Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi

Chương 914: Ngất Xỉu

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tang lễ kết thúc, Bạch Mạn Kỳ lâu nhúc nhích.

đau lòng, bèn khẽ khuyên: “Mạn Kỳ, cháu vực dậy tinh thần, còn Tiểu Nữu cần cháu chăm sóc. cháu trời linh thiêng cũng thấy cháu ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt .”

… Cháu …” Bạch Mạn Kỳ khàn giọng đáp, đưa tay dắt con gái, mới , kịp bước , cả cô bỗng nhắm mắt , đột ngột ngã về phía

“Cẩn thận!”

“Cẩn thận…”

Phong Vũ Hy và Tư Mã Hách đồng thời nhắc nhở, vứt chiếc ô trong tay lao tới, vẫn kịp.

Bạch Mạn Kỳ ngất xỉu mặt đất, mặt còn chút máu.

Cô bé sợ hãi, lao tới ngừng gọi: “, …”

“Mạn Kỳ! Mạn Kỳ?” Tư Mã Hách nhanh chóng tiến lên, gọi mấy tiếng vẫn thể gọi cô tỉnh .

“Mau đưa đến bệnh viện !” Phong Vũ Hy cầm ô tiến lên, che đầu hai .

đất nước, ngất xỉu như , quần áo đều bẩn hết.

Tư Mã Hách hề để tâm, vội vàng bế ngang cô lên, về phía bãi đỗ xe.

Phong Vũ Hy theo họ, giơ cao chiếc ô che mưa cho họ suốt đường .

Dì dắt cô bé đang nức nở, vội vã theo .

Trong nháy mắt, nghĩa trang chỉ còn Trần Hồng tại chỗ.

mấy xa, Trần Hồng mặt đầy vẻ thể tin nổi.

Tư Mã Hách bế yêu cũ ngay mặt vợ, con gái nhà họ Phong những để tâm mà còn ân cần giúp che ô, vẻ lo lắng mặt tuyệt đối giả vờ.

thể rộng lượng đến thế! Một chút cũng ghen!

Về đến bãi đỗ xe, Tư Mã Hách đặt Bạch Mạn Kỳ đang ngất ghế , Phong Vũ Hy nhanh chóng , “Em chăm sóc cô , mau lái xe , xem thể liên lạc xe cứu thương đến đón giữa đường .”

cô làm quá lên, mà mặt Bạch Mạn Kỳ còn chút máu, môi cũng trắng bệch tái xanh, trông đáng sợ.

Còn một đứa trẻ nhỏ như nữa.

Lỡ như cô mệnh hệ gì, cô bé làm .

Tư Mã Hách đáp một tiếng, đầu thấy dì dắt đứa trẻ đuổi theo.

“Chúng cháu đưa Mạn Kỳ đến bệnh viện, tình hình gì sẽ liên lạc với dì, đứa bé phiền dì chăm sóc .” lên xe vội vàng dặn dò.

“Đều một nhà, mấy lời khách sáo làm gì, phiền các cháu chăm sóc cho Mạn Kỳ, đứa bé giao cho dì.” Dì bế đứa trẻ đang ngừng, trong màn mưa chiếc xe sang trọng xa.

Xe khỏi nghĩa trang xa, Bạch Mạn Kỳ từ từ tỉnh , chút ý thức.

Phong Vũ Hy chuyện với cô, cô chỉ mơ màng mở mắt, phản ứng gì.

May mà Tư Mã Hách kịp thời gọi 120, nhanh, xe cứu thương lao tới.

Bạch Mạn Kỳ mất ý thức chuyển lên xe cứu thương, Phong Vũ Hy cũng theo, Tư Mã Hách lái xe theo .

Đến bệnh viện, lập tức đưa phòng cấp cứu.

Tư Mã Hách đỗ xe xong tới, Phong Vũ Hy vội vàng bước tới đón.

“Thế nào ?” đàn ông vội hỏi.

rõ, suốt đường mắt cô nửa nhắm nửa mở, bác sĩ kiểm tra huyết áp cô thấp, hỏi chuyện cũng .” Phong Vũ Hy đầu gặp tình huống , cũng sợ nhẹ.

Tư Mã Hách ôm

Cô một cái, “ , đừng nghĩ nữa, bác sĩ chắc chắn cách.”

…”

Hai ở hành lang chờ đợi, Phong Vũ Hy cảm thán: “Cô thật quá đáng thương.”

Tư Mã Hách gật đầu, đáp thế nào.

đáng thương, gia đình , thể quá gần gũi với cô.

Lúc , trong lòng Phong Vũ Hy cũng mâu thuẫn.

Cô thừa nhận chút lòng thánh mẫu, thấy hai con họ côi cút, nơi nương tựa, ý giúp đỡ.

nghĩ đến cô yêu cũ chồng, trong lòng ít nhiều vẫn chút để tâm.

Chồng bây giờ chung thủy, tỉnh táo, ai thể đảm bảo cứ dăm ba bữa liên lạc, giúp đỡ, gặp mặt, lâu ngày sẽ tình cũ rủ cũng tới?

Cho dù chồng chừng mực, ai thể đảm bảo, Bạch Mạn Kỳ luôn quan tâm, trong lòng sẽ nảy sinh chút suy nghĩ an phận?

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-914-ngat-xiu.html.]

Trong đầu Phong Vũ Hy vô cùng hỗn loạn, đột nhiên hối hận theo đến Đế Đô.

Nếu đến, tận mắt thấy, cũng sẽ mềm lòng rối rắm như .

Hai im lặng bao lâu, cuối cùng bác sĩ .

nhà Bạch Mạn Kỳ ?” Bác sĩ gọi một tiếng, Tư Mã Hách lập tức dậy tiến lên.

Phong Vũ Hy phản ứng chậm hơn một chút, cũng lập tức theo.

“Bác sĩ, cô thế nào ? chứ?” Phong Vũ Hy theo còn đến gần, Tư Mã Hách lo lắng hỏi.

Bác sĩ : “Bệnh nhân suy dinh dưỡng, lao lực quá độ, tâm trạng quá đau buồn, dẫn đến huyết áp giảm, mô não thiếu oxy tức thời, mất ý thức, từ đó ngất xỉu. Bây giờ tình hình định hơn, vẫn đang trong cơn mê man, đề nghị nhập viện quan sát hai ngày, vấn đề gì hãy xuất viện nghỉ ngơi.”

, cảm ơn bác sĩ.”

gì.”

Bác sĩ , Tư Mã Hách về phía Phong Vũ Hy, hai ánh mắt chạm , lúc mới nhận phản ứng quá .

mặt vợ, lo lắng quan tâm yêu cũ như .

Cho dù vợ lòng rộng lượng, cũng khó tránh khỏi chút khúc mắc.

“Hy Hy, thấy, đứa bé còn nhỏ, sợ cô chuyện gì ngoài ý …” Nhận điều , lập tức giải thích xin .

Trong lòng Phong Vũ Hy quả thực chút thoải mái.

Cô rộng lượng để tâm một chuyện, điều đó nghĩa chồng thể tích cực chủ động quan tâm phụ nữ khác như .

Đặc biệt, phụ nữ đó còn yêu cũ !

ai bảo đó tỏ rộng lượng, lúc cũng chỉ thể tiếp tục giả vờ.

“Em hiểu, tình hình cô nguy kịch, lo lắng cũng bình thường.” Phong Vũ Hy bình tĩnh đáp lời, trông vẻ tức giận.

Tư Mã Hách sẽ đơn thuần cho rằng, vợ thật sự hề quan tâm.

Vốn dĩ, còn trong xem.

Lúc lời đến bên miệng cũng dám .

Phong Vũ Hy thấy kiềm chế hơn, chủ động : “ xem , lát nữa còn làm thủ tục nhập viện cho cô .”

.

Tư Mã Hách bình tĩnh , đăm chiêu bóng lưng vợ, theo.

Bạch Mạn Kỳ vẫn đang mê man, mu bàn tay đang truyền dịch.

Bác sĩ cô suy dinh dưỡng, thời buổi , còn suy dinh dưỡng, thực sự hiếm thấy.

dáng vẻ tiều tụy gầy gò cô, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, quả thực giống như suy dinh

Dưỡng.

Hai một lúc, Tư Mã Hách ngoài, tự làm thủ tục nhập viện.

đó, tiện thể thuê một chăm sóc.

ai chăm sóc Bạch Mạn Kỳ, cũng thể ở qua đêm, nên thuê chăm sóc cách nhất.

Phong Vũ Hy , gật đầu: “Cũng chỉ thể như . họ hàng còn chăm sóc đứa bé, cũng thể đến chăm cô .”

, cũng nghĩ như thế.”

nhanh, Bạch Mạn Kỳ đưa phòng bệnh, còn phòng VIP đơn.

Y tá sắp xếp cho cô xong, lẽ do tác dụng thuốc, cô từ từ tỉnh .

Tư Mã Hách điện thoại, chỉ Phong Vũ Hy bên giường bệnh.

Thấy cô tỉnh , Phong Vũ Hy lập tức đến gần: “Cô tỉnh ? Cảm thấy thế nào? uống chút nước ?”

Bạch Mạn Kỳ cô, ánh mắt đờ đẫn một lúc, mới khẽ yếu ớt : “ ?”

“Cô nhớ ? Cô ở nghĩa trang, đang yên đang lành đột nhiên ngất xỉu, gọi thế nào cũng tỉnh, chúng vội đưa cô đến bệnh viện. Bác sĩ , cô suy dinh dưỡng, lao lực quá độ, tâm trạng quá đau buồn, não thiếu oxy nên ngất , đề nghị cô nhập viện quan sát hai ngày.”

Phong Vũ Hy xong, ý thức tỉnh táo hơn vài phần, liền cố gắng gượng dậy.

“Cô làm gì ? Cô cần nghỉ ngơi nhiều hơn.” Phong Vũ Hy vội vàng ngăn cô .

Tư Mã Hách lúc đẩy cửa , thấy liền tiến lên: “Mạn Kỳ, cô tỉnh ?”

“A Hách… Tiểu Nữu ? Tiểu Nữu ?” Bạch Mạn Kỳ thấy Tư Mã Hách, vội vàng hỏi.

“Đứa bé ở với dì cô, dì sẽ chăm sóc . Cô cần nhập viện quan sát, làm thủ tục cho cô , chi phí cũng thanh toán hết, cô cứ yên tâm nghỉ ngơi mấy ngày .” , Tư Mã Hách đến bên giường bệnh, khẽ an ủi.

Bạch Mạn Kỳ vẫn yên tâm, cố gắng xuống giường.

Phong Vũ Hy nhíu mày, khi lên tiếng nữa, giọng chút vui: “Cô nông nỗi , chăm sóc con thế nào? Cô dọa con bé nữa ? tiếp tục kéo lê thể mệt mỏi chịu đựng, một ngày nào đó cũng giống như cô, mắc một trận bệnh nặng? Cô nghĩ cho con bé ? Nó còn nhỏ như , cần một thể ở bên nó lâu dài, chứ một mang bệnh tật chỉ thể ở bên nó một lúc!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...