Sau Khi Trúng Số, Tôi Phát Hiện Chồng Nuôi Người Tình Ba Mươi Năm
Chương 4
Tần Minh Viễn lập tức ấn c.h.ặ.t t.a.y lên chiếc tủ đầu giường.
“, lẩm cẩm .”
Bà dùng hết sức lực:
“Sổ đỏ… đưa cho con bé…”
Tất cả trong nhà đều cứng đờ.
Tần Minh Viễn bật :
“, ép con?”
Bà cụ nhắm mắt :
“ nợ con bé.”
kéo ngăn kéo .
Bên trong một tập sổ tiết kiệm màu đỏ và một bản giấy chứng sinh ngả vàng.
chạm , Tần Minh Viễn lao tới giật lấy. Tờ giấy xé rách một góc.
Tần Niệm hét lên:
“Ba, đó cái gì?”
Tần Minh Viễn ôm chặt tờ giấy lòng:
“Đồ cũ thôi.”
:
“Đưa cho .”
lắc đầu:
“Kiến Thanh, xem em sẽ hối hận.”
“Điều hối hận nhất, từng tin .”
Tần Niệm chắn mặt :
“, đừng ép ba nữa, ba bệnh tim đấy.”
“ bệnh tim từ khi nào?”
Tần Minh Viễn ôm ngực, thụp xuống đất:
“Kiến Thanh… thở nổi.”
Tần Niệm lập tức quỳ xuống:
“Ba, ba đừng làm con sợ.”
nguyên tại chỗ.
Trò diễn quá quen thuộc .
Chỉ cần tiến thêm một bước nữa, sẽ trở thành đàn bà ác độc ép chồng đến c.h.ế.t.
Điện thoại vang lên.
Tần Niệm bắt máy, gọi:
“ Bạch, dì mau đến đây, con sắp ép ba con c.h.ế.t .”
tờ giấy trong lòng Tần Minh Viễn.
Ngón tay đang ấn chặt góc cùng bên .
Nơi đó lộ một cái tên.
Bạch…
…
“Lâm Kiến Thanh, cô mau tránh xa Minh Viễn .”
Bạch Nhã Lan đẩy cửa bước , tiếng gậy gỗ gõ xuống sàn vang lên dồn dập.
Theo cô Bạch Trạch.
Bạch Trạch mặc vest chỉnh tề, tay cầm một bó hồng trắng. thấy , còn gọi “dì” nữa.
“Cô Lâm, chuyện gì thì , đừng động tay động chân.”
:
“Ai động tay động chân?”
Tần Niệm nức nở nhào tới:
“Tiểu Trạch, em sợ… em điên …”
Bạch Trạch ôm lấy nó, ánh mắt lạnh băng:
“ đây cô vẫn luôn thế ?”
Tần Niệm nghẹn ngào:
“ đây con , bây giờ càng ngày càng đáng sợ.”
Bạch Nhã Lan bước tới bên cạnh Tần Minh Viễn, nhẹ nhàng nắm lấy tay :
“Minh Viễn, đừng sợ, em ở đây.”
Ba mươi năm.
Gợi ý siêu phẩm: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên đang nhiều độc giả săn đón.
đầu tiên trong chính ngôi nhà , thấy một phụ nữ khác nắm tay chồng như .
Tần Niệm vẫn đang :
“, lòng ? cứ ép tất cả quanh phát điên thì mới chịu ?”
nó, giọng bình tĩnh:
“Đây nhà ai?”
ai trả lời.
Bạch Trạch lạnh giọng lên tiếng:
“Cô Lâm, căn nhà tài sản chung cô và chú Tần. Cô thể coi nơi như vương quốc riêng .”
thẳng :
“Tiền mua nhà ai trả cho ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trung-so-toi-phat-hien-chong-nuoi-nguoi-tinh-ba-muoi-nam/chuong-4.html.]
Sắc mặt Bạch Trạch khựng :
“Đó cô tự nguyện tài trợ cho cháu và Niệm Niệm.”
“Còn xe?”
“Đó cũng tấm lòng cô.”
“Tiền đặt cọc cho tiệc cưới thì ?”
mím môi:
“Bây giờ cô mang tiền để chuyện, thật khó coi.”
Tần Niệm lập tức hùa theo:
“, bớt sặc mùi tiền ? Lúc đưa tiền thì yêu con, bây giờ mang tiền sỉ nhục con.”
gật đầu:
“ lúc đưa tiền chứng minh tình yêu, còn lúc lấy thì thành sặc mùi tiền ?”
Bạch Nhã Lan thở dài:
“Kiến Thanh, cô vẫn đổi. Cô luôn cho rằng hy sinh chính kiểm soát.”
“Thế cô hy sinh cái gì?”
Bạch Nhã Lan nhấc cây gậy lên:
“Cái chân .”
Cả căn phòng rơi tĩnh lặng.
Tần Niệm to hơn:
“, xin Bạch !”
hỏi:
“Xin thì nữa?”
Bạch Trạch lạnh lùng đáp:
“Xin , rời , để chú Tần tĩnh dưỡng.”
bật :
“ bảo rời khỏi ngôi nhà mà è cổ trả nợ suốt hai mươi sáu năm?”
Bạch Trạch cau mày:
“Đừng để chuyện trở nên quá khó coi. Nếu cần, cháu sẽ báo cảnh sát. Hàng xóm đều sẽ cô bạo hành gia đình.”
sang Tần Minh Viễn:
“ cũng thế ?”
né tránh ánh mắt :
“Kiến Thanh… báo cảnh sát.”
“ sẵn sàng để khác em bạo hành gia đình.”
Nước mắt rơi xuống:
“ chỉ sợ em mất kiểm soát.”
Bạch Nhã Lan chắn mặt :
“Đủ . Kiến Thanh, thể chịu ấm ức, cô làm tổn thương Minh Viễn.”
hỏi:
“ làm tổn thương chỗ nào?”
“Cô bắt ôm khư khư một cái vỏ bọc tình yêu. Cô cho tiền, cho nhà, cho trái tim.”
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính đang nhiều độc giả săn đón.
bật nhạt:
“Thế cô cho trái tim ?”
Bạch Nhã Lan thẳng :
“.”
Tần Minh Viễn đột ngột ngẩng đầu:
“Nhã Lan…”
Bạch Nhã Lan đỏ hoe mắt:
“Em giấu nữa. Minh Viễn, em chờ ba mươi năm .”
Tần Niệm bám chặt lấy tay Bạch Nhã Lan:
“Ba, ba còn sợ ? Ba và Bạch mới thật lòng yêu .”
đứa con gái sinh :
“Con ba và ly hôn ?”
Nó c.ắ.n răng:
“Nếu còn tiếp tục chèn ép ba, thì con mong .”
“Thế còn đám cưới con?”
Ánh mắt nó chớp động:
“ con. thể vì ly hôn mà bỏ mặc con .”
gật đầu.
Hiểu .
Bạch Trạch lên tiếng:
“Niệm Niệm vô tội. Cô nên trả giá cho chuyện lớn.”
hỏi:
“Ai trả?”
, giọng đầy chính nghĩa:
“ cô.”
suýt bật thành tiếng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.