Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần
Chương 242: Sư phụ sủng Thiên Thiên đến mức nào
Lời thái giám giống như một tia sét giữa trời quang đ.á.n.h thẳng xuống đỉnh đầu Ngô tú nương, nàng run lên, cả khuôn mặt tái nhợt còn chút máu!
Tuy nhiên nàng đang quỳ mặt đất, ở phía Đào Thi Vũ, cho nên Đào Thi Vũ chỉ thể thấy bóng lưng nàng , thấy sự hoảng loạn xẹt qua đáy mắt nàng .
Và do giọng Mạnh Thiên Thiên lớn, cho nên Đào Thi Vũ cũng thấy tiếng sư tỷ .
Đào Thi Vũ vô cùng đắc ý: “Đến lúc lắm! Lục Thiếu phu nhân, chính chủ đến, để xem ngươi còn ngụy biện thế nào!”
ít phu nhân và thiên kim bắt đầu xì xào bàn tán.
Sự việc trở nên kịch tính như điều họ ngờ tới.
khi Mạnh Thiên Thiên tranh luận với Đào Thi Vũ, câu “Ngươi đồ Ngô tú nương? còn đồ Đại đông gia Yên Vũ các đấy!”
Bất cứ ai cũng đó lời khoác lác trong lúc cấp bách nàng, ai thể ngờ hai trong miệng nàng cùng lúc tiến cung.
vả mặt trượt phát nào .
Mạnh Thiên Thiên cũng xui xẻo quá .
Lúc đừng các nữ quyến, ngay cả Diêu Thanh Loan cũng cho rằng Mạnh Thiên Thiên khó mà lật ngược tình thế.
Vị Vân nương t.ử Yên Vũ các nổi tiếng nể tình ai, nếu lớn lối mạo danh đồ bà ... mặc dù chỉ khoác lác, e rằng bà vẫn sẽ chút lưu tình vạch trần đối phương, cho dù lưng Mạnh Thiên Thiên cả Đô đốc phủ.
Nàng nhớ vài năm , kinh thành từng xảy một chuyện lớn, một tú lâu mua tú phẩm Yên Vũ các, tuyên bố với bên ngoài do nhà thêu.
khi Vân nương t.ử chuyện tìm đến tận cửa, lật tung tú lâu đó lên, và thuê tiên sinh kể chuyện, c.h.ử.i rủa ở kinh thành ròng rã một tháng trời.
Từ đó thể thấy, kết cục Mạnh Thiên Thiên sẽ t.h.ả.m hại đến mức nào.
“Hoàng hậu nương nương, thần phụ danh Vân nương t.ử từ lâu, cơ hội gặp mặt.”
“ , Hoàng hậu nương nương, chúng cũng gặp Vân nương tử.”
Các hóng hớt thì !
Diêu Thanh Loan cảm thấy đau đầu.
nàng bao che cho Mạnh Thiên Thiên, mà , để Mạnh Thiên Thiên mất hết thể diện thì lợi ích gì cho chứ?
Một đám nữ nhân xem náo nhiệt sợ chuyện lớn, thật khiến nàng đ.â.m lao theo lao.
Hoàng hậu, hóa cũng dễ làm a.
“Vân nương t.ử Yên Vũ các cầu kiến.”
Thái giám bên ngoài thông truyền một nữa.
Thông thường, thái giám chỉ thông truyền một .
Và chính thứ hai , khiến Diêu Thanh Loan giọng đối phương, thái giám tâm phúc Khang Hữu Thành Thái thượng Hoàng hậu.
Thái thượng Hoàng hậu bảo Vân nương t.ử đến?
triệu kiến cũng triệu kiến .
Hơn nữa e rằng thể giở trò gì, hoặc gây áp lực cho Vân nương tử, để Vân nương t.ử tha cho Mạnh Thiên Thiên một .
Sự việc thực sự... tồi tệ hết sức!
Trường Ninh Bá phu nhân dương mi thổ khí, con trai bà nên hồn, con gái bà nên hồn nha.
Nha đầu c.h.ế.t tiệt, ngươi cứ chờ mất hết thể diện, trở thành trò !
Diêu Thanh Loan : “Tuyên.”
Thái giám bên cạnh nàng : “Tuyên Vân nương t.ử yết kiến”
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn đang nhiều độc giả săn đón.
Vân Tịch Dao kiêu ngạo siểm nịnh bước , tựa như một bức tranh thủy mặc đan thanh từ từ mở mắt .
Bàn về ngũ quan, Vân Tịch Dao tính tuyệt mỹ, ai khi thấy bà cảm thấy bà , bà một loại khí chất tự nhiên, khiến như mộc xuân phong.
“Vân Tịch Dao Yên Vũ các, thỉnh an Hoàng hậu nương nương, nương nương vạn phúc kim an.”
Bà khuỵu gối hành lễ, vặn ngay bên cạnh Ngô tú nương, “Tịch Dao bệnh trong , xin thứ thể hành đại lễ, mong Hoàng hậu nương nương lượng thứ.”
Khang Hữu Thành : “Thái thượng Hoàng hậu miễn lễ quỳ cho Vân nương t.ử .”
Diêu Thanh Loan gật đầu.
Mạnh Thiên Thiên thầm nghĩ, bệnh gì chứ, lúc đuổi bắt Bảo Thù khắp sân, chạy còn nhanh hơn thỏ.
qua đó, Mạnh Thiên Thiên cũng càng thêm chắc chắn một điều, đó phận Vân Tịch Dao tuyệt đối đơn giản, nếu sẽ nhận sự hậu đãi như Thái thượng Hoàng hậu.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-242-su-phu-sung-thien-thien-den-muc-nao.html.]
“Tịch Dao một món quà dâng lên Hoàng hậu nương nương.”
Vân Tịch Dao xong, mở hộp gấm mà Khang Hữu Thành luôn nâng trong tay .
Một luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ b.ắ.n , trong nháy mắt chói lọi lóa mắt, vạn vật lu mờ.
một chiếc áo choàng kim phượng, tuy thêu hai mặt, con phượng hoàng áo choàng tựa như ban cho thần tính, chỉ thôi, cảm thấy bên tai vang lên tiếng phượng hót ngao du chín tầng mây.
Tuy vô duyên , may mắn chiêm ngưỡng, cũng kiếp còn hối tiếc!
Diêu Thanh Loan hít sâu một , đè nén sự yêu thích và khao khát đối với tú phẩm xuống: “Vân nương tử, mỹ ý ngươi bản cung xin nhận. , chiếc áo choàng quá quý giá, bản cung thể nhận.”
Vân Tịch Dao : “Hoàng hậu nương nương, chiếc áo choàng quà tân hôn ngài, mà lễ tạ đồ nhi Tịch Dao gây họa ở Cảnh Nhân cung.”
trán Ngô tú nương, những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu rịn , men theo gò má run rẩy nàng trượt xuống, tí tách rơi xuống đất.
Lúc , Lễ bộ Thượng thư phu nhân ý nhắc nhở: “Vân nương tử, ngươi hiểu lầm , gây họa đồ nhi ngươi!”
Đào Thi Vũ dậy hành lễ, mỉm : “Thi Vũ bái kiến sư công! Sư công đến lúc lắm, cầm tú phẩm ngài lừa gạt, do nàng tự thêu, còn dối đồ ngài! May mà sư phụ mặt trong cung, vạch trần nàng !”
Khang Hữu Thành quanh bốn phía.
Cung nữ Cảnh Nhân cung vô cùng tinh ý mang chiếc quạt tròn thêu hai mặt tới.
Vân Tịch Dao nhận lấy quạt tròn, tùy ý , với Ngô tú nương: “Ngươi với bọn họ như ?”
Ngô tú nương run như cầy sấy.
lúc mới nhận sự bất thường nàng .
Vân Tịch Dao đến, ngay cả Đào Thi Vũ cũng gọi sư công, nàng chào hỏi sư phụ , hơn nữa thoạt vẻ vô cùng khó chịu.
“Sư phụ, thấy khỏe ở ?”
Đào Thi Vũ quan tâm hỏi.
Xem thêm: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ngô tú nương trả lời câu hỏi đồ , mà quỳ gối sang Vân Tịch Dao: “Sư... sư phụ... con chỉ ... giống ...”
Vân Tịch Dao lạnh lùng : “Giống chỗ nào? Theo mười năm, bao giờ thêu như ? Tay nghề gì thế , cũng hổ mang tặng khác? con đấy!”
Câu cuối cùng, bà nghiêm khắc về phía Mạnh Thiên Thiên.
Mạnh Thiên Thiên chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội lên: “Con mới học mà, thêu thế chứ?”
Vân Tịch Dao chỉ chiếc quạt: “Thế cũng gọi ?”
mờ mịt, tình huống gì đây? Bọn họ hiểu nổi!
“Sư phụ... đồ nhi cố ý... đồ nhi hôm nay cũng nhập cung...”
Ngô tú nương hoảng sợ .
Đêm qua sư phụ tìm nàng , bảo nàng cung đưa cho Thái thượng Hoàng hậu một bộ y phục, nếu kích cỡ , thì sửa ngay tại chỗ.
Nàng thực sự ngờ sư phụ cũng ở Côn Ninh cung.
Vân Tịch Dao lạnh lùng : “Ý con , nếu ở đây, con sẽ vu oan cho sư con?”
“Sư ?” Lễ bộ Thượng thư phu nhân kinh hô, “Lục Thiếu phu nhân... thực sự đồ nhi Vân nương t.ử ?”
Đào Thi Vũ như sét đánh, Mạnh Thiên Thiên: “Sư công... nàng thể ... ngài...”
Mạnh Thiên Thiên thế mà thực sự đồ Vân Tịch Dao, nàng chẳng tiểu sư thúc ?
thể như chứ?
dùng hết sức lực, chạy vạy khắp nơi, cũng chỉ làm đồ Ngô tú nương thôi?
Mạnh Thiên Thiên tài đức gì, trực tiếp bái Vân Tịch Dao làm sư phụ?
Vân Tịch Dao chút lưu tình : “Đừng gọi sư công, ngươi xứng!”
Đào Thi Vũ mặt đầy hổ.
Vân Tịch Dao: “Con hư tại , trò hư tại thầy, dạy một đồ nhi như con, khó chối từ tội , từ nay về , sẽ nhận đồ nữa.”
Ngô tú nương: “Sư phụ!”
Hình phu nhân nhỏ: “Tiểu Cửu, t.ử quan môn .”
Vân Tịch Dao với Ngô tú nương: “Tình nghĩa thầy trò giữa và con đến đây chấm dứt, đừng gọi sư phụ nữa.”
Ngô tú nương và Đào Thi Vũ đồng thời cảm thấy trời sập !
Chưa có bình luận nào cho chương này.