Sau Khi Xuyên Không, Ta Bị Lưu Đày Cùng Mỹ Nam
Chương 154
Đại tẩu tương lai
Từ đó về , Mẫn Tuyên ở , Mộc Thanh Thành đuổi thế nào cũng , hết cách, đành nhận nàng làm đồ , kiếm sống qua ngày trong gánh hát.
Tuy nhiên, phần lớn thời gian nàng đều xem hát, luyện công đàng hoàng, luyện công quá mệt mỏi, nàng đến Doanh Châu thành chính để xem hát.
Khi còn ở kinh thành, nàng Doanh Châu thành những vở hát , nàng liền để giấy tờ, lén lút trốn khỏi hoàng cung, chạy đến đây.
đường thực sự gặp cướp, nàng chút võ công đáng tiếc đối phương đông , nàng đối thủ, cân nhắc một chút liền ném đồ vật cho bọn chúng, rải một nắm tro bỏ chạy.
Một đường nhờ xe ngựa và xe bò, cuối cùng cũng đến Doanh Châu thành, vô phân văn hý lâu, vì để xem hát, nàng nửa đêm đến hý lâu.
ngờ gặp Mộc Thanh Thành, nàng dùng chút thủ đoạn nhỏ liền ở , mỗi ngày thể miễn phí xem hát. Các vở kịch Kỷ Nguyên Gánh Hát, trăm xem chán, quá đặc sắc.
Chỉ Mộc Thanh Thành một chút cũng thương hoa tiếc ngọc, ngày nào cũng bắt nàng luyện công, nàng đành làm nũng đáng yêu để qua mặt.
Hơn nữa, nàng nhanh quen với những trong gánh hát, đều đối xử với nàng, nàng thích nơi .
Mỗi Mộc Thanh Thành mở miệng giáo huấn nàng, nàng chịu cố gắng, Minh Tuyên liền chớp chớp đôi mắt to tròn : “Sư phụ, tuấn như , còn hơn Lương Bình nhiều, diễn Đường Tăng chứ?”
“Mỗi đều một vai trò thích hợp, , con thấy Sôn Ngộ mà sư phụ diễn đủ ?”
“ , Sôn Ngộ sư phụ diễn đặc biệt , khán giả đều thích xem, mỗi tiền thưởng cho sư phụ nhiều nhất.”
Minh Tuyên tít mắt: “Sư phụ trong lòng con tuyệt nhất, nếu cầm cây gậy thì càng soái khí hơn nữa.”
Gặp đồ thế , Mộc Thanh Thành còn thể làm gì khác ngoài sủng ái nàng thôi.
Cứ sủng ái như , sủng ái cho đến tận bây giờ, e rằng cả đời cũng thể xuất sư.
Buổi chiều sư phụ rời , Minh Tuyên nỡ: “Sư phụ, nhớ chú ý an , sớm ngày trở về.”
“Sư phụ cần nhớ nhung con, con sẽ tự chăm sóc cho , đợi trở về, con sẽ nhường giường lớn, con ngủ giường nhỏ.”
Minh Tuyên nữ giả nam trang tiện ở cùng trong gánh hát, những ngày vẫn luôn ở chung phòng với Mộc Thanh Thành.
đây nàng ngủ ván gỗ, Mộc Thanh Thành tìm thợ mộc ngăn phòng thành hai gian, để Minh Tuyên ngủ phòng trong, còn ngủ giường nhỏ bên ngoài.
hình to lớn ngủ giường nhỏ, Mộc Thanh Thành mỗi khi ngủ đều thở dài một tiếng.
Mộc Thanh Thành xoa đầu Minh Tuyên như xoa đầu trẻ con: “Ở nhà ngoan ngoãn, đừng gây chuyện thị phi, mới yên lòng.”
Minh Tuyên bĩu môi, nàng khi nào thì gây chuyện thị phi chứ, chẳng qua thỉnh thoảng trêu chọc các tỷ tỷ trong gánh hát một chút, để giải sầu thôi mà.
Phía gánh hát, khi Cố Bang Bình rời , vẫn luôn do Mộc Thanh Thành phụ trách, sắp xếp việc thỏa trở về phòng.
Minh Tuyên theo , đeo một chiếc mặt dây chuyền cổ cho Mộc Thanh Thành: “Con sư phụ ngoài chút nguy hiểm, đây do mẫu… con cầu phúc cho con, bùa bình an đại sư khai quang, đeo , bảo đảm bình an.”
“Tính con cũng chút lương tâm.” Mộc Thanh Thành vật cổ, : “ mang , con thì ?”
Minh Tuyên vội : “Con ở đây ăn ngon uống , vấn đề gì . gấp như , chắc chắn chuyện lớn, bình an mới quan trọng.”
Minh Tuyên bước tới ôm chầm lấy Mộc Thanh Thành, lập tức tách : “Sư phụ, sớm ngày trở về nhé.”
“ .” Mộc Thanh Thành hạ tay đang giơ lên xuống, thu dọn đơn giản một chút, đến chuồng ngựa.
Gợi ý siêu phẩm: Dung Yêu đang nhiều độc giả săn đón.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Xem thêm: Thập Lục Nương (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cố Lạc Cẩm và Mộc Nhiễm Thanh đợi sẵn bên chuồng ngựa, thấy Mộc Thanh Thành tới, phía còn theo một cái đuôi nhỏ.
Mộc Nhiễm Thanh sớm Minh Tuyên một cô nương nhỏ: “ xem đại ca và nhị đồ , khác với những khác ?”
“ thấy chút quen mắt, quên gặp ở .” Cố Lạc Cẩm nhất thời nhớ , “Đương nhiên giống, thể sẽ đại tẩu tương lai nàng đó.”
Cố Lạc Cẩm đầu tiên thấy Mộc Thanh Thành ngoài Thanh Thanh , đối với một nữ tử chu đáo đến , chăm sóc tỉ mỉ chút sơ hở.
Mộc Nhiễm Thanh bận tâm đến phận đối phương, chỉ cần đại ca thích , cô nương trông khá xinh , đáng yêu, làm nũng Mộc Nhiễm Thanh chịu nổi .
Một cô nương như dễ ở chung, Mộc Nhiễm Thanh thích nàng.
“Thanh Thanh tỷ tỷ, Tam công tử.” Thấy hai , Minh Tuyên vui vẻ vẫy tay, chạy nhanh hơn Mộc Thanh Thành một bước, ôm chầm lấy Mộc Nhiễm Thanh.
“Con thích Thanh Thanh tỷ tỷ nhất, quá, phong tình độc đáo tỷ làm con mê mẩn.”
Mộc Nhiễm Thanh ôm chặt cứng, nàng thầm may mắn Minh Tuyên nam tử, nếu , thế gian thêm một tên công tử phong lưu .
Cố Lạc Cẩm chút ghen tị, dù Minh Tuyên bây giờ vẫn đang giả nam trang.
Mộc Thanh Thành một tay nhấc bổng Minh Tuyên lên: “Con tiểu háo sắc , thấy mỹ nam mỹ nữ đều nhào tới, bảo làm yên tâm rời chứ.”
“ sư phụ mang đồ nhi cùng .”
“Thôi , con cứ ở nhà ngoan ngoãn đợi.” Mộc Thanh Thành đánh hải tặc, nào mang theo một kẻ kéo chân, còn phân tâm chăm sóc nàng.
Nhận ghét bỏ, Minh Tuyên bĩu môi nhỏ: “Sư phụ~”
“Thôi , làm nũng cũng vô ích, kiên quyết mang theo.” Mộc Thanh Thành nhẹ nhàng đẩy nàng trong: “ , tiễn đến đây đủ , mau luyện công .”
Thấy Cố Hoằng Nghị đến, Minh Tuyên mới lè lưỡi, đó nghiêm trang chào hỏi Cố Hoằng Nghị chạy mất.
Mộc Nhiễm Thanh lo lắng, đại tẩu hoạt bát đáng yêu như , đại ca liệu khống chế , e rằng sẽ trở thành phu quân sợ thê mất.
khi cáo biệt Cố Hoằng Nghị, ba mang theo hành trang, cưỡi ngựa rời khỏi Dinh Châu thành.
Để sớm ngày đến nơi, ba ngày đêm ngừng nghỉ lên đường, đêm đến mệt mỏi thì dựng lều ngủ ngoài trời, đói thì ăn lương khô, thỉnh thoảng ngang qua trấn nhỏ, mua chút đồ ăn tươi mới.
Cố Lạc Cẩm và Mộc Thanh Thành đều xót cho Mộc Nhiễm Thanh, đêm đến để nàng ngủ nhiều hơn một chút, hai bọn họ luân phiên canh gác. Mộc Nhiễm Thanh nghiễm nhiên nghỉ ngơi, ai bảo nàng con gái chứ, để hai họ chăm sóc điều đương nhiên.
Mỗi Cố Lạc Cẩm quan tâm Mộc Nhiễm Thanh, Mộc Thanh Thành đều lùi sang một bên, tạo cơ hội cho hai họ ở riêng. Mỗi thấy hai họ ở bên , trong đầu Mộc Thanh Thành luôn hiện lên hình bóng nhị đồ .
vỗ vỗ mặt , nghĩ gì chứ, ngươi thậm chí còn phận thật sự . Nha đầu đó, sớm muộn gì cũng rời khỏi đây, về nhà nàng.
Ba cuối cùng đến La Phúc đảo trưa ngày thứ ba, A đưa tin đến sớm hơn họ nửa ngày.
Hai ngày nay thời tiết vẫn lạnh giá, mặt biển gió yên sóng lặng, thuyền Mộc Khánh Minh và những khác neo đậu trong vịnh sẵn sàng, thể hành động bất cứ lúc nào.
Vốn dĩ Mộc Khánh Minh định hành động sáng sớm nay, nhận tin tức Cố Lạc Cẩm, đành hoãn , sẽ hành động sáng sớm ngày mai.
Mộc Khánh Minh thấy ba đứa trẻ phong trần mệt mỏi trở về, cảm động : “Nếu các con lòng, thì hãy cùng . Võ công các con cao cường, các con tham gia thì như hổ thêm cánh .”
Các con trở về giúp đỡ, đều vui mừng.
Mộc Khánh Minh gọi ba , kể cho họ kế hoạch đánh hải tặc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.