Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm Nhầm
Chương 62: "
Thím Ngưu an tâm hơn: “ thì . Nếu Quốc Đống ở nhà, hai con việc gì nặng nhọc cần khuân vác thì cứ ới một tiếng, trong khu tập thể chúng đều thể giúp đỡ.”
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Trần Mỹ Hà : “Cháu cảm ơn Thím.”
Đối với sự nhiệt tình trong khu tập thể, Trần Mỹ Hà luôn ơn. Nếu vì điều kiện sống ở đây quá xập xệ, cô cũng sẽ lúc nào cũng đau đáu chuyện đổi sang nhà lầu.
Thím Ngưu thở dài: “Hàng xóm láng giềng, giúp đỡ lẫn lẽ đương nhiên. Ai cũng dễ dàng gì.”
Đợi Thím Ngưu khỏi, Trần Mỹ Hà bèn với Gia Ngư: “Ngư Ngư, tuy ba con ở nhà nữa, trong khu đều đối xử với chúng . Cho nên con cũng đừng sợ hãi gì nhé.”
Gia Ngư rành rọt đáp: “Con sợ , con thấy vui lắm. Lão Hoàng thích con, con cũng chẳng ưa gì việc thấy ông .”
Trần Mỹ Hà sững , xoa xoa khuôn mặt Gia Ngư: “ con nghĩ thế?”
"Ông vốn dĩ thích con, dù chỉ cần thương con đủ . Nếu ly hôn, con chắc chắn sẽ theo ." Gia Ngư khẳng định chắc nịch. Cô bé vẫn luôn kiên trì ủng hộ bà Mỹ Hà ly hôn với cái loại vô sỉ như Hoàng Quốc Đống.
Trần Mỹ Hà thấy an ủi, xót xa cho Gia Ngư. May mà tâm lý Ngư Ngư vững vàng, nếu , ba ruột thích , trong lòng con bé sẽ hụt hẫng và khó chịu nhường nào.
“ sẽ mãi mãi yêu con.”
Hoàng Quốc Đống ở nhà, Gia Ngư cảm thấy ngủ ngon giấc hơn hẳn. Thậm chí cô bé còn một giấc mơ , mơ thấy Mỹ Hà phát tài lớn, đó bản trở thành một "phú nhị đại" thực thụ.
Sự rời Hoàng Quốc Đống ảnh hưởng mảy may gì đến gia đình . Trần Mỹ Hà bài trí nhà cửa một chút, chiếc giường nhỏ Gia Ngư dùng đến nữa liền dọn , đó cô kê cho con gái một chiếc bàn học nhỏ. Gia Ngư thể ngủ chung giường lớn với Mỹ Hà . Hơn nữa, bây giờ bắt đầu tự kinh doanh, thời gian cũng tự do hơn. Mỗi ngày Trần Mỹ Hà đón Gia Ngư xong thì thẳng đến cửa hàng, đợi đến khi đóng cửa thì hai con mới cùng về nhà.
Thuê nhân viên Tưởng Đông Mai quả thực uổng phí chút nào. vài ngày phụ giúp ở cửa hàng, cô bắt đầu chạy ngoài tìm kiếm mối làm ăn.
Chỉ trong hai ngày, cô kéo một nhà bán lẻ hợp tác lâu dài.
Mặc dù mới khai trương vài ngày, việc kinh doanh cửa hàng thẳng quỹ đạo vô cùng suôn sẻ.
Công việc làm ăn thành công quá dễ dàng khiến trong lòng Trần Mỹ Hà cũng bắt đầu đ.á.n.h trống chầu. Việc kinh doanh chẳng quá dễ kiếm tiền ?
Cứ khiến cảm thấy chút yên tâm.
…
Tại cửa hàng bán buôn đồ ăn vặt ở phố Tây, Hoàng Quốc Đống đang nổi trận lôi đình: “ chỉ bán ngần tiền? Một mối làm ăn cũng kéo !”
*Trong lòng Hoàng Quốc Đống tức hộc máu.
khi khai trương, một đơn hàng lớn cũng chốt . Ngược cũng đến tận nơi xem hàng, xem xong thì lập tức bỏ thẳng.
Cái cô Chu Ngọc Lâm cũng kẻ vô dụng. Vốn tưởng cô nhân tài, thể giúp đẩy hàng . Kết quả chạy đôn chạy đáo tìm đơn hàng, một đơn cũng kiếm . Chút tiền duy nhất kiếm từ mấy đứa nhóc vắt mũi sạch cầm tiền lẻ đến mua đồ ăn vặt, thu về còn chẳng bằng lúc bày sạp bán ở cổng trường.
"Cô xem, mấy ngày nay cô làm cái gì ? trả lương cho cô, cô báo đáp như ?" Hoàng Quốc Đống tức giận chất vấn.
Chu Ngọc Lâm cúi gằm mặt, trong lòng vô cùng tủi : “Ông chủ, chuyện thể trách , cũng nhàn rỗi . Mấy ngày nay đều nỗ lực tìm các nhà bán lẻ để bàn hợp tác. tên thương hiệu chúng đều chê khó bán. Bọn họ rằng thương hiệu đồ ăn vặt sản xuất tại địa phương, chẳng gì mới mẻ cả.”
Cái đạo lý , bản Hoàng Quốc Đống cũng hiểu. Thương hiệu chiếm ưu thế.
mà! mà đây Chu Ngọc Lâm cơ mà, cửa hàng mảnh đất phong thủy bảo địa cơ mà! Ngoài việc thương hiệu khác thì còn gì khác , cho dù ảnh hưởng thì cũng đến mức t.h.ả.m hại thế chứ.
Hoàng Quốc Đống cảm thấy vấn đề vẫn ở việc Chu Ngọc Lâm đủ nỗ lực: “Cô tự tìm vấn đề ở bản . Đừng đổ cho sản phẩm , sản phẩm nào bán , chỉ bán sản phẩm mà thôi.”
Lời danh ngôn mà Hoàng Quốc Đống từng ở đó đây, cảm thấy lý. Mỗi họp hành, dùng câu để huấn thị nhân viên đều thấy vô cùng khí thế.
Chu Ngọc Lâm: “...”
Hoàng Quốc Đống : “ vẫn câu đó, thể nhận bao nhiêu lương thì xem bản lĩnh cô. trả lương cho cô theo phần trăm doanh thu đấy. Cô kiếm nhiều tiền thì lấy bản lĩnh thật sự chứ, Tiểu Chu.”
Chu Ngọc Lâm nước mắt.
Để ủng hộ việc khai trương, cô còn tự móc tiền túi mua đồ ăn vặt đem về cho con cái chị trong nhà ăn.
nhà đều cho rằng cô lãng phí tiền bạc. Hơn nữa bọn họ còn chê đồ ăn vặt ngon.
nhà còn chê ỏng chê eo, thì còn bán buôn cho ai nữa.
Ban đầu Chu Ngọc Lâm còn cảm thấy may mắn, thất nghiệp nhận làm. Bây giờ cô cảm giác như đang bước nhầm chân hố lửa .
Ông chủ Hoàng càng càng thấy đáng tin cậy. Cửa hàng sớm muộn gì cũng đóng cửa thôi. tính toán từ sớm mới . Chu Ngọc Lâm thầm tính toán trong lòng.
Gợi ý siêu phẩm: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu đang nhiều độc giả săn đón.
Đợi Chu Ngọc Lâm ngoài tìm việc làm ăn, Hoàng Quốc Đống chắp tay lưng tới lui trong cửa hàng. Trong lòng vẫn cảm thấy bồn chồn yên.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-ve-thap-nien-90-thi-bi-be-nham-nham-vyzu/chuong-62.html.]
nghĩ đến cửa hàng Trần Mỹ Hà ngày khai trương buôn may bán đắt, bèn suy nghĩ vì biến cố về mặt nên mới dẫn đến việc kiếp mở cửa hàng suôn sẻ .
vì Trần Mỹ Hà mang sự may mắn ? Khiến cho con đường kiếp và kiếp còn giống nữa?
Càng nghĩ, càng thấy bất an. Càng cảm thấy nên bẻ con đường lệch cho ngay ngắn.
Chỉ cần Trần Mỹ Hà ngoan ngoãn về, làm cái việc kinh doanh nữa, thì thương hiệu Mỹ Vị Đa cũng sẽ để cho đàn ông làm. Đến lúc đó, thứ trở về quỹ đạo nó.
phía Trần Mỹ Hà bây giờ cũng dễ xử lý, đàn bà bây giờ coi gì nữa.
gì cũng vô dụng. còn thêm con ranh con Gia Ngư tuổi còn nhỏ mà đổ thêm dầu lửa.
tìm trị Trần Mỹ Hà mới .
Hoàng Quốc Đống chắp tay lưng lượn qua lượn trong cửa hàng, trong đầu ngừng lóe lên những ứng cử viên thể lợi dụng.
…
Trong cửa tiệm bán buôn thực phẩm Mỹ Vị Đa ở phố Trung, Trần Mỹ Hà đang dọn đồ chào hỏi Tôn Yến Ni ghé sang mua sắm.
đó, Tôn Yến Ni Trần Mỹ Hà sắp mở cửa hàng ở phố Trung liền sẽ đến ủng hộ. Vốn dĩ ngày khai trương nên đến , cả nhà nhân dịp nghỉ lễ sang thành phố bên cạnh chơi, nên mới trì hoãn đến tận hôm nay mới ghé qua.
bước cửa hàng, cô khen ngợi mặt bằng Trần Mỹ Hà thật hoành tráng.
Trần Mỹ Hà : “Đều bạn bè bỏ vốn cả, cũng chỉ phụ giúp một tay trông coi thôi.”
"Chị thể một quản lý cửa hàng lớn thế giỏi lắm . Đổi thì chắc chắn làm ." Tôn Yến Ni thật lòng nghĩ như . Cô cảm thấy buôn bán thật sự vất vả, mỗi ngày bao nhiêu bề bộn lo toan, làm hết việc. Dù kiếm nhiều thì cũng cực kỳ mệt mỏi.
Trần Mỹ Hà đáp: "Đều vì kiếm tiền cả mà, vất vả một chút cũng đáng." Nghĩ đến việc chăm lo cho Ngư Ngư, cô cảm thấy thứ đều xứng đáng. Những tháng ngày mà đây bản từng hưởng thụ, nhất định để Ngư Ngư tận hưởng.
thấy vẻ mặt kiên định Trần Mỹ Hà, Tôn Yến Ni nhớ đến Gia Ngư con gái cô, nhớ đứa trẻ đó tuổi tuy nhỏ mà vẻ mặt cũng kiên cường y hệt. Cô thầm nghĩ nào con nấy, quả nhiên di truyền thứ quan trọng.
Cô cầm một cái giỏ dạo một vòng, chọn một đống đồ ăn vặt.
Trần Mỹ Hà tính tiền cho cô theo giá sỉ.
Tôn Yến Ni ngại ngùng : “Chị cần cố ý giảm giá cho , chị mở cửa hàng còn buôn bán mà.”
Trần Mỹ Hà đáp: "Cô cất công ghé sang ủng hộ , chút ưu đãi cho chứ." Thực cũng rẻ hơn bao nhiêu, chỉ kiếm ít một chút thôi. Bán giá sỉ thì vẫn thể kiếm lời mà.
Trần Mỹ Hà cảm thấy, sẵn sàng nể mặt mà đặc biệt cất công đến đây, cô thể điều một chút.
Tôn Yến Ni cũng ham hố chút ưu đãi , chỉ cảm thấy nhận đãi ngộ như khiến trong lòng thoải mái, cảm giác Trần Mỹ Hà thực sự coi bạn: “Đến lúc đó sẽ giúp chị quảng cáo ở cơ quan một chút, mấy đồng chí trẻ tuổi ở đơn vị chúng đều thích ăn vặt lắm.”
Trần Mỹ Hà cũng khách sáo: “ thôi, chỉ cần cô dẫn tới, đều tính theo giá sỉ hết.”
Tôn Yến Ni vội xua tay: "Ây da, thì cần , giảm giá một chút lấy ý nghĩa . Làm ăn buôn bán thể hào phóng quá ." Đều đồng nghiệp bình thường, cũng quan hệ thiết gì, cô sẽ để họ đến chiếm cái món hời .
Trần Mỹ Hà vui vẻ: “Thành giao, đều cô cả. Nếu nhà cô đến mua, còn giảm sâu hơn nữa.”
Tôn Yến Ni xong hớn hở: “Chị thật thà. với chị , chính thích qua với chân thật. Hai vợ chồng làm việc ở xưởng thép, nếu chị cần dùng đến sắt thép gì đó, cứ tìm .”
Trần Mỹ Hà cảm thấy chẳng việc gì cần dùng đến sắt thép cả, lúc cũng lịch sự đáp lời: “ chứ, thì chắc chắn khách sáo .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.