Sau Khi Tái Sinh, Tôi Bao Nuôi Ông Chồng Tỷ Phú
Chương 2
3
về nhà, ban ngày học.
Buổi tối rảnh rỗi thì nghiên cứu chứng khoán. Dù cũng năm 2005, đất nước còn đang trong thời kỳ phát triển.
Bitcoin còn xuất hiện, hăng hái, tưởng tượng mười năm sẽ thăng chức tăng lương, làm tổng giám đốc, làm CEO, cưới bạch phú nam, bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Ngày tháng cứ thế trôi qua mấy ngày yên ả.
Cuối tuần, dậy từ sáng sớm, chọn trong đống váy rực rỡ một chiếc đơn giản, làm kiểu tóc thịnh hành.
đó đạp xe ba bánh, một mạch thẳng.
tìm thấy Chu Đằng ở công trường.
đồng nghiệp ở ký túc xá, liền tìm đến.
còn kịp bước , Chu Đằng kéo ngoài.
kéo khỏi công trường, ngạc nhiên :
“Cô làm gì ? Cô điên ? Đây công trường, cô con gái mà ăn mặc thế , còn dám ký túc xá…”
“ chẳng tìm thấy ? Chẳng hẹn hôm nay cùng ăn cơm ư? trốn trong ký túc xá?”
Gợi ý siêu phẩm: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ đang nhiều độc giả săn đón.
cũng bực. chẳng lẽ nguy hiểm ? chỉ nửa ngày nghỉ, nếu hôm nay gặp thì chờ tới tuần .
cau mày:
“Tại ăn với cô? Chúng quen gì .”
“… Ý gì? ăn với ?”
Mắt lập tức đỏ hoe. đạp xe ba bánh năm cây !
Năm cây ! Chỉ để chạy tới đây chịu uất ức ?
Để bảo chúng quen ?
Chu Đằng c.h.ế.t tiệt, kiếp gì mà gặp yêu, gì mà chỉ cần thấy thích, đời đời kiếp kiếp cưới ai khác ngoài .
Quả nhiên! lừa dối.
Chu Đằng đầy oán hận, còn thì ngập ngừng dám tiếp, bèn vội vàng an ủi:
“Cô… đừng , cô… cô tên gì?”
đáp: “Trì Duyệt.”
cúi mắt , thở dài, bất đắc dĩ :
“Trì Duyệt, cô ăn gì? mời.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Địa tam tiên, thịt ba chỉ xào , sườn xào chua ngọt, chân giò hầm. Chính mấy món thích nhất .”
Bàn tay đang móc ví khựng , ngẩng đầu ngạc nhiên : “Cô… ?”
“ vốn mà!” – đáp tỉnh bơ.
Dù thì, ở tuổi hai mươi tám, Chu Đằng từng kể với : hồi mười mấy tuổi, đặc biệt ăn đồ ăn ở một quán, tiếc tiền nên chẳng bao giờ dám gọi, ngày nào cũng chỉ công nhân khác ăn. tiền, tìm quán thì chẳng thấy nữa.
Lời Chu Đằng chỉ một , vô tình mà . lúc , trong giọng thấp thoáng nỗi tủi . Thành vẫn nhớ đến tận bây giờ.
Thực tìm những món ăn , mà ở tuổi mười mấy, khi thèm nhất mà chẳng thể ăn – cái uất ức đó cứ mãi chẳng nguôi. Nghĩ cho cùng, năm nay Chu Đằng cũng chỉ mới mười tám tuổi.
Nhà điều kiện cũng thường thôi, từ lúc trở về mười chín tuổi đến giờ cũng mấy ngày ăn thịt. ăn gắp thức ăn cho Chu Đằng.
Gọi cả bàn món thịt, mà Chu Đằng cứ ôm chặt bát cơm trắng miễn phí gặm sống. mà phát bực, thò đũa sang, bới nửa bát cơm , gắp thức ăn cho .
Món đẩy qua, đẩy , lắc đầu:
“Cô ăn .”
vui: “Bảo ăn thì ăn, lắm lời thế, đừng chọc giận.”
Chu Đằng hiểu vì thể chọc giận, thành quen , vẫn theo bản năng ăn hai miếng.
Hôm đó ăn xong, thức ăn còn thừa, gói mang . Chiều Chu Đằng vốn định làm, về ký túc, lôi về nhà .
năng đầy lý lẽ, ngược thì bối rối. Từ lúc xuất hiện, từng câu từng chữ đều ngoài dự liệu .
thấy gì đó , nghĩ mãi cũng nghĩ , cuối cùng bỏ cuộc, đạp xe ba bánh chở về nhà. Bà ngoại buổi chiều vườn rau, thì sấp giường nghiên cứu đủ loại chính sách và chứng khoán.
Chu Đằng trong phòng , yên. Một buổi chiều hỏi bao :
“ thể về công trường ?” Tất cả đều từ chối. Cuối cùng thôi giãy giụa, tiện tay lấy cuốn sách bàn .
Phòng vốn nhỏ, thêm hai càng ngột ngạt, cửa sổ mở mà vẫn nóng. bật quạt, cánh quạt kêu kẽo kẹt. sách kinh tế đến buồn ngủ, bèn dậy chọc eo Chu Đằng.
chọc giật thẳng lưng, ngay đó bật dậy như chuột đồng dọa sợ.
ngờ phản ứng dữ , cũng ngại, cuối cùng vẫn mở miệng:
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Chu Đằng, thấy thế nào? hợp làm bạn gái ?”
Câu hỏi đột ngột, khiến cả gian phòng rơi im lặng. vội, kiên nhẫn chờ.
Hồi lâu, cuối cùng Chu Đằng cũng : “Chúng còn hiểu .”
nghĩ một lát : “ tên Trì Duyệt, đây nhà . Hiện tại sống với bà nội, bố mất sớm. Còn , bố ly hôn, làm từ năm mười sáu tuổi. Phần lớn tiền kiếm đều gửi về cho kế, ?.”
".... cô ."
" sẽ cho nếu đồng ý làm bạn trai ."
Chu Đằng như cái CPU sắp cháy, ngơ ngác. liền thúc giục: "Nhanh lên, đồng ý mà."
chằm chằm, cuối cùng mơ hồ gật đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.