Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi
Chương 80: Tình nhân và con gái, cô chọn ai?
Phong Mặc Ngôn!
tìm đến đây bằng cách nào?
đường đến đây, cô rõ ràng cẩn thận, đổi xe mấy , xác định khả nghi theo dõi, mới đến đây mà!
Dương Thiên Ngữ dựa lưng cánh cửa, tim đập thình thịch đến tận cổ họng!
Sự hoảng loạn từng trong đời!
Làm đây làm đây?
Tiểu Vũ Tiểu Trụ sắp phát hiện ?
Kane động tác cô, sắc mặt trầm xuống, lập tức hiểu điều gì đó.
Cũng tiến lên hỏi han, phản ứng cực nhanh một tay xách một đứa, xách hai em vội vã chạy phòng ngủ.
Ngoài cửa, Phong Mặc Ngôn và Vương Thành đang .
Thấy phụ nữ sợ hãi đóng sầm cửa , đại tổng tài họ Phong lạnh một tiếng, cất cao giọng : “Cô định trốn trong đó cả đời, ngoài nữa ?”
Dương Thiên Ngữ nhắm chặt mắt, tim đập cực nhanh, trong đầu từng trận trống rỗng choáng váng.
đến tìm Kane một , sự tồn tại hai em, đến tìm bọn trẻ?
“Cho cô một phút, cô chọn tự chủ động mở cửa, để cảnh sát đến phá cửa?”
Trong phòng khách, Kane giấu kỹ bọn trẻ, ngoài một cái, nhét tất cả những thứ liên quan đến bọn trẻ sàn nhà, bàn, sô pha ngăn kéo.
Thấy phụ nữ sợ hãi đến hoa dung thất sắc, mất phương hướng, bước tới, bàn tay lớn đặt lên vai phụ nữ vỗ vỗ, thấp giọng an ủi: “ ngoài, yên tâm , sẽ chuyện gì .”
Dương Thiên Ngữ nhíu mày lo lắng , lắc đầu: “ , thật sự sẽ đem :”
Lời hết, Kane một tay ôm lấy cô, xoay , tay thuận thế mở cửa.
Bàn tay ôm phụ nữ bỏ , hai cứ thế mật khăng khít mặt Phong Mặc Ngôn.
Vương Thành cảnh tượng mắt, theo bản năng đầu ông chủ bên cạnh.
ngoài dự đoán, từ trong mắt ông chủ thấy sát khí lẫm liệt.
“Theo về, tha cho một con đường sống, nếu , cảnh sát sẽ đến ngay. Tội bắt cóc trẻ em, nhiều, xổm trong đó ba năm năm chắc cũng xấp xỉ đấy.” Giọng điệu lạnh lẽo Phong Mặc Ngôn mang một tia nhiệt độ, ngay cả ánh mắt cũng lạnh đến mức khiến khiếp sợ.
Trong lòng Dương Thiên Ngữ hoảng sợ c.h.ế.t, chắc chắn hẳn chứng cứ trực tiếp, thế sa sầm mặt mày cứng rắn đối đầu với : “ dựa bắt cóc trẻ em? Chẳng lẽ Phong Mặc Ngôn ở Giang Thành chính vương pháp? ai tội thì đó tội ?”
Vương Thành âm thầm hít khí lạnh.
Phu nhân và bốn năm , thật sự hai khác biệt!
Kane ở bên cạnh sốt ruột, ghé sát tai cô dùng tiếng nhỏ: “Cô chậm một chút, nhanh quá hiểu.”
Phong Mặc Ngôn ghé sát phụ nữ, bàn tay lớn buông thõng nhịn nắm chặt.
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá!, truyện cực cập nhật chương mới.
Nếu cánh tay thương, bây giờ đối thủ ông Tây , e nhịn động nắm đ.ấ.m .
Dương Thiên Ngữ liếc Kane một cái.
lúc nào ? còn nghĩ đến việc học tiếng Trung?
sắc mặt Phong Mặc Ngôn, e tâm tư g.i.ế.c cũng !
Tâm mệt…
Ngày nào cũng những chuyện rách việc gì !
“Tìm chứng cứ việc cảnh sát, việc làm, chính tống đó.”
Phong Mặc Ngôn bỏ lời , tầm mắt chằm chằm phụ nữ, chớp mắt, đó giọng điệu càng chậm hơn, “: lẽ nào cô bao che cho nghi phạm?”
Dương Thiên Ngữ cứng cổ, tiến lên một bước chắn mặt Kane: “ bắt thì bắt , tất cả những chuyện đều do lên kế hoạch, chủ mưu, ?”
Phong Mặc Ngôn nhếch khóe miệng, khẩy một tiếng: “Cô tưởng cô thể thoát khỏi liên quan ? Vương Thành!”
“, Phong tổng, gọi điện thoại ngay đây.” Vương Thành lấy điện thoại .
động tác Dương Thiên Ngữ cũng nhanh, đợi bấm , cô đột nhiên tay giật lấy điện thoại Vương Thành.
“Phu nhân!”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-80-tinh-nhan-va-con-gai-co-chon-ai.html.]
“ phu nhân gì cả!”
“Cô phu nhân!”
Vương Thành buột miệng thốt , Dương Thiên Ngữ và Phong Mặc Ngôn gần như đồng thời phủ nhận.
Giây tiếp theo, ánh mắt hai chạm .
Trong mắt Dương Thiên Ngữ phức tạp nên lời, mặc dù sự thật, lời vẫn chút tổn thương khác.
Còn Phong Mặc Ngôn cô, một mùi vị khinh thường coi rẻ.
hận.
Hận bản bày tỏ thái độ như , nhiều chủ động lấy lòng, cô đều màng tới.
Chớp mắt, như keo như sơn với ông Tây , còn gánh trách nhiệm .
phụ nữ như , lấy tư cách làm phu nhân ? Hờ!
Cảnh tượng lúng túng một thoáng, Dương Thiên Ngữ dù cũng ở thế hạ phong, đàm phán: “Hy Hy bình an trở về , bây giờ lúc nhiều chuyện rắc rối, nhất định bám lấy chuyện buông ?”
“Bình an trở về? Con bé con gái ruột cô, cô con bé chịu tội mà xót xa ? Nếu tên đưa Hy Hy , lơ chăm sóc, con bé thể ốm phát sốt?”
“Chuyện … trẻ con ốm, vốn dĩ chuyện bình thường.”
“Đặt lên khác chuyện bình thường, đặt lên Hy Hy, chuyện thể lấy mạng con bé!”
Phong Mặc Ngôn nặng nề buông lời , Dương Thiên Ngữ đột nhiên thể phản bác nữa.
, con gái vì sinh non, phổi phát triển thiện, để di chứng.
Mỗi ốm đau cảm mạo, đối với con bé đều nguy hiểm.
…
Thấy cô tiếp lời nữa, Phong Mặc Ngôn trào phúng một câu: “ còn gì để ? Tình nhân và con gái, rốt cuộc ai quan trọng hơn?”
Dương Thiên Ngữ xù lông: “Xin chuyện tôn trọng một chút!”
đàn ông để ý, đích lấy điện thoại .
Dương Thiên Ngữ liếc , đột nhiên nhào tới cướp điện thoại.
Phong Mặc Ngôn chuẩn , cô còn với tới, giơ cao cánh tay, kịp thời tránh .
Bạn thể thích: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Dương Thiên Ngữ thật sự hết cách , chỉ nghĩ rằng dù thế nào cũng thể để Kane bắt, thể tù, dứt khoát liều mạng!
Cô đẩy mạnh Phong Mặc Ngôn , dùng hết sức lực lao , hai tay ôm lấy eo bụng đẩy tường.
đầu , thấy Kane đực đó nhúc nhích, giống như kinh ngạc đến ngây sợ đến ngốc , cô lớn tiếng gào lên: “Còn ngây đó làm gì! Mau ! sân bay! Nhanh lên!”
Cô hét bằng tiếng , Kane hiểu , chính …
Để một phụ nữ xông pha chiến đấu , thế khỏi quá hèn nhát .
“Thanh, cô cần lo cho , sẽ làm gì , :” Kane cảm thấy dáng vẻ một đàn ông, thể tình địch coi thường .
hết câu, Dương Thiên Ngữ càng bốc hỏa hơn: “Lắm lời làm gì! Nếu thật sự đó cũng tiêu đời! Mau !”
Sự tồn tại Kane, đối với cô chính một điểm yếu.
Phong Mặc Ngôn nắm thóp Kane, bất cứ lúc nào cũng thể uy h.i.ế.p cô.
Dương Thiên Ngữ gào lên như , Kane đột nhiên hiểu .
chính … việc lâm trận bỏ chạy , để phụ nữ mở đường cho , thật sự …
“ !” Dương Thiên Ngữ sắp phát điên .
“! … tự cô cẩn thận một chút!” Kane cuối cùng cũng hạ quyết tâm, vội vã bỏ lời , vội vàng bấm thang máy.
Vương Thành giống như kẻ ngốc đực ở bên cạnh, bộ quá trình đều đờ đẫn.
Cho đến khi Kane thang máy biến mất, mới chớp chớp mắt hồn, nam nữ đang “đánh giáp lá cà” tường: “Phong tổng…”
Lời hết, Dương Thiên Ngữ nhảy lên với tới chiếc điện thoại Phong Mặc Ngôn giơ cao, cùng với chiếc điện thoại Vương Thành vốn dĩ cô đang cầm trong tay: chút do dự hung hăng đập mạnh xuống đất!
“Bốp” một tiếng, Vương Thành chiếc điện thoại dũng hy sinh, kinh ngạc đến mức tròng mắt sắp rớt ngoài.
Chuyện …
Chưa có bình luận nào cho chương này.