Sau Khi Vứt Bỏ Nam Chính Bệnh Kiều Tôi Bị Lật Xe
Chương 3: Chap 3
5
Một câu đầy dịu dàng, khiến đổ mồ hôi lạnh.
Tạ Từ Yến nhận ?
Liệu nên gật đầu? gì đây?
Còn nữa… làm để giải thích việc rời lúc ?
Trong tình trạng căng thẳng cực độ, cổ họng khô khốc đến mức thể thốt lời nào.
“A Yến!”
Một giọng ngọt ngào bất chợt vang lên, cắt đứt suy nghĩ .
Lúc mới chú ý thấy, bên trái một cô gái đang .
Cô mặc một chiếc váy hội trắng tinh, mặt nạ mặt cũng họa tiết mềm mại, càng làm tăng thêm vẻ dịu dàng như nước.
“A Yến, điều hành đấu giá đang mời em lên sân khấu đấy, đừng đực nữa.”
Cái giọng mật như một chậu nước lạnh, khiến bừng tỉnh ngay lập tức.
Đó Tống Dụ.
Trong nguyên tác, chỉ Tống Dụ mới dám gọi “A Yến” để xưng hô với mà ai cũng sợ hãi, Tạ Từ Yến
nên, câu “Chị” mà Tạ Từ Yến , lẽ dành cho .
Dù cũng đang đeo mặt nạ, chắc nhận .
Chắc đang gọi Tống Dụ bên cạnh .
Quả như , khi thấy lời Tống Dụ, chỉ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng rút ánh mắt .
dậy và bước về phía sân khấu.
Lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
trong sự thở phào , khỏi xuất hiện một chút cảm giác mất mát.
.
Đừng đến chuyện chinh phục Tạ Từ Yến, giờ đây ngay cả một ánh mắt cũng đủ can đảm để đối mặt.
lén vỗ vỗ hệ thống, nhỏ: "Nhiệm vụ nhất định do làm ? thấy Tống Dụ chinh phục thành công lắm mà, Tạ Từ Yến cũng vẻ gì đen tối cả..."
Lời còn dứt, hệ thống sốt sắng ngắt lời : "Chủ nhân đừng nữa, mau làm nhiệm vụ ! Chỉ hắc hoá nam chính vẫn đang tăng!"
Giọng nó hiếm khi căng thẳng đến thế: "Nam chính sớm lắp đặt cơ quan nổ tại hội trường đấu giá. Đợi thời gian đến, sẽ ôm bức tranh , cùng tất cả chôn vùi trong biển lửa!"
ngẩng đầu lên đột ngột.
Tạ Từ Yến sàn khấu vẫn ôn nhu như ngọc, lịch sự nhã nhặn.
trong tay đang nghịch một cây bút máy.
Trong khoảnh khắc đó, nín thở.
Hệ thống , cây bút chính công tắc cơ quan, tuyệt đối để Tạ Từ Yến nhấn nó.
mà Tạ Từ Yến dám ngay mặt , công khai phô hung khí .
một tên điên!
6
lo lắng suy nghĩ xem làm thế nào để đoạt lấy cây bút đó.
Tạ Từ Yến sàn khấu nhàn nhạt.
tiếng vỗ tay và máy , tùy ý tháo chiếc mặt nạ xuống.
sàn lập tức vang lên tiếng kinh ngạc: "Đây Tạ Tổng !"
"Tạ Từ Yến tự tham gia buổi đấu giá, nhớ công việc bận mà!"
"Trời ơi, thật còn hơn trong ảnh nữa..."
Trong muôn vàn lời kinh ngạc, nhà đấu giá cẩn thận tiến lên phỏng vấn:
"Thưa ngài Tạ, xin hỏi vì ngài sẵn sàng bỏ một tiền lớn như để mua bức tranh ?"
ánh mắt tò mò , Tạ Từ Yến nhẹ nhàng mở lời: "Đây bức tranh vợ vẽ cho ."
: ??
thể tin nổi lên sân khấu, Tạ Từ Yến vẫn đổi sắc mặt, như đang chân thành thể hiện tình yêu dành cho vợ .
Sàn đấu giá lập tức bùng nổ tiếng hét và xôn xao.
"Tạ Từ Yến kết hôn !"
" vì bạch nguyệt quang mà cả đời kết hôn mà? đổi ý ?"
" tiểu thuyết nhiều quá ... đàn ông thành công nào để tình cảm chi phối chứ."
" . và tiểu thư nhà họ Tống thiết, chắc quan hệ gì đó ..."
, lén liếc Tống Dụ với ánh mắt ngưỡng mộ.
Tống Dụ chỉ miễn cưỡng , trả lời.
Còn như sét đánh, cứng đờ cả kịp phản ứng
lúc nào kết hôn với Tạ Từ Yến ?
điều hành buổi đấu giá rõ ràng ngờ rằng Tạ Từ Yến thực sự sẽ trả lời câu hỏi , kích động đến mức mặt đỏ bừng.
Suy cho cùng, Tạ Từ Yến vốn lạnh lùng và thận trọng, từng chấp nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào!
Vì , cậuvội vàng lợi dụng thời cơ hỏi tiếp: " rằng ngài Tạ vẫn luôn độc ...?"
Tạ Từ Yến : " độc , và quan hệ với vợ . Từ đầu gặp cô tại buổi đấu giá, yêu cô ngay từ cái đầu tiên."
nhớ ánh mắt Tạ Từ Yến khi cứu tại buổi đấu giá.
Ánh mắt tối tăm, sâu thẳm thể thấu.
Điều đó cũng thể gọi yêu ngay từ cái đầu tiên ?
điều hành buổi đấu giá tiếp tục hỏi: " hiện tại vợ ngài ở bên cạnh ngài ?"
Ánh mắt lạnh lùng Tạ Từ Yến đổ dồn xuống.
Mặc dù cách xa, vô thức cảm thấy đang .
"Cô bỏ trốn ."
"Gì cơ?"
Trong ánh mắt kinh ngạc điều hành buổi đấu giá, Tạ Từ Yến khẽ nhếch mép: " , tìm thấy cô ."
xong, cầm lấy cây bút mực, thờ ơ đảo qua đảo .
Hệ thống ngay lập tức phát cảnh báo chói tai: "Chỉ hắc hoá nam chính đạt mức tối đa, phát hiện nam chính sắp kích hoạt! Yêu cầu chủ nhân lập tức ngăn chặn!"
khoảnh khắc đó, cũng kịp nghĩ gì khác, lập tức bật dậy hét lên: "Đừng động!"
Như mong , tay Tạ Từ Yến quả thật dừng .
ánh mắt khóa chặt gương mặt .
Đôi mắt sâu thẳm, u tối, như đang kìm nén một cảm xúc cuộn trào mà đầy bệnh hoạn. khẽ mấp máy môi, nhẹ giọng :
" bắt chị ."
7
khi buổi đấu giá kết thúc, bữa tiệc tối bắt đầu.
một bộ lễ phục giản dị nhất, trốn góc khuất nhất trong đám đông.
Đầu óc vẫn còn rối bời.
Lúc đó, khi phát hiện , Tạ Từ Yến hề hành động quá khích như tưởng tượng.
chỉ bình thản bước xuống sân khấu, vị trí ban đầu
Cũng chính ngay bên cạnh .
Cả hai ai lên tiếng.
như đống lửa, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, chẳng thể tập trung xem nổi buổi đấu giá.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/-khi-vut-bo-nam-chinh-benh-kieu-toi-bi-lat-xe/chap-3.html.]
Trong đầu chỉ quanh quẩn một suy nghĩ
khi buổi đấu giá kết thúc, nên gì với Tạ Từ Yến đây?
" lâu gặp, những năm qua em sống chứ?"
Đầu óc rối bời, khó khăn lắm mới nghĩ vài cách để bắt chuyện.
Thế , ngay khi buổi đấu giá kết thúc, Tạ Từ Yến liền một nhóm công tử quyền quý vây quanh, rời ngay lập tức.
Gợi ý siêu phẩm: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ đang nhiều độc giả săn đón.
ngẩn ngơ theo bóng lưng .
Thẳng tắp, cao ráo, khí chất cao quý.
Lúc mới chợt nhận raTạ Từ Yến còn thiếu niên quen năm năm nữa.
Giờ đây, ngôi sáng trong giới thương nghiệp, làm thể dễ dàng để đến thì đến, thì ?
giữa bữa tiệc tối, giọng thúc giục hệ thống vang lên:
"Ký chủ, nhiệm vụ cô chinh phục nam chính, ám sát nam chính. Cô trốn trong góc thì làm tiếp cận đây?"
đau đầu ngắt lời nó: “Cho bình tĩnh chút ."
Bây giờ cứ thấy Tạ Từ Yến căng thẳng, làm thể chinh phục chứ!
Huống hồ
ngẩng đầu lên.
Tạ Từ Yến giữa sảnh tiệc, nâng ly cùng những nhân vật danh giá trong giới thượng lưu.
điềm nhiên, ung dung, cũng xa cách đến mức thể chạm tới.
Bây giờ chúng … rõ ràng còn thuộc về cùng một thế giới nữa.
Thật sự còn thể chinh phục ?
Bỗng nhiên, một giọng ngọt ngào vang lên bên tai:
"Chào cô, Lâm tiểu thư."
giật hồn.
mặt , Tống Dụ khoác lên bộ lễ phục lộng lẫy, nở nụ nhẹ nhàng với .
Cô thẳng vấn đề: "Cô cũng một chơi xuyên nhanh giống , ?"
sửng sốt.
Trong nguyên tác, chỉ một nữ phụ công cụ, hầu như chẳng chút cảm giác tồn tại nào.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
tại nữ chính nhận ?
Tống Dụ dường như thấu sự cảnh giác , cô giải thích:
"Cô và đều chơi xuyên nhanh, khi cô bước thế giới , chắc chắn sẽ tín hiệu báo . Huống hồ, Tạ Từ Yến ..."
Cô đột nhiên ngừng , chuyển sang một chủ đề khác.
"Chắc cô cũng nhỉ? vẫn thể thành nhiệm vụ chinh phục, thế giới sắp sụp đổ đến nơi , nên hệ thống mới khẩn cấp cử cô đến đây."
ngập ngừng gật đầu.
" mà, dù thành công, ở đây suốt năm năm, ít nhiều cũng hiểu rõ về Tạ Từ Yến..."
Tống Dụ nâng ly rượu, mỉm chân thành:
"Nhiệm vụ chinh phục tiếp theo, sẽ giúp cô thành."
Đây một bất ngờ thú vị, dù thêm bạn cũng đồng nghĩa với thêm đường lui.
Thế nên, lịch sự lời cảm ơn, nhận lấy ly rượu và nhấp một ngụm, xem như chấp nhận lời đề nghị liên minh.
Tống Dụ kéo lấy tay : “ thôi, dẫn cô gặp mấy vị đại ca…”
Lời còn dứt, xung quanh bỗng chốc im lặng.
Đám đông tự giác tản hai bên, nhường một lối trống.
Tạ Từ Yến ung dung bước về phía , giọng chậm rãi mà chắc nịch:
“Bảo bối, về nhà thôi.”
sững sờ.
ý gì đây?
Tống Dụ cứng đờ cả , cố gắng lên tiếng: “A Yến, Lâm tiểu thư mới đồng ý với .”
Tạ Từ Yến lạnh lùng liếc cô : “ và phu nhân xa năm năm, giờ ngay cả việc ở bên một lát cũng xin phép ngoài ?”
, sắc mặt Tống Dụ lập tức tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trán: “… cần…”
phản ứng cô , càng cảm thấy bất an.
Tạ Từ Yến rốt cuộc làm gì trong năm năm qua, mới thể khiến Tống Dụ sợ hãi đến mức ?
Ngay cả nữ chính còn như , huống hồ
Chẳng lẽ thực sự định thủ tiêu ?
Thấy yên nhúc nhích, Tạ Từ Yến dứt khoát vươn tay nắm lấy tay , giọng điệu cho phép phản kháng:
“ thôi.”
dám chống cự, chỉ thể cứng đờ bước theo .
Ánh mắt ngừng đảo qua giữa , Tạ Từ Yến và Tống Dụ.
Những mặt ở đây ai nấy đều bậc thầy quan sát sắc mặt, một thoáng sững sờ, lập tức nịnh nọt:
"Đây chính phu nhân mà Tổng giám đốc Tạ nhắc đến ? xinh quá!"
"Váy chị dâu… ừm, thật sự giản dị và thanh lịch, tề gia nội trợ giỏi!"
"Yêu xa tận năm năm, tình cảm hai vẫn như , thật đáng ngưỡng mộ!"
Phát biểu cảm nghĩ:
Cảm ơn, nếu khen thì thể cần khen.
Còn nữa, sắc mặt Tạ Từ Yến bây giờ đến mức như thể thâm thù đại hận với .
Các kiểu gì “tình cảm ” thế?
Khi còn đang âm thầm oán thán, đầu óc bỗng nhiên cuồng dữ dội.
Hả?
Hai chân mềm nhũn, cơ thể lập tức đổ thẳng xuống đất.
May mà Tạ Từ Yến phản ứng nhanh, kịp thời đỡ lấy , thuận thế ôm lòng.
khi mất ý thức, thấy sắc mặt đen kịt, trong mắt tràn đầy sát khí.
Đây … xảy chuyện gì ?
8
Khi tỉnh , cảm thấy đầu óc choáng váng, nóng bừng.
Một giọng chậm rãi vang lên: "Chị tỉnh ?"
Lúc mới nhận , Tạ Từ Yến đang bên giường, nghiêng đầu chăm chú.
Cổ áo mở, để lộ xương quai xanh tinh xảo cùng những đường nét cơ thể trơn mượt, toát lên vẻ lười biếng quyến rũ.
chỉ liếc mắt một cái mà đầu óc nóng bừng, vội vàng dời tầm : "Đây ?"
Tạ Từ Yến: "Nhà em."
"Nhà em?" ngẩn lặp : "Em đưa chị về nhà làm gì?"
Tạ Từ Yến vẫn thờ ơ nghịch một chiếc cà vạt trong tay, thì bỗng khựng :
"Chị, chị quên mất chuyện gì ?"
cúi xuống, dùng lực nhẹ nhàng thể kháng cự, chậm rãi trói tay bằng chiếc cà vạt.
kinh ngạc: "Tạ Từ Yến, em làm gì ?!"
Theo bản năng giãy giụa, cơ thể mềm nhũn vì cơn nóng kỳ lạ, gần như thể cử động.
ánh đèn mờ ảo, Tạ Từ Yến chăm chú nút thắt tay , ánh mắt giống như đang quan sát một món quà mở.
"Chị," giọng khàn khàn: " năm năm , món quà trưởng thành mà chị hứa với em, khi nào mới định tặng?"
Cả cứng đờ.
Quà… trưởng thành?
Chẳng đây cái cớ viện lúc rời năm năm ?
ngờ, Tạ Từ Yến những tin thật mà còn nhớ đến tận bây giờ.
chột , nhỏ giọng lắp bắp: "… cái đó…"
Tạ Từ Yến khẽ nhếch môi, nở một nụ đầy ẩn ý:
"em mà, chị đối với em như , nhất định giấu quà ở , ?"
, ngón tay thon dài chậm rãi lướt dọc theo cổ áo .
"Để em đoán xem, ở đây... ở đây... hoặc lẽ chỗ ?"
vốn cảm thấy nóng bức khó chịu, trêu chọc như chẳng khác nào lửa cháy đổ thêm dầu.
Cơn giận bùng lên, dứt khoát túm lấy cổ áo Tạ Từ Yến
hung hăng hôn xuống.
"Ở đây!"
Nụ hôn hỗn loạn mà dữ dội, như thể gom hết những năm tháng kìm nén, uất ức và tức giận mà trút ngoài.
Khi kết thúc, một cách đầy khiêu khích, giống hệt năm năm :
"Món quà trưởng thành chị, em hài lòng ?"
Ban đầu, chỉ định khiến Tạ Từ Yến chán ghét mà buông tha .
đánh giá quá thấp .
Đôi mắt Tạ Từ Yến càng thêm thâm trầm, thở trở nên hỗn loạn.
cúi sát , giọng khàn khàn:
"Em còn hài lòng hơn một chút nữa..."
Hả, diễn biến hình như .
lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp.
"Tạ tổng, ngài trong đó ? Tống Dụ tiểu thư gặp ngài"
Sắc mặt Tạ Từ Yến lập tức đen vì quấy rầy, khi thấy hai chữ Tống Dụ, động tác chững .
Khóe môi nhếch lên một nụ lạnh lẽo:
" lúc, cũng chuyện tìm cô ."
Giọng điệu … mà thấy sởn gai ốc.
Thấy Tạ Từ Yến định xuống giường rời , vội vàng giơ cổ tay trói bởi cà vạt lên, lắc lắc mặt
"Đợi , em định cởi cái cho chị ? Đủ đấy chứ?"
Gai xương rồng
Tạ Từ Yến vẫn còn vương chút ửng đỏ ám vành tai, bằng ánh mắt vô tội, nở nụ dịu dàng:
" ."
Giọng điệu mềm mỏng, cứ như đang dỗ một đứa trẻ hiểu chuyện:
"Bên ngoài nguy hiểm lắm. Tối qua ở tiệc rượu, chị chỉ rời khỏi tầm mắt em hai phút mà hạ thuốc . Thế nên…"
" nhất chị cứ ở bên cạnh em mãi ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.