Sau Khi Xuyên Không, Ta Bị Lưu Đày Cùng Mỹ Nam
Chương 151: Ơn Cứu Mạng, Lấy Thân Báo Đáp
Mộc Nhiễm Thanh , khi Cố Lạc Cẩm phát hiện bí mật nàng, chắc chắn sẽ liên tưởng đến những chuyện xảy ở kinh thành đều do nàng làm. thì, cô nương trêu chọc đêm đó, ngoài nàng còn ai khác.
Mộc Nhiễm Thanh thẳng thắn thừa nhận: “, đêm đó chính , ngờ khi rời khỏi mấy phủ trùng hợp gặp . cứ mãi đuổi theo rời, để thoát , mới nảy sinh ý trêu chọc .”
“ ngờ nông nổi đến , chỉ cố ý trêu chọc một chút, cưới , với những sống bên cạnh thì chẳng thèm liếc mắt đến.”
Mộc Nhiễm Thanh tiếp: “Đêm đó nhận , mà nhận . điều đó lên vấn đề gì ?”
Nàng tự hỏi tự đáp: “Một thì để ý, một thì . trải qua một thời gian dài như , khi phát hiện bí mật mới đêm đó . Chúng ở bên lâu đến thế, căn bản hề tâm.”
Mộc Nhiễm Thanh đưa tay chọc chọc n.g.ự.c Cố Lạc Cẩm: “ đặt lòng, trong lòng thậm chí thích tình cảm dành cho , giờ hối hận, muộn .”
“Thanh Thanh, nàng giải thích…”
“Giải thích chính che đậy, , chỉ tin những gì thấy.”
Mộc Nhiễm Thanh nhấp một ngụm : “Hãy nghĩ xem đây làm những gì . Giờ chuyện nhi nữ tình trường, chỉ mở xưởng làm ăn kiếm bạc. còn nhỏ, đợi thêm ba bốn năm nữa chắc chắn thể tìm một nam nhân ưu tú để thành .”
xong, nàng đặt chén xuống xuống lầu.
Cố Lạc Cẩm vội vàng đuổi theo: “Thanh Thanh, dù bao nhiêu năm cũng đợi nàng, sẽ cho nàng thấy chân tâm . Đời , phi nàng lấy.”
Mộc Nhiễm Thanh đầu vẻ kiên trì quyết thắng : “Hãy cứ chờ xem.”
“Thanh Thanh, ý nàng cho cơ hội ?” Cố Lạc Cẩm mừng rỡ khôn xiết: “Nàng yên tâm, , tuyệt đối sẽ để nàng thất vọng.”
Mộc Nhiễm Thanh thấy tay trống : “ theo đây, điểm chúng còn ăn, mau gói mang về cho Đông Nhi và .”
“ nóng lòng đuổi theo, , ngay.” Cố Lạc Cẩm vội vàng , gói ghém điểm mang về.
Một công tử trẻ tuổi, thể màng ánh mắt kỳ lạ chủ quán và tiểu nhị lầu, kiên quyết gói điểm , Mộc Nhiễm Thanh khá thích điểm ở .
Dù tiền , cũng thể lãng phí thức ăn, nếu họ ăn, trong nhà còn nhiều đứa trẻ như cơ mà.
Mộc Nhiễm Thanh gật đầu, quả một cách sống.
Cố Lạc Cẩm bắt ánh mắt tán thưởng thoáng qua đó, trong lòng nở hoa. lãng phí sĩ diện hão, sẽ bao giờ vứt bỏ thức ăn.
Hai đường bàn luận, khi nào Thành Vương và những khác sẽ phát hiện những thứ biến thành sỏi đá.
Cố Lạc Cẩm cho rằng: “Sáng sớm bọn họ dán phong điều, đường sẽ mở , đến kinh thành về vương phủ mới phát hiện.”
Lúc đó Thành Vương ở kinh thành, căn bản tâm trạng phái điều tra, quá xa , cần chuyên tâm lo sự nghiệp.
“ thì yên tâm .” Mộc Nhiễm Thanh lấy tất cả những vật phẩm giá trị. Thành Vương làm loạn, các quan viên địa phương vơ vét ít cải dân chúng, tất cả đều chất đầy trong các hòm.
Mộc Nhiễm Thanh : “Đợi chuyện đấy, những thứ sẽ lấy dân dùng cho dân.”
Trong gian nàng vẫn còn nhiều vàng bạc châu báu, đồ nội thất cũng thể bán nhiều bạc.
đến đồ nội thất, Mộc Nhiễm Thanh bàn với Cố Lạc Cẩm: “ trướng Tam công tử thường xuyên khắp nơi, thể giúp bán những món đồ nội thất thượng hạng đó , đến lúc đó sẽ chia cho các hai thành.”
Những thứ trong các gia tộc lớn ở kinh thành đều món nào kém chất lượng, Cố Lạc Cẩm đồ trong kho Mộc Nhiễm Thanh thể ngang với thu nhập một năm vài Doanh Châu phủ cộng .
Cố Lạc Cẩm : “Những thứ đó đều Thanh Thanh vất vả mà , trừ chi phí vận chuyển và nhân công, một đồng cũng lấy.
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê, truyện cực cập nhật chương mới.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kỳ thực cảm ơn nàng, Cố gia chúng gặp nạn , nàng giúp đỡ nhiều, còn mạo hiểm chúng báo thù rửa hận.”
Nếu Mộc Nhiễm Thanh tay, chắc chắn sẽ tự báo thù, mà nếu tay, Hoàng đế nhất định thể do làm, điều đó sẽ bất lợi cho Cố gia.
“ tên cẩu quan chép Cố phủ vơ vét gì, đồ đạc Cố phủ, sẽ nàng mang chứ?”
“Đương nhiên , tiện cho ai cũng tiện cho tên cẩu quan đó, nhân lúc quan binh phía phủ hỗn loạn, thu tất cả đồ đạc mấy viện .”
Mộc Nhiễm Thanh vẻ mặt tiếc nuối: “Đáng tiếc tiền viện thể , tiện cho bọn họ .”
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ các chắc chắn sẽ về kinh thành, đến lúc đó sẽ trả nguyên vẹn đồ đạc cho các .”
“Đa tạ Thanh Thanh nữ hiệp, Cố Tam vô cùng cảm kích.”
Cố Lạc Cẩm chân thành cúi vái Mộc Nhiễm Thanh, cảm tạ: “Suốt chặng đường , nếu sự giúp đỡ nàng, chúng sẽ thuận lợi đến , nàng bỏ nhiều công sức.”
“ đến đây, ở khách điếm đầu tiên ngoài kinh thành, nàng cứu chúng . Ơn cứu mạng, nguyện lấy báo đáp, nếu Thanh Thanh đồng ý, nguyện dùng cả đời để báo đáp.”
Cố Lạc Cẩm dịu dàng : “Đến nhà nàng sống, làm con rể ở rể cũng .”
Mộc Nhiễm Thanh liếc một cái đầy vẻ chán ghét: “Tam công tử, sự kiên trì, giới hạn . những lời , đỏ mặt , nhà cần con rể ở rể, đại ca .”
Cố Lạc Cẩm : “ thì Thanh Thanh đến nhà , tính cách bà nội, mẫu và các tẩu tẩu nàng đều , chắc chắn sẽ vấn đề chồng nàng dâu mâu thuẫn chị em dâu, họ yêu thương nàng còn kịp chứ.”
Mộc Nhiễm Thanh “Phì!” một tiếng: “Nghĩ thật.”
Nàng đầu bước nhanh ở phía , thèm để ý Cố Lạc Cẩm, ngờ trở nên vô liêm sỉ đến .
Cố Lạc Cẩm tủm tỉm phía , ánh mắt Thanh Thanh lườm , hề ý ghét bỏ, hề phản cảm, nàng chắc chút ngượng ngùng thôi.
“Thanh Thanh, đợi .” Cố Lạc Cẩm xách đồ nhanh chóng đuổi kịp, bước chân vô cùng vui vẻ.
Mộc Thanh Thành thấy hai từ bên ngoài trở về, giữa họ chút đổi vi diệu.
dùng khuỷu tay chạm Cố Lạc Cẩm: “ bày tỏ tâm ý với Thanh Thanh ?”
“Ừm.” Cố Lạc Cẩm chút ngượng ngùng: “Thanh Thanh đồng ý, cho một cơ hội, xem thể hiện thế nào. Thanh Thành, đây đối xử với Thanh Thanh , khiến nàng buồn lòng, giờ nàng thử thách điều đương nhiên.”
Mộc Thanh Thành chán ghét : “ tự làm tự chịu, cứ từ từ đón nhận thử thách , dễ chuyện như .”
“ duyên, làm em rể , duyên, chúng làm .”
Cố Lạc Cẩm dứt khoát : “Đương nhiên duyên, chắc chắn đại cữu ca .”
“Hãy cứ chờ xem.”
Hai trêu chọc một lúc, Mộc Thanh Thành đến chuyện quan trọng: “Hôm nay Thành Vương khởi hành về kinh, các quan viên ở Doanh Châu phủ vẫn bóc lột bá tánh, cứ thế mà ?”
“Đương nhiên .”
Nhiệm vụ Cố Lạc Cẩm khi đến Doanh Châu phủ chính thanh trừ quan trường nơi đây. Tổng binh Doanh Châu phủ dẫn quan binh hộ tống Thành Vương về kinh, binh lực trong nha phủ còn đủ.
mật hàm, nắm rõ tình hình các quan viên trong lòng bàn tay.
Cố Lạc Cẩm vỗ vai Mộc Thanh Thành: “Hãy đợi , sẽ bỏ qua bất cứ kẻ nào trong chúng.”
Trở về phòng, Cố Lạc Cẩm một mảnh giấy, gọi A đến, thông báo cho Mộc Khánh Minh và Cố Bang Ngạn tin tức Thành Vương rời Doanh Châu thành, hỏi họ kế hoạch tiếp theo gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.