòa nhã, ngờ bọn họ hùa về phía Diêu Thiệu.
cách đối phó với họ, chỉ cảm thấy quá rườm rà. nội bộ chính quyền quân sự xảy biến động lớn, ít nhất cho đến khi sắp xếp thỏa bề.
cần một thời gian dài, thể năm năm, tám năm, để bồi dưỡng thêm những cánh tay đắc lực, tạo cơ hội cho họ thăng tiến và lập công, đó mới dần dần loại bỏ những thế lực bảo thủ, ngông cuồng .
Hiện tại vẫn lúc chín muồi.
" thì hôm nay coi như ông cao , thoát một kiếp nạn," Ninh Trinh tươi .
Thịnh Trường Dụ lật ngửa lòng bàn tay , đặt bàn, đôi mắt đăm đăm hướng về Ninh Trinh.
Ninh Trinh tinh ý hiểu ý , cô đặt nhẹ bàn tay lên bàn tay . dịu dàng nắm lấy tay cô.
Bàn tay ấm nóng như một ngọn lửa nhỏ, truyền ấm khiến trái tim Ninh Trinh khẽ rung lên những nhịp đập rộn ràng, đồng thời mang đến cho cô một cảm giác an tâm đến lạ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-ly-hon-dai-lao-quan-phiet-mot-dem-bac-dau/chuong-178-som-muon-gi-em-cung-phai-thua-nhan-la-thich-toi.html.]
Thịnh Trường Dụ nắm tay cô trong im lặng, khuôn mặt dần trở nên bình yên.
Những cảm xúc tiêu cực tan biến, chỉ còn đọng chút dư vị mờ nhạt.
"Thưa Đốc quân, tổ mẫu , cuộc sống giống như việc khâu vá . Hôm nay rách chỗ , ngày mai thủng chỗ khác. đáng để chúng buồn phiền nhiều như thế," Ninh Trinh triết lý.
Thịnh Trường Dụ: " hiểu."
Cháo bưng , Thịnh Trường Dụ luyến tiếc buông tay Ninh Trinh, cúi xuống ăn mà thêm lời nào.
Ninh Trinh phần nào thấu hiểu những xáo trộn trong lòng .
Trong những năm tháng nổi loạn và bồng bột tuổi thiếu niên, Diêu Thiệu chỉ một thầy mà còn giống như một cha, một bạn tâm giao đối với . Khi tình cảm với ruột thịt luôn căng thẳng, sự tồn tại Diêu Thiệu phần nào bù đắp trống tình thương , mang đến cho sự ấm áp hiếm hoi.
Hơn ai hết, hiểu rõ những khiếm khuyết Diêu Thiệu, luôn sẵn lòng cho ông cơ hội sửa .
Sở dĩ Ninh Trinh hiểu điều bởi bản cô cũng dễ dàng mở lòng với ai, ngoại trừ Kim Noãn.
Kim Noãn thể vô vàn những tật nhỏ nhặt, Ninh Trinh vẫn luôn yêu quý cô , coi cô bạn tri kỷ duy nhất trong suốt thời thiếu nữ.
Tình cảm một thứ khó để dứt bỏ.
"Đốc quân hề trách móc vì hạ sát Diêu An Trì, đẩy mối quan hệ giữa ngài và thầy thế tiến thoái lưỡng nan. Trái , ngài còn chủ động nhận trách nhiệm, tuyên bố với rằng chính tay ngài tiêu diệt ," Ninh Trinh bỗng nhận điều .
Sự bàng hoàng dâng lên trong lòng cô.
Cô thấy tài cán gì?
Cái danh xưng "Đốc quân phu nhân" làm xứng đáng với sự bao bọc, che chở lớn lao đến .
Ninh Trinh chăm chú .
Thịnh Trường Dụ ngước lên, bắt gặp ánh mắt cô.
"Đồ ăn hợp khẩu vị ?" hỏi.
Ninh Trinh: " ạ, ngon lắm, vẫn giữ vị thanh đạm, thơm ngọt như ."
" thì ăn . Cũng muộn , ăn xong chúng về nghỉ," Thịnh Trường Dụ .
Ninh Trinh lời.
Xem thêm: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thịnh Trường Dụ túc trực điều hành chính quyền quân sự suốt bảy, tám ngày.
rủ Ninh Trinh đến phủ Đốc quân dùng bữa thì cũng lặn lội sang nhà cũ thăm cô.
Ngày nào họ cũng gặp .
Việc gặp cô mỗi ngày trở thành một lượng tích cực đối với . Chỉ cần nghĩ đến việc sắp gặp Ninh Trinh, lòng rộn rã niềm vui, thậm chí những lúc cấp làm trong cuộc họp, cũng dễ dàng bỏ qua.
Chính những trong chính quyền quân sự cũng xì xầm to nhỏ rằng dạo tâm trạng Đốc quân vẻ .
Thịnh Trường Dụ tự cảm nhận niềm vui sướng và sự thoải mái đang dâng trào trong cơ thể.
cùng Ninh Trinh dùng bữa, tản bộ, rủ cô xem tiến độ tu sửa khu nội viện.
Ninh Trinh tỏ hào hứng với thiết kế bể bơi trong nhà, cô đưa nhiều góp ý thiết thực, Thịnh Trường Dụ lập tức lệnh cho phó quan điều chỉnh thiết kế theo ý cô.
Khu nhà chính cơ bản thiện.
Ninh Trinh cùng tham quan một vòng. Thiết kế mang đậm phong cách phương Tây, thanh lịch nhã nhặn, cô vô cùng ưng ý.
"Chiếc đèn rườm rà quá, trông hợp nhãn. Nếu bằng một chiếc đèn chùm thiết kế tối giản hơn thì sẽ hơn nhiều," Ninh Trinh chỉ tay chiếc đèn chùm pha lê đang treo ở phòng khách tầng một.
Kiểu đèn chùm đồ sộ, lộng lẫy chỉ thực sự phù hợp với những sảnh tiệc rộng lớn, cần sáng mạnh để tạo nên sự xa hoa, tráng lệ.
Nếu đặt trong phòng khách gia đình thì ánh sáng nó trở nên chói lóa, khó chịu.
" cũng từng góp ý chiếc đèn quá phô trương, mấy phụ trách một mực khẳng định 'đây mới phong cách thời thượng'.
thật sự thể hiểu nổi cái sự thời thượng chói mắt ," Thịnh Trường Dụ than phiền.
Bản cũng đôi co với bọn họ.
vì e ngại ý kiến mấy gã quản lý, mà sợ Ninh Trinh sẽ chê kẻ quê mùa, lạc hậu.
Nay cô cũng cùng suy nghĩ, ngần ngại chỉ trích chiếc đèn một cách thậm tệ để xả cục tức trong lòng.
Ninh Trinh nhịn .
"Ninh Trinh."
"."
"Câu hỏi hỏi cô , cô vẫn trả lời đấy," Thịnh Trường Dụ nhắc .
Ninh Trinh khựng : "Câu hỏi nào cơ ạ?"
"Câu hỏi lúc ở trong phòng ngủ cô tại nhà đẻ ," Thịnh Trường Dụ nhắc nhở.
Ninh Trinh: "..."
vẫn còn ghim chuyện đó ?
Giờ cô trả lời thế nào đây?
"Ninh Trinh, sớm muộn gì cô cũng cho một câu trả lời dứt khoát," kiên quyết, " thực sự !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.