Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi
Chương 748: Đây là tình địch của tôi
chặn họng bằng câu , bác cả giận cũng khó phát tác.
“ cứ từ từ ăn, cháu về công ty xử lý chút việc gấp, xin phép .” xong, đẩy ghế , kéo Betty rời khỏi phòng ăn.
Phương Đình tiễn họ cửa, mặt Betty, bà gì, âm thầm nháy mắt hiệu cho con trai.
Cung Bắc Trạch cũng đáp bằng ánh mắt trấn an.
Bạn thể thích: Cuộc Đời Anh Không Còn Em - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Dì ơi, tạm biệt, khi nào rảnh cháu đến chơi với dì nha.” lên xe, Betty vẫy vẫy tay.
Phương Đình cũng vẫy tay: “, ăn cơm nhà thì cứ về, cần đợi A Trạch rảnh.”
“!”
Chiếc Bentley khởi động, lái khỏi sân.
Lúc sắp xuống núi đường cao tốc, một chiếc SUV Mercedes ngược chiều chạy tới.
Cung Bắc Trạch thấy chiếc xe đó, cái đầu tiên thấy quen mắt, liếc biển xe, quả nhiên xe nhà họ Tưởng.
cách khác, chiếc xe đó, tám chín phần mười Tưởng Điềm Vận.
Đến thật nhanh! E rằng lúc gọi điện thoại, đang đường tới đây .
Sắc mặt gì khác thường, nhịp tim trong khoảnh khắc đó, rõ ràng đập nhanh hơn.
rung động, may mắn vì tránh .
Tốc độ xe hai bên đều nhanh, trong nháy mắt lướt qua .
Đợi chiếc SUV Mercedes chạy một đoạn, tài xế lái xe đột nhiên gương chiếu hậu trong xe: “Đại tiểu thư, chiếc Bentley ... hình như Cung thiếu gia.”
phụ nữ trẻ tuổi ở hàng ghế đang chằm chằm điện thoại, ăn mặc thời trang xinh , đặc biệt khí chất nghệ thuật.
Cô ngẩng đầu lên, theo bản năng , làm gì còn thấy chiếc Bentley nào nữa?
“Chú rõ chứ? sớm?” phụ nữ oán trách.
“... nhất thời phản ứng kịp.”
“Chú già hồ đồ, đến mắt mũi cũng kém .”
Tài xế dám gì, khựng một chút mới hỏi: “... còn đến nhà họ Cung nữa ? thể Cung thiếu gia .”
“Đương nhiên chứ! đều gọi điện thoại với , còn thất hứa nữa ?”
“...”
Lúc xe sắp đến nhà họ Cung, Tưởng Điềm Vận lấy gương trang điểm từ trong túi xách , tỉ mỉ dặm lớp trang điểm.
Thực , cô về nước từ hôm , tham gia một buổi triển lãm nghệ thuật ở Hồng Kông.
Chuyến bay sáng nay, trở về Giang Thành.
khi về nước, cô tìm thám t.ử tư, âm thầm điều tra Cung Bắc Trạch.
Vì , cô Cung Bắc Trạch hiện đang sống chung với một cô gái ngoại quốc, cũng cô gái đó làm việc ở Cung thị, càng : Cung Bắc Trạch hôm nay đưa cô gái đó về nhà cũ họ Cung.
Cô tò mò, cô gần mười năm , Cung Bắc Trạch vẫn luôn độc , thỉnh thoảng vài mối tình qua đường, chẳng qua cũng chỉ mập mờ một thời gian kết quả.
Cô , Cung Bắc Trạch cam tâm, lẽ trong tiềm thức vẫn luôn đợi cô về nước.
bao nhiêu năm trôi qua , bây giờ đột nhiên giữ nữa, trúng một ngoại quốc?
Đối với ngoại quốc, cô quá hiểu , bối cảnh văn hóa khác , hệ tư tưởng khác , tư duy suy nghĩ cũng khác : sự kết hợp Đông Tây căn bản thể nào.
Cho dù nhất thời hormone xúi giục, đợi đến khi sự cuồng nhiệt qua , tia lửa va chạm hiện thực sẽ thiêu rụi cái gọi tình yêu thành tro bụi.
Cô coi trọng hai đó.
điều đó ảnh hưởng đến việc cô gặp mặt cô nàng ngoại quốc .
ngờ, họ tránh mặt.
Lẽ nào, Phương Đình bây giờ cũng đề phòng cô ?
Nếu cô báo , hai thể chuồn kịp thời như ?
Đến nhà họ Cung, chiếc xe thương mại Mercedes dừng , cửa nhà chính, Phương Đình tươi bước .
Tưởng Điềm Vận xuống xe, vẻ mặt tươi bước nhanh tới: “Dì Đình, cháu về ! Cháu nhớ dì quá!”
Phương Đình mỉm .
Hai ôm , thiết như con.
“Lâu gặp, Tiểu Vận ngày càng xinh , xem khí chất nghệ thuật , cháu , bây giờ họa sĩ lớn ?” khi ôm , Phương Đình kéo Tưởng Điềm Vận đ.á.n.h giá, khen ngợi.
“ ạ, chỉ làm chơi chơi thôi, họa sĩ gì chứ ạ.”
Hai nhà.
Ngước mắt lên, bên phía phòng ăn khách khứa kín chỗ.
“Dì Đình, trong nhà khách ạ, ủa? Đây cô út ? Bác cả? Chú út?” Cô từ nhỏ chơi cùng Cung Bắc Trạch, đối với các trưởng bối nhà họ Cung đương nhiên cũng quen thuộc, xưng hô cũng gọi theo Cung Bắc Trạch.
Bàn đó thấy Tưởng Điềm Vận, cố tình nhận .
Cho đến khi Phương Đình giới thiệu: “Đây con bé nhà họ Tưởng, hồi nhỏ dẫn A Trạch chạy khắp nơi đấy, từ nước ngoài về.”
như , Cung Hân Vân chợt nhớ : “ Tiểu Vận ! Trở thành thiếu nữ , xinh quá, khí chất cũng .”
“Cảm ơn cô út.”
“Tiểu Vận về bao lâu ? Thăm ba ?”
Tưởng Điềm Vận vuốt mái tóc dài xõa vai, ngoan ngoãn : “ cháu về nữa, trọng tâm sự nghiệp cháu chuyển về trong nước, sẽ phát triển ở trong nước, dành nhiều thời gian ở bên ba .”
“ , về nước , về nước !” Cung Hân Vân liên tục hùa theo.
sắc mặt Phương Đình trong nháy mắt đổi rõ rệt.
Bà tưởng Tưởng Điềm Vận về thăm , ở mười bữa nửa tháng .
về nước nữa?
năm xưa cô hà cớ gì trả cái giá lớn như , vì ở nước ngoài, còn kết hôn, làm kế?
Betty đến nhà cũ họ Cung một chuyến, tình cảm với Cung Bắc Trạch rõ ràng tiến triển thêm một chút.
Trong lòng Cung Bắc Trạch dự tính thế nào, rõ ràng hai bất cứ lúc nào cũng thể đường ai nấy , ngược đối với Betty dáng vẻ một bạn trai thực thụ.
như câu hát , coi mỗi ngày như ngày tận thế để yêu .
Chỉ trừ việc, vẫn chịu công khai quan hệ hai ở công ty.
Mấy ngày nay, Cung Bắc Trạch công việc bận rộn, buổi tối thể cùng Betty tan làm, dứt khoát để cô lái chiếc Phaeton đắt đó làm.
Betty tâm trạng , cũng chê bai chiếc xe nữa, coi như trải nghiệm cuộc sống bình thường.
khi tan làm, cô chào tạm biệt đồng nghiệp, xách túi xách vui vẻ đến bãi đỗ xe.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-748-day-la-tinh-dich-cua-toi.html.]
định đến chỗ đỗ xe, phía truyền đến tiếng ồn ào, cô đột ngột đầu , thấy hai vệ sĩ luôn âm thầm theo dõi cô, xuất hiện !
mà, điểm khác biệt , trong tay họ đang đè một thời trang trẻ trung xinh .
“Các làm gì , buông ! Nếu báo cảnh sát đấy! Giữa thanh thiên bạch nhật, các dám bắt cóc! Ai phái các đến!” Tưởng Điềm Vận ngờ, cô mới theo kịp bước chân Betty, còn kịp đối đầu trực diện với , hai đàn ông bắt giữ một cách khó hiểu.
Mặc dù cô đang giãy giụa, vệ sĩ cũng buông tay, mà áp giải cô đến mặt Betty.
Betty họ, vị khí chất , chỉ cảm thấy khuôn mặt đó quen quen, nhất thời nhớ .
“Chuyện gì , phụ nữ ai? Các bắt cô làm gì?” Cô hiểu hỏi.
Vệ sĩ trả lời: “Cô Betty, vị tiểu thư từ hôm qua bắt đầu theo dõi cô, , cô bước khỏi thang máy, cô liền xuống xe vòng qua bên đuổi theo, chúng sợ cô gây bất lợi cho cô, cho nên...”
“Theo dõi ?” Betty kinh ngạc chớp chớp mắt, về phía đối phương: “Cô ai? Theo dõi làm gì? phái cô đến ?”
phụ nữ mặt , mái tóc dài đen nhánh xõa vai, mặc bộ vest phong cách Chanel màu trắng viền vàng, chân giày cao gót hàng hiệu, thiên kim danh gia vọng tộc, còn tỏa khí chất nghệ thuật, bắt mắt.
Cô nghĩ, phái như đến theo dõi làm gì?
Tưởng Điềm Vận căn bản hiểu họ đang gì, hậm hực dùng sức một cái, hất vệ sĩ , làm vẻ đây tiên chỉnh lớp trang điểm , mới đ.á.n.h giá Betty từ xuống : “ ngờ... Cung Bắc Trạch bảo vệ cô kỹ như , còn phái vệ sĩ bảo vệ sát cô.”
Betty tên đàn ông, lập tức hiểu : tên đó rước họa cho cô!
giây tiếp theo, Tưởng Điềm Vận tự xưng danh tính: “Cô tên Betty ? chị gái Cung Bắc Trạch, bạn gái, đến xem thử.”
Betty mù mờ hiểu gì: “Chị gái? từng chị gái.”
“ tên Tưởng Điềm Vận, chị quan hệ huyết thống . Cô lẽ từng về , lẽ , điều quan trọng.”
Tưởng Điềm Vận...
Betty bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào thấy khuôn mặt quen quen!
Hóa cô chính phụ nữ nửa bức ảnh đó, Tưởng Điềm Vận!
Betty khi hiểu , phản ứng thần tốc, một tay chỉ đối phương còn mang vẻ mặt vui mừng: “Hóa cô chính Tưởng Điềm Vận vứt bỏ Cung Bắc Trạch, nước ngoài làm kế cho !”
“...” Sự miêu tả , sắc mặt Tưởng Điềm Vận thể tưởng tượng .
Betty xua xua tay với vệ sĩ: “ việc các nữa, đây tình địch , tự thể xử lý.”
Xem thêm: Kẻ Giả Mạo Thân Phận Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Vệ sĩ: “...”
Sắc mặt Tưởng Điềm Vận càng thêm cứng đờ.
ngoại quốc , đầu óc vấn đề ?
Cô ai, tại còn mang dáng vẻ hưng phấn?
Cô rằng, Cung Bắc Trạch sớm khai thật với Betty , Betty sớm đợi cô xuất hiện, đại chiến ba trăm hiệp tiêu diệt tình địch, để đến mặt Cung Bắc Trạch khoe khoang.
Vệ sĩ bỏ , Tưởng Điềm Vận hồn , cũng mặc kệ ngoại quốc mắt rốt cuộc chuyện gì, vẫn giữ nguyên phong thái “chị gái”: “ ai, tìm chỗ chuyện .”
“ thì , còn sợ cô chắc!”
Hai hẹn một quán cà phê, tách , ai nấy về phía xe .
Betty kích động hưng phấn, khi lên xe phản ứng đầu tiên gọi điện thoại cho Cung Bắc Trạch, nghĩ ngợi một chút, thôi.
Nhỡ lập tức lao xuống, ngăn cản cô và Tưởng Điềm Vận chuyện, thì cô bỏ lỡ cơ hội “thể hiện oai phong” !
đó cô vỗ n.g.ự.c đảm bảo , thể tự vả mặt .
Còn bên , Tưởng Điềm Vận khi lên xe, tâm trạng cũng chút phức tạp.
khi đến, cô tràn đầy tự tin, cảm thấy dựa tình báo thám t.ử tư báo cáo, đây chính một cô nàng ngốc nghếch ngọt ngào.
Cô tưởng Cung Bắc Trạch chỉ trúng khuôn mặt , hình bốc lửa ngoại quốc, trong một chuyện phóng khoáng: bây giờ gặp mặt, cô phát hiện cô nàng ngốc nghếch hành xử theo lẽ thường, nhất thời ngược làm cô trong lòng nắm chắc .
mười lăm phút , hai trong quán cà phê.
Trời sắp tối, ánh sáng trong quán cà phê sáng, Betty cuối cùng cũng rõ “bạch nguyệt quang” mà Cung Bắc Trạch khó quên dáng vẻ như thế nào.
Trông thanh tú xinh , lớp trang điểm đậm nhạt phù hợp, mái tóc dài xõa vai mềm mại rủ xuống, dái tai trắng nõn đeo khuyên tai kim cương mẫu mới nhất Bvlgari, tôn lên khí chất dịu dàng xuất chúng cô .
Hóa , kiểu khiến Cung đại thiếu lưu luyến quên, kiểu ?
Tưởng Điềm Vận cũng dùng ánh mắt dò xét quét qua Betty.
Tóc vàng gợn sóng, đôi mắt màu xanh lam, cho dù mặc đồ công sở, cũng thể đường cong cơ thể bốc lửa cô.
Mà bộ đồ công sở hàng thiết kế cao cấp, mười mấy vạn tệ đấy, thứ mà một nhân viên văn phòng bình thường thể tiêu dùng ?
Cho nên cô theo Cung Bắc Trạch, cũng chỉ vì tiền.
Tưởng Điềm Vận ở nước ngoài nhiều năm, tự cho rằng hiểu tình hình quốc tế, tưởng Betty cũng loại gái hám tiền sống nổi ở trong nước, thế ỷ nhan sắc và hình chạy nước ngoài câu đại gia.
Hai đ.á.n.h giá lẫn một phen, coi như hiệp giao phong đầu tiên.
đó, Betty lơ đãng mở miệng: “Chúng cũng cần qua nữa, Tưởng tiểu thư, cô luôn theo dõi , chắc hẳn chuyện với ?”
“Cô và A Trạch ở bên bao lâu ?” Tưởng Điềm Vận trả lời mà hỏi ngược , mở miệng dùng phận “ nhà” Cung Bắc Trạch.
“Liên quan gì đến cô?”
“ , và A Trạch quan hệ bình thường, giống như chị gái . Em trai tìm bạn gái, làm chị gái, nên tìm hiểu một chút ?”
“Chị gái... giả tạo quá, thấy cô luôn chiếm giữ , cho dù cần , cũng để ở bên khác chứ gì.” Betty thực sự cô nàng ngốc nghếch ngọt ngào, ít nhất trong việc thấu hiểu cùng giới, cô thể .
Quả nhiên, sắc mặt Tưởng Điềm Vận đổi, cũng bày cái giá “chị gái” nữa, thẳng: “Xem , A Trạch cái gì cũng với cô , cô cũng rõ tình cảm đây và : như , ngại cho cô , giữa và , thứ cô thể chen chân .”
“Chen chân?” Đôi mắt to màu xanh lam Betty chớp chớp: “Tưởng tiểu thư, cô đang bắt nạt tiếng Trung kém cỏi ? chỉ chen chân mà còn nhúng tay nữa cơ!”
“...”
“Cung Bắc Trạch với , hai căn bản từng thực sự bắt đầu, cùng lắm đơn phương, cô vì tiền đồ tươi sáng, nước ngoài chạy mất, bao giờ nữa, còn nhanh chóng kết hôn với ngoại quốc, làm kế cho con ... Một gia đình như cô, còn đến can thiệp tình cảm khác, còn một cách...”
Betty dùng thành ngữ, ngặt nỗi nhớ , nhíu mày nghĩ ngợi, dứt khoát chuyển hướng: “Dù thì cô cũng tư cách, mặc kệ cô chị gái bạn gái cũ, đều tư cách!”
“Cô!” Tưởng Điềm Vận nghẹn họng.
ngờ, Bắc Trạch với cô nhiều như .
Tưởng Điềm Vận nhanh điều chỉnh biểu cảm, nở một nụ : “Cô Betty, đến để thị uy đấu võ mồm với cô, chỉ đến để trịnh trọng cho cô , Bắc Trạch thích , bao nhiêu năm nay từng đổi. Cô đừng quan tâm chúng xác định quan hệ , cô chỉ cần , trong lòng , từ đầu đến cuối đều . Cô đừng lãng phí thời gian công sức nữa, vô ích thôi.”
Betty mỉm : “ cô, giống như bệnh , chuyện với cô mới lãng phí thời gian công sức.”
Tưởng Điềm Vận ngậm bồ hòn làm ngọt, sắc mặt khó coi: “Cô... ý khuyên cô, cô c.h.ử.i , Cung Bắc Trạch thể thích loại phụ nữ như cô!”
“ cô hỏi , hỏi tại thích .”
“...”
khi đến, Tưởng Điềm Vận tưởng nắm chắc phần thắng, bây giờ, ngoại quốc đối diện tư duy bình thường, làm cô mấy tự làm rối loạn trận tuyến.
Bình tĩnh một chút, cô đầu ngoài cửa sổ điều chỉnh cảm xúc, liếc thấy chiếc xe Betty lái.
“ chú ý , chiếc Phaeton cô lái đó, Bắc Trạch tặng ?”
Betty hào phóng gật đầu: “ , thế?”
Tưởng Điềm Vận mỉm , nụ giấu dao: “Bắc Trạch nếu thích cô, chắc chắn sẽ đem chiếc xe sang trọng nhất tên tặng cho cô, thể cho cô một chiếc xe mà đào thải dùng nữa?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.