Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi
Chương 745: Tuyên bố quan hệ
Trần Điềm đang bưng món súp cuối cùng từ trong bếp , thấy Cung Bắc Trạch, tim đập loạn nhịp, lập tức giải thích: “Cung tổng, dì giúp việc, Trần Điềm đây, chính đây...”
Cô còn giải thích xong, Betty tiến lên kéo Cung Bắc Trạch, lôi sang phía sảnh phụ.
Cung Bắc Trạch mù mờ hiểu gì: “Em làm gì ? phụ nữ đó trông quen mắt...”
“Trần Điềm, lễ tân ở chỗ em làm việc đây, bây giờ cô nhân viên công ty .” Betty thấp giọng giải thích, xong ghé sát : “Cô thích , vì , mới chạy đến công ty làm việc... lòng như , đang độc , cho một cơ hội .”
Cung Bắc Trạch xong, đầu óc ong ong, kìm nén cơn giận : “Em đùa cái gì ! độc em rõ ?”
“Em rõ chứ, rõ mà... bảo em, với bất kỳ ai trong công ty.”
Câu , cô lầm bầm, chút oán trách.
Cung Bắc Trạch đột nhiên hiểu , cô nàng cố ý!
Quả thực, Betty chính cố ý, cho nên cô xong câu liền đợi Cung Bắc Trạch xù lông.
Ha ha, cái gọi gì? Tự đào hố chôn ?
Cung thiếu gia âm thầm bực bội, thấy cô bày ánh mắt ngây thơ vô tội, hừ lạnh : “Cho nên ý em : bữa cơm hôm nay thực chất xem mắt, hơn nữa còn do cô bạn gái em đích làm bà mối sắp xếp buổi xem mắt ?”
“ , hiểu lầm em , em chỉ mời bạn đến nhà chơi thôi, chẳng qua cô thích , hết đến khác yêu cầu em, tiết lộ quan hệ chúng ...”
sắc mặt ngày càng cạn lời , nụ khóe môi Betty càng giấu nổi.
“Em...” Cung thiếu gia đưa tay chỉ cô, nửa ngày nên lời.
Betty gạt tay xuống, quyến rũ: “ , trốn ở đây thầm nửa ngày, Trần Điềm sẽ nghi ngờ đấy, tiết lộ quan hệ chúng : thôi, mau ngoài thôi.”
“Betty, em đợi đấy cho !” Cung Bắc Trạch nghiến răng bỏ câu , theo cô trở phòng khách.
Trần Điềm thấy họ , lập tức nở một nụ mà cô tự cho ngọt ngào, dậy chào hỏi: “Chào Cung thiếu, tên Trần Điềm, đây chúng từng gặp .”
Cung Bắc Trạch gì, sắc mặt lạnh, liếc những món ăn phong phú bàn.
Cô ả mê trai , một tay làm việc nhà cừ khôi.
Betty bên cạnh đàn ông, thấy mặt cảm xúc hề động lòng, ánh mắt đảo một vòng, vội kéo Cung Bắc Trạch xuống, tiếp tục đóng vai bà mối: “Ây da, Trần Điềm đang chào kìa, xuống , cô bận rộn cả buổi chiều, chuyên môn làm cho nhiều món ngon thế đấy, cảm động ?”
Cung Bắc Trạch mặt lạnh tanh, Betty cưỡng ép ấn xuống.
Trần Điềm rõ ràng cảm nhận khí trường lạnh lẽo tỏa từ đàn ông, bất giác rùng một cái.
Cô e thẹn căng thẳng, thấp giọng biện bạch: “Betty, cô... cô đừng đùa nữa, chỉ đơn thuần thích nấu ăn thôi.”
Cung Bắc Trạch từ đầu đến cuối lời nào, ánh mắt chằm chằm nụ mặt Betty, chỉ hận thể hung hăng véo một cái.
Trần Điềm điều gì đó, giả vờ hiểu, dù cũng đến , bất luận thế nào cũng tạo đủ sự hiện diện.
Thế cô cố nặn nụ , cầm d.a.o nĩa cắt một miếng bánh kem mới nướng xong, đẩy đến mặt Cung Bắc Trạch.
“Cung thiếu nếm thử xem, đây bánh kem làm, Betty mùi vị ngon...”
“ ?” Cung Bắc Trạch cuối cùng cũng đáp một câu, cằm Betty hất một cái: “Em thích ăn thì lấy .”
Trần Điềm sững sờ, vội : “Cung thiếu, ở đây vẫn còn, cắt cho Betty một phần nữa.”
“ cần , ghét đồ ngọt.” đàn ông đáp một câu, đẩy chiếc bánh kem mặt đến mặt Betty: “Ăn !”
“...”
Bầu khí ngày càng kỳ dị.
Trần Điềm nếu đến bây giờ vẫn đoán quan hệ hai , thì trừ phi mù.
“ ăn thì ăn.” Dù Betty cũng mặt dày mới một hai ngày, bưng bánh kem lên ăn ba hai miếng hết sạch.
“Đều làm gì? Ăn cơm , cũng đói .” Betty tiếp tục vô tâm vô phế, tiến hành việc “chọc tức ai đó” đến cùng.
“Ây Trần Điềm, cô cứ mãi thế? đây đây, bên , đều bạn bè, cần căng thẳng, cứ tự nhiên .” Cô coi nữ chủ nhân, tiếp đãi vô cùng nhiệt tình.
Còn Trần Điềm khi đẩy đến cạnh Cung Bắc Trạch, lập tức đỏ mặt tía tai, vô cùng e thẹn, còn dịu dàng gọi một tiếng: “Cung thiếu, làm phiền ...”
làm phiền còn đến?
Cung Bắc Trạch nuốt lời trong bụng.
Trần Điềm thì tâm trạng bay bổng, ngay cả m.á.u trong cũng rõ ràng sục sôi.
Cảm giác chiêm ngưỡng trai ở cự ly gần khác biệt, đường nét tuấn tú , khí chất phô trương , quả nhiên tiền giống bình thường.
Cung Bắc Trạch căn bản thích ở gần phụ nữ lạ mặt như , lông mày nhíu chặt, gần như thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
bất động thanh sắc nhích sang bên cạnh một chút.
ngoại quốc hôm nay định chọc tức c.h.ế.t , để thừa kế gia sản ?
Betty quan tâm nhướng mày với , lén lút châm ngòi thổi gió.
Bây giờ cô đang vui lắm đây!
Cung Bắc Trạch chịu trận quá thú vị.
Cung Bắc Trạch âm thầm nghiến răng, đang định phát tác, chợt nảy một kế, đôi lông mày nhíu chặt cũng lặng lẽ giãn .
chủ động xích một chút.
Trần Điềm phát hiện , ngượng ngùng vén lọn tóc xõa xuống tai: “Cung thiếu...”
Cung Bắc Trạch híp mắt, dùng đũa gảy gảy món ăn mặt: “Trần tiểu thư... nấu ăn giỏi?”
“ , trù nghệ tồi,” Trần Điềm vội vàng tiếp lời, nịnh nọt: “Cung thiếu nếm thử món làm , nếu thích... lúc nào cũng thể đến nấu cơm cho .”
xong những lời vẫn cảm thấy đủ, cô lập tức bổ sung: “ thích ăn gì, món nào cũng thể học!”
Cung Bắc Trạch mỉm , ý vị rõ.
Xem , cô ả mê trai thực sự coi đây hiện trường xem mắt .
Trần Điềm nụ , hiểu, chần chừ một chút dịu dàng thấp thỏm hỏi: “Cung thiếu, cảm thấy chỉ mồm thôi ?”
“ .” Cung Bắc Trạch vẫn đầy ẩn ý, ánh mắt thậm chí về phía đối phương, nhạt giọng hỏi: “Cô làm việc ở công ty ?”
“ , và Betty trúng tuyển cùng một đợt.”
“Làm công việc hành chính?”
“ .”
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! đang nhiều độc giả săn đón.
“Động lực nào khiến cô đến Cung thị làm một nhân viên hành chính bình thường gì nổi bật?”
“Chuyện ...” Trần Điềm nắm chặt hai tay, chần chừ, do dự, lén Betty một cái.
Nếu cô trực tiếp bày tỏ tâm ý, liệu chê ?
Nếu chỉ Cung Bắc Trạch chê , thì cũng thôi .
Trớ trêu còn Betty ở đây.
Nhỡ hai họ thực sự quan hệ mập mờ gì đó, thì lời tỏ tình cô , chút tự lượng sức .
nghĩ , cô vất vả lắm mới cơ hội hiếm hoi , thể đến nhà Cung Bắc Trạch, thể nấu cho một bữa cơm - lẽ cơ hội như chỉ một , nếu nắm bắt...
khi cân nhắc một chút, cô âm thầm lấy dũng khí, xoay đối mặt với đàn ông, lấy hết can đảm : “Cung thiếu, thích , từ cái đầu tiên thích ! , cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, chính khống chế trái tim , thực cũng ưu điểm, ba một đầu bếp nổi tiếng, học nấu ăn từ ông , trù nghệ cũng ! Nếu thể cho một cơ hội, để làm bạn gái , nhất định...”
Cùng với lời tỏ tình ngày càng sâu sắc cô , Betty khiếp sợ trừng lớn hai mắt!
Ai phương Đông rụt rè?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-745-tuyen-bo-quan-he.html.]
Rụt rè chỗ nào?
Thẳng thắn dũng mãnh như , cô cũng sánh bằng !
Đáng tiếc , đợi Trần Điềm xong, Cung Bắc Trạch nhạt giọng ngắt lời: “Xin Trần tiểu thư, bạn gái , cho nên, thể cho cô cơ hội.”
“...” Lời hết Trần Điềm im bặt, ánh mắt lạnh lùng trừng .
Betty cũng sững sờ.
Cô lén gắp một viên thịt viên, còn kịp trộm bát , câu làm cho giật run tay, viên thịt lăn mất...
Cô đàn ông, vặn ánh mắt đối phương cũng đang cô.
“Cung thiếu, ... bạn gái ...” Sự kích động khao khát mặt Trần Điềm rõ ràng tiêu tán ít, chuyện cũng còn tinh thần như .
“, đó xa tận chân trời, gần ngay mắt.” bỏ câu , đột nhiên dậy, về phía phụ nữ đang đối diện vẫn còn ngốc nghếch cầm đũa.
Betty dự cảm , vội vàng lắp bắp: “Cung, Cung Bắc Trạch, làm... ưm.”
Cô hỏi xong, đàn ông cúi xuống, một tay bóp cằm cô, nâng khuôn mặt cô lên, cúi đầu chuẩn xác hôn lên môi cô.
Sự tấn công mềm mại cạy mở hàm răng cô, đàn ông hề bận tâm hiện trường xem, vững vàng trao một nụ hôn kiểu Pháp.
Đôi đũa trong tay Betty rơi xuống, đôi đồng t.ử màu xanh lam mở to, ngây ngốc.
Một lúc lâu , Betty mới phản ứng , vội vàng đẩy đàn ông .
Tên điên !
Cô kích thích Cung Bắc Trạch từ bỏ giới hạn, thừa nhận quan hệ họ, hôn nồng nhiệt mặt để kích thích như !
Điều khiến Trần Điềm nghĩ cô thế nào?
Cảm thấy cô cố ý trêu đùa ? Xem trò hề ngu ngốc cô ?
Quả nhiên, Trần Điềm ở đối diện, cảnh tượng làm cho sợ hãi bật dậy, sắc mặt xanh đỏ đan xen.
Mặc dù cô sớm đoán hai quan hệ tầm thường, ít nhiều cũng chút mập mờ.
nghĩ rằng họ đều chịu đáp trực diện, thì chắc chắn vẫn còn trở ngại gì đó, cho nên cô mới nắm bắt cơ hội, một bước.
bây giờ xem , hình như sự xuất hiện đột ngột cô , ngược thần trợ công cho hai một phen?
, họ thực sự sớm xác định quan hệ, Betty cố ý trêu đùa cô ?
Cung Bắc Trạch kéo Betty hôn trọn mười mấy giây, mới đối phương vỗ vai đẩy .
“Cung Bắc Trạch, làm gì !”
“ hôn bạn gái , em làm gì?” đàn ông vững vàng đáp .
Betty trừng đôi mắt to màu xanh lam, vẻ mặt tức giận, hậm hực lau môi .
Đây đầu tiên Cung Bắc Trạch chủ động hôn cô, ở một cảnh hổ như .
Trần Điềm vẫn đó, họ bốn mắt , còn bản giống như một kẻ ngốc.
, cô chính một kẻ ngốc hơn kém.
“Betty, cô quá đáng lắm , trêu đùa thú vị lắm ? Uổng công coi cô bạn!” Trần Điềm hồn, tức giận bỏ câu , xoay về phía phòng khách cầm lấy túi xách .
Betty nhíu mày, mặc dù cô thích Trần Điềm, cô tức giận rời như , ai đợi thứ hai về công ty, sẽ tung tin đồn nhảm thế nào chứ!
“Trần Điềm, cố ý lừa cô, Cung Bắc Trạch...”
“ cô chuyện! Loại phụ nữ như cô, căn bản xứng với Cung thiếu!” Trần Điềm kéo túi xách, chịu cô giải thích, khi đóng sầm cửa bỏ , còn lưu luyến liếc đàn ông vẻ mặt lạnh nhạt trong phòng khách.
Cô quá nực !
Loại đàn ông , thể cô thể tơ tưởng .
Betty đưa mắt Trần Điềm rời , tại chỗ vài giây, xoay , sắc mặt hầm hầm về phía phòng ăn.
“Cung Bắc Trạch!”
“Làm gì?” đàn ông ung dung xuống, cầm đũa lên ăn cơm .
Thấy phụ nữ đầy mặt giận dữ, đôi môi vẫn còn đỏ tươi, vẻ mặt đắc ý: “Đừng chứ, đối tượng xem mắt em giới thiệu cho , trù nghệ tồi: làm bạn gái , thể cân nhắc mời đến làm dì giúp việc nha, đãi ngộ chắc chắn hơn nhân viên hành chính.”
“...” Betty tức đến mức sắp xuất huyết nội .
Lời nếu để Trần Điềm thấy, quả thực g.i.ế.c tru tâm mà!
Con cáo già , cô còn tưởng ván thắng chắc , ai ngờ, khéo léo lật ngược tình thế, bản còn mang tiếng .
Thứ hai.
Betty vốn tưởng Trần Điềm sẽ chịu nổi “nỗi nhục” , trực tiếp xin nghỉ việc rời .
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ai ngờ, buổi trưa lúc ăn cơm, tình cờ gặp Trần Điềm trong thang máy.
mà, thèm để ý đến cô nữa, mà giả vờ như thấy.
Betty bước thang máy, bên trong đông , cô cũng coi như thấy Trần Điềm, hai trở thành xa lạ.
ngờ, chủ đề nhanh chuyển sang cô.
Một nữ đồng nghiệp mê trai : “Hôm nay gặp Cung tổng , trai quá mất! Lúc lên dịu dàng tuấn tú, quá quyến rũ !”
Một đồng nghiệp khác hùa theo: “Cung tổng chúng trai mới một hai ngày.”
“Ây da, chỉ hiểu nổi, Cung tổng ưu tú như , cứ độc mãi thế.”
Lúc , giọng Trần Điềm vang lên: “ cô độc ? , Cung tổng bạn gái .”
Dây thần kinh Betty căng lên, tưởng rằng cô tiếp theo sẽ sự thật.
Ai ngờ, Trần Điềm : “Hình như một bình hoa di động chỉ cái vỏ bọc bên ngoài, Cung tổng đều chịu thừa nhận mối quan hệ đó, phụ nữ đó, mặt dày mày dạn bám lấy, Cung tổng ước chừng chỉ miễn cưỡng chấp nhận, chơi đùa mà thôi.”
Betty đột ngột đầu , suýt chút nữa buột miệng phản bác.
đồng nghiệp khác nhanh hơn cô: “Trần Điềm, cô chi tiết thế? ai ?”
“Ồ, một bạn , quen với Cung tổng, cuối tuần cùng ăn cơm, nhảy việc đến Cung thị làm , bạn đấy.” Trần Điềm cũng cao thủ bịa chuyện, dối mà hề vấp váp.
Betty cố nhịn sự khó chịu trong lòng, cửa thang máy mở, liền bước nhanh ngoài.
Buổi tối, liền gây khó dễ với Cung Bắc Trạch.
“Đều tại ! Bây giờ cô em lưng, em còn cách nào phản bác!”
Cung Bắc Trạch đang bận rộn trong thư phòng, bạn gái kể diễn biến sự việc, mặt còn mang theo nụ hả hê: “ em thế nào? Sa thải cô ?”
“Sa thải cô ăn ?”
Betty ở mép bàn làm việc, nghiêm túc hỏi.
Cung Bắc Trạch dậy cất tài liệu, thấy lời , đưa tay ấn lên trán cô: “ suốt ngày em chỉ ăn thế? Kiếp xuất ăn mày ?”
“Ăn mài? ý gì?”
“Kẻ ăn xin.”
“Ăn hạt dưa?”
“...” Cung Bắc Trạch hết cách giải thích với cô , cất xong tài liệu xoay , đột nhiên cô nghiêm mặt : “Em thực sự quan hệ chúng công khai ? Thực , công khai, cũng để bảo vệ em... nghĩ, sớm muộn gì em cũng về nước, quan hệ chúng càng đơn giản, càng ít, thì rắc rối đối với em cũng càng ít.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.