Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi

Chương 784: Họa Vô Đơn Chí

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Haiz...” Thiên Ngữ thở dài một tiếng, nhạt nhẽo hỏi ngược , “ nghĩ ? Nếu cô dễ dàng đưa con về nhận tổ quy tông như , thì vấn đề giữa họ sớm còn vấn đề nữa .”

Phong Mặc Ngôn khó hiểu : “ hiểu nổi tư duy phụ nữ các em. Thà duy trì cuộc hôn nhân giả tạo với một đàn ông, cũng chịu để con gái nhận ba ruột, trong đầu đang nghĩ cái gì ?”

Thiên Ngữ câu liền nổi cáu, vặc : “ gì mà hiểu? Em còn hiểu nổi mạch não đàn ông các đây ! Tại lúc trân trọng cho đàng hoàng, cứ luôn đ.á.n.h mất , mới hạ níu kéo. Coi phụ nữ chúng cái gì? Chó mèo ? cần thì đuổi , lúc cần, dăm ba câu ngon ngọt dỗ dành ?”

“...” Phong Mặc Ngôn giẫm mìn, lập tức đổi thái độ, “ , ý ... cũng nên quan niệm đại cục, mà mất , sự tiếc nuối cả đời.”

“Thế quan niệm đại cục đàn ông các ? Chỉ tiêu chuẩn kép!”

thể lý lẽ mặt vợ, Phong tổng tài lập tức rút lui tuyến, “ , nữa, mấy ngày nay cứ vì chuyện hai họ, hại chúng cãi , đáng. Ngày mai mấy giờ em hạ cánh, đón con em.”

cần đón, em đường về nhà! Cúp đây! chuyện với rước bực !”

Thiên Ngữ xong, đợi chồng phản hồi, hậm hực cúp điện thoại.

Tội nghiệp Phong Mặc Ngôn lái xe đêm khuya, tưởng tượng sự tức giận vợ, chút hiểu mô tê gì.

Cái tính khí nắng mưa thất thường , lẽ ?

thể nào, thắt ống dẫn tinh , ngăn chặn khả năng .

Trong nhà thể thêm con nữa, nếu sẽ tổn thọ mất!

Sáng sớm, cặp sinh đôi hào hứng tỉnh dậy.

Tuy du lịch vui, xa nhà quá lâu khó tránh khỏi nhớ ba, nhớ chị.

Cuối cùng cũng về nhà, hai chị em hưng phấn đến mức ngủ .

đường sân bay, hai đứa đang bàn bạc xem nên phân chia quà mang về cho chị như thế nào, qua cãi , một câu một câu, ai chịu nhường ai.

Thiên Ngữ phiền đến mức hận thể ném hai đứa nhỏ xuống xe.

Cô thỉnh thoảng điện thoại, mong chờ cuộc gọi Betty, mong chờ cô đổi ý định.

cho đến khi xe đến sân bay, bên vẫn tin tức gì truyền đến.

Lúc sắp xuống xe, hai chị em vẫn còn ríu rít, Thiên Ngữ đang định xuống xe, điện thoại reo lên.

thấy cuộc gọi Betty, trong lòng cô vui mừng, vội vàng đầu quát lớn: “Trật tự!”

Hai đứa nhỏ sợ hãi ngẩn , , im bặt.

Thiên Ngữ lúc mới đầu điện thoại: “Alo, Betty, cô định cùng chúng ?”

Đầu dây bên , Betty thấp giọng do dự : “Thiên Ngữ, suy nghĩ kỹ , thể đưa Sara đến nơi đó. Các sắp đến sân bay ? tiễn các nữa, cơ hội đến chơi nhé.”

“Hả? Cô vẫn chịu...” Thiên Ngữ vốn dĩ còn ôm hy vọng, câu hy vọng lập tức tan vỡ, tâm trạng cũng theo đó mà chùng xuống.

“Betty, cảm thấy... cô nên cho một cơ hội.”

“Thiên Ngữ, nỗi khổ tâm , thể vì chuyện riêng bản , mà gây thêm rắc rối cho khác nữa.”

câu , Thiên Ngữ liền hiểu , thể khuyên nhủ thêm nữa.

ngờ, bên tai đột nhiên vang lên giọng Lãng Lãng: “Dì ơi, dì cứ đưa Sara qua đây chơi mà! thể ở nhà cháu, nhà cháu tuy trang viên lớn như nhà dì, cũng nhiều thứ vui, ba cháu cũng xây cho chúng cháu một khu vui chơi riêng, vui lắm ạ!”

Tình Tình cũng ghé sát , “Còn nữa còn nữa, bác đầu bếp nhà cháu lợi hại lắm, thể làm đủ loại đồ ăn ngon, hai cháu thành một nhóc mập mạp ! Sara chắc chắn cũng sẽ thích!”

Nếu hai lúc mặt, chắc chắn sẽ lườm một cái: Em gái hai, em lịch sự thế?

Thiên Ngữ hai bên đều bọn trẻ bám lấy, chúng sức mời mọc, cô cũng nhịn bật : “Cô xem, bọn trẻ đều nỡ, cô cứ đưa Sara qua đây chơi một chuyến mà.”

Betty đáp : “ cơ hội, chắc chắn sẽ đến.”

Lãng Lãng: “Hừ, lớn các chỉ cần câu , chính đang lừa trẻ con .”

Tình Tình: “Sara tội nghiệp, chúng bao giờ gặp nữa ...”

“...” Hai đứa nhóc diễn sâu .

Thiên Ngữ khuyên nữa, cô cũng sân bay , đành thở dài: “ , đợi khi nào cô nghĩ thông suốt, sẵn sàng buông bỏ những chuyện quá khứ , hoan nghênh cô bất cứ lúc nào.”

Cúp điện thoại, Thiên Ngữ dẫn bọn trẻ chờ máy bay.

Lãng Lãng tò mò hỏi: “ ơi, ba Sara chú Cung ạ?”

Thiên Ngữ giật , cúi đầu con trai, “ con ?”

từng những chuyện với bọn trẻ.

Tình Tình đắc ý : “Chuyện gì khó , chuyện ngay mà, dì Betty đây bạn gái chú Cung, đó, chia tay, dì Betty m.a.n.g t.h.a.i em bé, chính Sara. Bây giờ, chú Cung , dì Betty bạn trai mới, cũng chính ba hiện tại Sara.”

Lãng Lãng vẻ thở dài: “Chú Cung thật đáng thương. Nhà chúng năm đứa con, chú chỉ một đứa, mà dì ở bên chú .”

hai đứa trẻ phân tích rành mạch rõ ràng bộ sự việc, Thiên Ngữ kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Trẻ con bây giờ, đều trưởng thành sớm như ?

Bệnh viện, bên ngoài phòng ICU.

Cung Bắc Trạch cả đêm hầu như chợp mắt, hơn năm giờ sáng, Cung Chấn Vân từ phía giường nghỉ ngơi tới, lo lắng cho bệnh tình vợ.

“Ba, tình hình con bây giờ, một chốc một lát cũng tỉnh , ba về nghỉ ngơi , con ở đây canh chừng.”

Cơ thể ông cụ vốn ốm yếu bệnh tật, thức đêm như lỡ như mệnh hệ gì, càng phân thiếu thuật.

Cung Chấn Vân rủ mắt, con trai xe lăn... đàn ông trưởng thành ngày thường hăng hái rạng rỡ, lúc râu ria lởm chởm, thậm chí còn dựa xe lăn để di chuyển, đau lòng đồng thời, chút hận sắt thành thép.

Đường đường đấng nam nhi đại trượng phu, thể ngay cả một phụ nữ cũng giải quyết , còn chọc tức ruột đến mức bệnh nguy kịch nhập viện!

Bảo ông gì cho !

“Hừ! Con ở đây canh chừng? Ba sợ con vất vả lắm mới tỉnh , thấy con tức ngất mất!” Cung Chấn Vân bực tức hừ lạnh một câu, xuống chiếc ghế bên cạnh, “Con về nghỉ ngơi , vết thương đầy còn khỏi, đừng cố chấp nữa.”

“Ba, con .” ba ngoài miệng mắng mỏ, trong lòng vẫn lo lắng cho , giọng điệu ôn hòa thêm vài phần, “Dù con vẫn còn trẻ, trụ , cơ thể ba vốn , nếu ngã bệnh, một con thật sự lo xuể.”

Cung Bắc Trạch gọi điện cho tài xế, nhanh, bác tài chạy tới.

Cung Chấn Vân bất lực thở dài một tiếng, dặn dò: “ con tỉnh , mau gọi điện cho ba.”

, ba yên tâm .”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-784-hoa-vo-don-chi.html.]

Cung Chấn Vân lê bước chân mệt mỏi, ngoài lẩm bẩm tự : “Nhà họ Cung chúng đây tạo nghiệp gì chứ... Con trai thì vô dụng, đ.á.n.h thành thế , bà lão thì ngã bệnh, giường hôn mê bất tỉnh, cháu gái ruột... gọi khác ba, đến mặt cũng gặp.”

Cung Bắc Trạch , ông cụ cố tình lải nhải cho .

giả vờ điếc, đáp , trong lòng, ít nhiều vẫn ảnh hưởng.

Vuốt ve chiếc điện thoại, gọi cho Betty, sợ thấy lời từ chối lạnh lùng cô.

Đột nhiên, dường như trở nên yếu đuối hơn cả phụ nữ.

khi Thiên Ngữ về nước, việc đầu tiên cùng Phong Mặc Ngôn đến bệnh viện thăm Phương Đình.

“Dì vẫn tỉnh ?” Thấy Cung Bắc Trạch vẫn túc trực bên ngoài ICU, Thiên Ngữ quan tâm hỏi.

“Ừ, hôn mê hai ngày .” Cung Bắc Trạch cảm xúc định , còn hoảng hốt như đêm mới ngã bệnh.

tỉnh tuy tính chuyện , vẫn hơn tin dữ ập đến.

Phong Mặc Ngôn mấy ngày nay bận rộn chuyện công ty, ngoài việc mỗi ngày nhắn tin hỏi thăm điện thoại, thời gian đến bệnh viện.

Lúc thấy em chỉ trong vài ngày ngắn ngủi gầy một vòng, trông càng tiều tụy hơn, cộng thêm gãy xương chân vẫn hồi phục, xe lăn, trông cứ như bệnh sắp c.h.ế.t .

“Mấy ngày nay vẫn luôn túc trực ở bệnh viện? cần cơ thể nữa ? Vốn dĩ vết thương khỏi.” Phong Mặc Ngôn sắc mặt nghiêm túc, một trận.

Cung Bắc Trạch vẻ mặt nhàn nhạt, bận tâm đến bản , thậm chí, bây giờ cảm giác buông xuôi từ bỏ chính .

Ánh mắt liếc Thiên Ngữ, dường như chút tinh thần, hỏi: “ khi cô về, cô liên lạc với cô ? thế nào?”

Thực những chuyện Phong Mặc Ngôn đều với , cam tâm, vẫn hỏi .

Cho dù để thêm một chút tin tức liên quan đến Betty, trong lòng cũng coi như an ủi.

Thiên Ngữ cũng suy nghĩ , thấy thê t.h.ả.m như , chút đành lòng, liền giảm tránh lời Betty một chút: “ cảm thấy cô thực cũng d.a.o động , đưa đứa bé qua đây xem , bất do kỷ. Dù bây giờ cũng hôn ước, hơn nữa dạo dì ở nhà hàng ép buộc nhận cháu, chuyện đó làm ầm ĩ khá lớn, đều coi scandal . Nếu lúc đưa đứa bé đến đây, lỡ như truyền thông phát hiện, tung ngoài thì càng họa vô đơn chí. Internet thì phân biệt quốc tịch chủng tộc .”

“Ừ...” Cung Bắc Trạch như an ủi, gật đầu, “Chuyện đó quả thực , gây rắc rối cho cô .”

, cũng đừng trách cô .”

thể trách cô , lấy tư cách gì mà trách cô .” tự giễu khổ .

Thiên Ngữ thấy bộ dạng suy sụp , cũng tiện thêm gì nữa, liếc chồng một cái, hai lặng lẽ nắm tay .

Cung Bắc Trạch xe lăn, tầm mắt song song vặn thấy cảnh hai họ nắm tay , chợt thấy chướng mắt, “Hai về , cảm ơn quan tâm, tình hình gì sẽ thông báo kịp thời.”

Phong Mặc Ngôn cũng khách sáo, dặn dò: “Cần giúp đỡ thì gọi một cuộc điện thoại, chúng đây.”

Rời khỏi khu nội trú, Thiên Ngữ kinh ngạc thở dài một tiếng, “Thật ngờ đấy, Cung thiếu gia luôn coi đời như trò đùa, dường như chẳng gì đáng giá, ngày ‘vì mà tiều tụy’ nếu tận mắt thấy, vạn vạn dám tin.”

“...” Khóe miệng Phong tiên sinh giật giật, phàn nàn, “Em xem video ngắn nhiều quá đấy.”

véo chồng một cái, giả vờ tức giận, giây tiếp theo đột nhiên vạ lây vô tội, “Đàn ông các chính cái đức hạnh , lúc thì trân trọng, mất mới bắt đầu sám hối, câu thâm tình muộn màng còn rẻ rúng hơn cỏ rác !”

Phong tiên sinh tự đuối lý, nửa chữ cũng dám hé răng.

Cung Bắc Trạch túc trực ở bệnh viện gần một tuần, cuối cùng vì công ty việc cần xử lý, đành rời .

Vết thương đều hồi phục bảy tám phần, xương sườn gãy, nếu làm động tác cúi xoay gì, gần như cũng cảm thấy đau đớn nữa.

chính gãy xương chân, bác sĩ ít nhất một tháng mới thể dậy từ từ vận động.

Ép cho dù đến công ty, cũng vẫn xe lăn.

Tin tức truyền đến, công ty bàn tán xôn xao.

Mấy năm , những con mọt trong gia tộc tìm cớ tước đoạt bộ cổ phần trong tay, bây giờ từng chỉ giữ chức vụ, chẳng khác gì những làm công ăn lương khác.

Vì cách làm quá m.á.u lạnh tuyệt tình , khiến mang tiếng trong bộ gia tộc.

Bây giờ thấy xe lăn, Phương Đình ngã bệnh nhập viện, vẫn qua cơn nguy kịch, nhất thời những kẻ lời châm chọc lưng nối đuôi dứt.

Chuyện cũng thôi .

kẻ nào thích hóng hớt, thể cả chuyện Betty sinh con gái ở nước ngoài.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đủ loại tin đồn lan truyền khắp tòa nhà.

Cung Bắc Trạch bây giờ tâm như tro tàn, lười để ý đến những tin đồn , ngờ, đám họ hàng đó chạy đến bệnh viện.

Gọi cho êm tai , thăm hỏi .

đây gọi ? Quả báo! Con trai tạo nghiệp, già chịu phạt, quả báo thì gì!”

con mụ Tây đó sinh con gái cho Cung Bắc Trạch, gọi khác ba đấy, còn cho đứa bé về nước!”

“Hừ! về nước mới , cái loại ba lòng lang sói , nhận cũng !”

Cung Chấn Vân tìm bác sĩ, lúc thấy họ hàng trong gia tộc đến, vốn dĩ còn định hàn huyên khách sáo vài câu.

Ai ngờ đến gần thử, những lời họ quả thực còn bằng đ.á.n.h rắm!

bậy bạ gì đó! Ai lòng lang sói?” Cung Chấn Vân sắc mặt giận dữ, mở miệng mắng.

Cung Hân Vân trai , mỉm : “ hai, bênh vực nhà thì cũng đừng làm rõ ràng như chứ, những chuyện Bắc Trạch làm còn gọi lòng lang sói ? Cơ ngơi lớn như nhà họ Cung, vốn dĩ bộ gia tộc chúng , bây giờ bộ Bắc Trạch nuốt riêng, nó một xưng vương, một tay che trời, những bậc trưởng bối như chúng đều sắc mặt nó mà sống, đây còn gọi lòng lang sói ? Ông cụ suối vàng , thấy tình trạng công ty bây giờ, chắc chắn tức đến mức nắp quan tài cũng đè nổi nữa!”

Vài em họ cùng thế hệ với Cung Bắc Trạch, thấy cô lên tiếng, từng lập tức hùa theo.

Cung Chấn Vân mặt mày tái mét, biện minh: “Năm đó các tay với Bắc Trạch ! Các đoạt quyền, định tạo t.a.i n.ạ.n xe hại c.h.ế.t nó, tưởng ? Bắc Trạch còn giữ các công ty, cạn tình cạn nghĩa !”

“Đánh rắm! hai, chuyện bằng chứng, bằng chứng thì đừng ngậm m.á.u phun !”

“Bác hai, chuyện năm đó thì nhắc đến nữa, cứ chuyện mắt . Bác gái hai đến bây giờ vẫn sống c.h.ế.t rõ, bác cũng đầy bệnh tật, Bắc Trạch còn đang xe lăn, vì một phụ nữ, cũng suy sụp... Cứ cái tình trạng rối ren lộn xộn nhà bác, còn tinh lực mà quản lý công ty? Chúng đều mang họ Cung, đều một nhà, bác vẫn nên bảo Bắc Trạch nhường quyền , chuyện đều gặp quả báo mà còn hối cải, sợ ông trời giáng thêm một tia sét nữa, đến lúc đó ngã xuống ai ...”

“Đồ khốn nạn! Cứ cái tâm tư các , mà còn hổ một nhà?” Cung Chấn Vân tức giận mắng to, cây gậy trong tay hung hăng chọc chọc xuống đất, lệnh đuổi , “Cút! Tất cả cút cho ! đến nữa!”

hai, chúng hôm nay đến đòi một lời giải thích, tỏ thái độ chúng sẽ .” Cung Hân Vân bày bộ mặt ăn vạ, lời xong, phịch xuống hành lang.

Cung Chấn Vân thái độ em gái ruột, tức giận tiến lên đưa tay kéo bà : “Cô gả ngoài bao nhiêu năm nay, lợi ích lấy từ nhà họ Cung còn ít ? Cho dù đòi lời giải thích cũng đến lượt cô! Cút cho !”

hai, câu thích ! cũng mang họ Cung, lúc ba đều trọng nam khinh nữ, gạt ngoài?”

Hai cãi , Cung Chấn Vân kéo bà , bà phục đưa tay đẩy một cái, ngờ dùng sức quá mạnh, đẩy Cung Chấn Vân ngã nhào!

Trơ mắt Cung Chấn Vân ngã xuống, bà cũng hoảng sợ nhẹ, vội vàng đưa tay kéo, đáng tiếc muộn.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...