Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Tìm Thấy Con Trai Trong Trò Trốn Tìm, Tôi Bỏ Chồng Bỏ Con

Chương 7

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

dừng một chút, chợt nở nụ , để lộ hai chiếc răng nanh: "Bắt đầu.”

“Keng!”

Một con d.a.o lóc xương dùng trong lò mổ ném giữa hai , mũi d.a.o nảy lên nền xi măng, phát tiếng “đinh” giòn tan.

Triệu Dữ sững sờ nửa giây, đồng tử co rút đột ngột như kim châm, như điện giật, bổ nhào tới. Lâm Uyển còn nhanh hơn .

“Rầm!”

Cả hai va , trán đập phát tiếng trầm đục.

Triệu Dữ cũng đàn ông, túm lấy cổ Lâm Uyển, quật cô xuống đất.

Gáy Lâm Uyển đập xuống sàn phát tiếng “bộp” một tiếng, mắt tối sầm, nhân đà ôm chặt lấy bắp chân , há miệng cắn mạnh xuống.

“A!” Triệu Dữ kêu lên thảm thiết, một mảng da thịt xé toạc, m.á.u chảy dọc mắt cá chân xuống nền đất.

nhấc chân đạp mạnh, Lâm Uyển đá văng lăn hai vòng, mượn quán tính lao đến con dao, đầu ngón tay chạm cán dao, mắt cá chân Triệu Dữ túm lấy, cả kéo ngược trở .

“Con tiện nhân! Còn sống ?”

Linlin

Hai mắt Triệu Dữ đỏ ngầu, gân xanh thái dương giật giật. kéo Lâm Uyển về, đầu gối ghì chặt lưng cô , hai tay siết lấy cổ cô , như siết một con ch.ó điên.

Khuôn mặt Lâm Uyển tím tái với tốc độ thể thấy bằng mắt thường, nhãn cầu lồi , móng tay cào đất tạo thành năm vệt máu.

khàn khàn nặn tiếng: “Triệu… Dữ… mày… … c.h.ế.t tử tế…”

Triệu Dữ gầm lên, cánh tay đột ngột vặn một cái.

“Rắc.”

Tiếng xương cổ gãy giòn tan như cành cây khô giẫm gãy khiến rợn tóc gáy.

thể Lâm Uyển ngay lập tức mềm nhũn, đồng tử tan thành một màn sương xám, khóe miệng sùi một ít bọt máu.

Nước hồ đột nhiên sôi sục, sáu con cá sấu như đánh thấy mùi c.h.ế.t chóc, đồng loạt nổi lên mặt nước, tấm lưng xanh thẫm rạch qua lớp màng dầu.

Phó Nhân Xuyên hất cằm.

Vệ sĩ tiến lên, kéo t.h.i t.h.ể Lâm Uyển, như kéo một bao tải rách, đến bên hồ, tùy tiện ném xuống.

“Bùm!”

Nước b.ắ.n tung tóe, đàn cá sấu lập tức nháo nhào, há những cái miệng khổng lồ, răng nanh đan xen, tiếng nhai “rộp rộp” phóng đại trong lò mổ trống rỗng, hòa cùng tiếng xương vỡ giòn tan, như một bản giao hưởng máu.

Triệu Dữ bệt tại chỗ, trong tay nắm chặt con d.a.o lóc xương, mũi d.a.o rỏ m.á.u Lâm Uyển.

co giật, nước mắt nước mũi tèm lem cả mặt, khúc khích bật như một kẻ điên.

thắng …” ngẩng đầu Phó Nhân Xuyên, trong mắt lóe lên ánh sáng cầu xin sự sống: " Phó, … sẽ thả …”

Phó Nhân Xuyên khẽ , giơ tay vỗ tay, giọng chậm rãi: “Chúc mừng, Trưởng phòng Triệu. mà… Vợ thì sẽ thả .”

mỉm , với Triệu Dữ: “ thích mật thất nhất ? chuẩn cho một mật thất thật sự, một chiếc quan tài. sống nổi , thì xem mệnh .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phó Nhân Xuyên nhướng mày, gì, chỉ gật đầu. hiểu ý . Hai chúng còn những con quá khứ nữa .

Ban đêm, Triệu Dữ đưa đến một công trường xây dựng bỏ hoang hẻo lánh.

ánh đèn, khán giả, chỉ một chiếc quan tài chuẩn sẵn, lạnh lẽo, chật chội, tăm tối.

trói tay chân, miệng nhét giẻ, trong mắt cuối cùng cũng xuất hiện nỗi sợ thật sự.

xổm xuống, như một xa lạ: “ , phụ nữ xứng đáng bí mật ?” nhẹ giọng : " thì bí mật , hãy tự mang xuống lòng đất .”

liều mạng lắc đầu, nước mắt nước mũi tèm lem dính đầy cả mặt.

còn một chút lòng trắc ẩn nào nữa.

Nắp quan tài từ từ khép , từng chiếc đinh một đóng xuống, mỗi tiếng động đều như đóng dấu chấm hết cuối cùng cho bảy năm hôn nhân .

Đất bùn phủ lên, tiếng động dần biến mất.

Thế giới yên tĩnh lạ thường.

ở đó, Phó Nhân Xuyên giúp châm một điếu thuốc. từng hút thuốc bao giờ, sặc ho sù sụ, bật , đến mức nước mắt cũng trào .

đó, Phó Nhân Xuyên xử lý chuyện. ngụy tạo một “vụ cháy”, tên Triệu Dữ và xuất hiện tin tức, trở thành những nạn nhân “ may thiệt mạng”. một ai nghi ngờ.

Chỉ một đêm, con trai trở thành trẻ mồ côi. Thằng bé lóc gọi tên , ở xa, vô cảm tất thảy.

Khoảnh khắc đó mới hiểu, hóa khi lòng chết, ngay cả huyết thống cũng thể gợi một chút ấm nào nữa.

Phó Nhân Xuyên hỏi : “Đứa trẻ thì ?”

, giọng điệu bình tĩnh như đang chuyện khác: “Đưa nó đến nơi nó nên đến .”

“Cô định nuôi nó ?”

nó nữa.” : "Kể từ khi nó về mật thất đó, kể từ khi nó bằng ánh mắt đó, chúng còn con nữa .”

Phó Nhân Xuyên khuyên nhủ nữa. sắp xếp thứ, đưa đứa trẻ trại trẻ mồ côi. Nơi đó tệ, cũng chẳng lành gì.

Còn , thu dọn hành lý, mua một vé máy bay đến Ý. trở Florence - nơi từng từ bỏ giấc mơ .

Bảy năm , vì hôn nhân mà buông bỏ cây cọ; bảy năm , mang đầy những vết sẹo và một trái tim trống rỗng, cầm nó.

thuê một căn hộ nhỏ bên bờ sông Arno, cửa sổ cầu Ponte Vecchio.

Mỗi sáng sớm, mang theo dụng cụ vẽ ngoài, đường phố vẽ tranh.

Vẽ khách du lịch, vẽ phong cảnh, vẽ những quá khứ còn thuộc về .

còn hỏi , cũng còn hận ai.

chỉ vẽ, cứ vẽ mãi, cho đến một ngày, cái từng thuộc về, cuối cùng cũng dậy từ đống tro tàn.

Còn Triệu Dữ, lẽ vẫn đang vùng vẫy ở một nơi tối tăm nào đó, lẽ sớm hóa thành cát bụi.

còn bận tâm nữa. Từ nay về , chỉ sống vì chính .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...