Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi
Chương 682: Mang Thai Giai Đoạn Đầu
Lúc hai em rời khỏi công ty, thật trùng hợp, gặp Phùng Nhu.
Tuy nhiên, hai bên đều chào hỏi, cứ thế coi như thấy mà lướt qua .
Lên xe, Phí Dương mới hỏi: “ em để bọn đuổi việc phụ nữ đó? Em tiện mặt, làm kẻ ác cho!”
Chuyện Phùng Nhu làm lao công ở công ty nhà , Phí Tuyết cho Trác Dịch Lâm , vì sự an bản , cô với nhà ngay từ đầu.
Cả nhà họ Phí nhất trí quyết định, nên sa thải Phùng Nhu, cho dù bồi thường cho cô một khoản tiền cũng , thể giữ mối họa ngầm .
Phí Tuyết đồng ý, kiên quyết cho họ nhúng tay , cứ để Phùng Nhu ở .
Đối mặt với sự khó hiểu nữa trai, Phí Tuyết giải thích: “Thứ nhất, cô quả thực khá đáng thương, nguyện ý ngoài làm việc kiếm tiền nuôi sống bản , cũng dễ dàng gì, chèn ép cô quả thực chút cạn tình cạn nghĩa, tỏ chúng ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, mặt: Thứ hai…”
Phí Tuyết đầu trai đang lái xe, ngập ngừng một chút tiếp: “Nếu cô thật sự lòng đến hại em, tưởng đuổi cô khỏi công ty, cô sẽ hại em nữa ? So với việc để cô rời , ở nơi em thể kiểm soát mà âm thầm hại em, em cảm thấy cứ để cô mí mắt em thế , ngược em còn dễ kiểm soát hơn.”
Phí Dương xong lời em gái, bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Em cũng lý, he, ngờ em yêu đương , não cũng thông suốt hẳn .”
“Ý gì chứ! Em vốn dĩ ngốc.”
“ , em ngốc, chỉ não yêu đương thôi.”
“Em não yêu đương chỗ nào? Thích một ? và chị dâu chẳng cũng từ đồng phục đến váy cưới, ở giữa trải qua bao nhiêu chuyện, cuối cùng chẳng vẫn đến với ! Đây gọi chung thủy ? Truyền thống nhà họ Phí chúng chính chung thủy!”
Phí Dương em gái cho bật , liên tục gật đầu: “Quả thực, truyền thống nhà chúng chính chung thủy, trung thành!”
“Vốn dĩ mà.”
Xem thêm: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ mà, tuy ở mí mắt, cô làm gì em cũng chắc rõ, tóm chú ý nhiều hơn, chuyện gì nhớ với ngay, ngàn vạn đừng tự cậy mạnh.”
“Em , em ngốc.”
Phí Tuyết mất kiên nhẫn đáp một câu, ngáp một cái, buồn ngủ dựa ghế phụ lái.
Phí Dương liếc em gái một cái, phàn nàn: “Em thế giống như hít thứ gì đó ?”
“ … Dạo ngủ ngon, cũng Phùng Nhu đó… rốt cuộc khi nào mới lộ đuôi cáo, đ.á.n.h nhanh thắng nhanh .”
Phí Dương cô , tưởng cô vì chuyện Phùng Nhu mà phiền lòng, nghỉ ngơi , cũng nghĩ nhiều.
Về đến nhà, nhà bếp chuẩn bữa tối gần xong.
Phí thấy con gái, cũng liếc mắt một cái nhận sự khác thường: “Mấy ngày nay con làm gì ? Sắc mặt trông , cũng gầy …”
“Ngủ ngon… gì ạ.” Phí Tuyết để tâm đáp một câu, thấy cháu trai nhỏ chạy , vui vẻ bế bổng nhóc lên, “Ây da, Duệ Duệ cháu mập lên , cô sắp bế nổi cháu nữa .”
“Cô ơi, bà nội cháu trẻ con, trẻ con lớn lên mới ạ.”
“He, miệng lưỡi cũng lanh lợi , ngàn vạn đừng học ba cháu, một kẻ lắm lời.”
Phí Dương theo cô, khách sáo gõ một cái rõ đau lên đầu em gái: “ lắm lời chỗ nào? Bình thường cằn nhằn em vài câu, chẳng cũng vì em cứ ồn ào hấp tấp, khiến yên tâm ?”
“ , Đường Tăng lải nhải .”
Nhà họ Phí xưa nay luôn hòa thuận, cả đại gia đình tụ tập với , chính trêu chọc đấu võ mồm lẫn , bề ngoài tưởng chừng lúc nào ngơi nghỉ, thực chất hòa thuận vui vẻ.
“ , ăn cơm thôi.” Phí gọi một tiếng, đều tụ tập về phía phòng ăn.
Phí Tuyết thấy ba về, hỏi: “Ba con ? về ạ?”
“ việc bận, về muộn, bảo chúng đừng đợi.”
Tuy đều làm việc ở công ty nhà , vì phụ trách nghiệp vụ khác , cơ hội chạm mặt ở công ty cũng nhiều.
Cả nhà xuống, Phí Tuyết một bàn đầy ắp đồ ăn ngon, cuối cùng cũng cảm thấy thèm ăn, chỉ đ.á.n.h chén một bữa no nê.
Dì giúp việc múc canh xong, bưng đến mặt cô, một mùi t.h.u.ố.c bắc xộc thẳng mặt.
Sự thèm ăn cô mới dấy lên, lập tức đả kích: “Canh gì đây ạ? Ngửi mùi…”
Mùi gì, diễn tả .
Phí : “Đây canh mực hầm đảng sâm, bổ âm dưỡng huyết làm , con gái uống , con về, dì đặc biệt hầm cho con đấy.”
Phí Tuyết vẻ mặt khó chịu, vội đẩy bát canh : “Thảo nào… tanh quá, con uống.”
“Tanh?” Dì giúp việc bên cạnh sắc mặt ngạc nhiên, khó hiểu , “Vẫn làm theo cách đây mà, ngửi thấy bình thường mà.”
Phí bưng bát lên uống một ngụm, cũng : “ ngon mà, tanh chỗ nào?”
“ uống , dù con cũng uống.” Phí Tuyết như ghét bỏ, đẩy bát canh mặt mãi đến tận tay .
Phí sắc mặt vui: “ con nghĩ đến chuyện giảm cân ? con gầy sắp khô quắt kìa, Trác Dịch Lâm chê con béo ?”
“ , đừng vu oan cho , bác sĩ, sức khỏe quan trọng nhất, thể bắt con giảm cân .” Phí Tuyết lập tức bênh vực đàn ông .
“ con ngày ngày cái cũng ăn, cái cũng ăn, tu tiên ?”
“Ây da , con cố ý ăn, mấy ngày nay bận quá mệt quá, khẩu vị.” Phí Tuyết sợ nhất về nhà ép ăn đồ ăn, đều trưởng thành , mỗi bữa ăn bao nhiêu còn quản lý, khiến cô bài xích.
Chị dâu Phí Tuyết thấy , lập tức hòa giải: “, lớn cũng giống trẻ con, sự thèm ăn cũng từng đợt từng đợt, con thỉnh thoảng cũng sẽ khẩu vị, qua vài ngày khỏi thôi. cũng đừng ép Tiểu Tuyết nữa, nếu ngày mai em chuồn mất…”
Phí tính con gái, đành nhịn xuống lải nhải nữa.
Phí Tuyết cuối cùng cũng yên tĩnh, ném cho chị dâu một ánh mắt cảm kích, cầm đũa lên chuẩn ăn cơm.
kỳ lạ , mới xuống rõ ràng cảm thấy thèm ăn, lúc ăn nữa.
do bát canh đó làm loạn .
Gắp thức ăn đưa đến miệng, chần chừ một chút, cô về phía ghế chủ tọa, quả nhiên mẫu hậu đại nhân đang dùng ánh mắt rực lửa chằm chằm cô, dường như đang : Dám ăn thử xem?
Cô đành miễn cưỡng nuốt xuống.
Thật kỳ lạ, đang yên đang lành khẩu vị, tiêu chảy cũng nôn mửa, giống như viêm dày ruột.
Chị dâu Phí Tuyết thấy cô ăn mà liên tục nhíu mày, quan tâm hỏi: “Tiểu Tuyết, em khỏe ? Thật sự ăn vô thì đừng miễn cưỡng, nếu ăn càng khó chịu hơn.”
Phí Tuyết lời , như gặp cứu tinh, vội vàng buông đũa xuống: “Chắc trưa nay con ăn sushi, gạo nếp đó khó tiêu, quả thực đói lắm.”
Trong lòng thầm cảm kích chị dâu cho cô bậc thang xuống, cô lập tức tìm một cái cớ để rút lui.
“, con gọt trái cây cho nhé! Con ăn chút trái cây .” xong, cô vội vàng chạy trốn khỏi bàn ăn.
Phí trong lòng vui, đang định mở miệng mắng thì con dâu cản : “, Tiểu Tuyết trưởng thành , đứa trẻ hiểu chuyện, em đói tự nhiên tìm đồ ăn.”
Duệ Duệ : “ , cháu nhỏ thế , cháu đói cũng tìm đồ ăn mà.”
“…” Phí còn lời nào để , đành thôi.
Phí Tuyết trốn bếp gọt trái cây, gọt nấc cụt, âm thanh đứt quãng truyền cả phòng ăn.
Phí lầm bầm: “ nhà về, ngày ngày ở bên ngoài, ăn mấy thứ đồ ăn ngoài đó, dày ruột sinh bệnh mới lạ!”
Phí Dương vợ: “Vợ , trong nhà chẳng t.h.u.ố.c dày , lát nữa em lấy cho em .”
“, em .”
Ăn cơm xong, chị dâu tìm t.h.u.ố.c dày , đưa cho Phí Tuyết.
“Em uống thử xem, nếu ngày mai thuyên giảm, thì em bệnh viện khám xem, sức khỏe chuyện nhỏ, vấn đề đừng kéo dài.”
“, cảm ơn chị dâu.” Phí Tuyết , nhận lấy t.h.u.ố.c xem kỹ hướng dẫn, bóc hai viên uống ngay tại chỗ.
Ngày hôm , Phí Tuyết ngủ dậy muộn.
Lúc xuống lầu, Phí Dương ăn sáng xong chuẩn ngoài.
“, đợi em với!” Hôm qua cô nhờ xe trai về, hôm nay tự nhiên cũng nhờ xe qua đó.
Phí thấy con gái ngang qua phòng ăn chạy, vội vàng dậy cản : “Gấp cái gì, con còn ăn sáng!”
“, kịp nữa , con đến công ty tính.” Cô ngoảnh đầu mà hét lên, chạy đến cửa giày .
Phí quá hiểu con gái, chỉ thích ngủ nướng, dậy muộn ăn cơm, thế nên chuẩn sẵn từ sớm.
“Cầm lấy, mang theo ăn đường! dày ruột đều con hành hạ hỏng hết , còn dám ăn sáng! Tối tan làm về nhà ăn cơm, bớt ăn mấy thứ linh tinh .” Phí lải nhải dặn dò, đưa bữa sáng gói ghém cẩn thận cho con gái.
Phí Tuyết nhận lấy, ngọt ngào: “Cảm ơn ~”
Phí Dương nổ máy đợi sẵn, Phí Tuyết lên xe, hai liền xuất phát.
“ lái chậm một chút, em ăn đồ .”
“.”
Phí Tuyết đáp, cúi đầu túi giấy bảo vệ môi trường trong tay: “ gói cho em nhiều thế , coi em heo chắc!”
Sữa đậu nành, ngô, tiểu long bao, còn cả trứng gà.
Phí Dương liếc ghế phụ lái, quan tâm hỏi: “Tối qua uống t.h.u.ố.c , dày ruột đỡ hơn ?”
“Ừm… Hình như đỡ hơn chút .” Phí Tuyết uống sữa đậu nành, gặm ngô, miệng rõ chữ đáp một câu.
Phí Dương bắt đầu lải nhải: “Em đừng vì , mà suốt ngày nhịn đói ăn cơm. cho em , thực con trai thích ôm một bộ xương sườn , ngược những cô gái da thịt mới cảm giác hơn, em hiểu chứ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-682-mang-thai-giai-doan-dau.html.]
Phí Tuyết đầu trai, đôi mắt mở to, bất thình lình buông một câu: “Cho nên ý Phí thiếu gia , thích… to?”
“ hươu vượn gì đấy!” Phí Dương lập tức bốc hỏa.
Phí Tuyết bật , cố ý trêu chọc: “Yên tâm, em cho chị dâu , hơn nữa, vóc dáng chị dâu em tuy bốc lửa, tỷ lệ hảo cũng tuyệt mà!”
“Ngậm miệng!”
Phí Tuyết ha hả, một lúc, sắc mặt dần dần , mím chặt miệng như đang nhẫn nhịn điều gì.
Phí Dương phát hiện , vội vàng hỏi: “ ? Buồn nôn?”
“Ưm ưm ưm, ư ư ư…” Phí Tuyết nên lời, tay ngừng đập cửa xe, Phí Dương sợ hãi, hô “Nhịn nhịn ”, vội vàng tìm một chỗ thể đỗ xe tấp lề.
Cửa xe mở, Phí Tuyết cúi nôn thốc nôn tháo.
Phí Dương lấy một chai nước, vòng qua đầu xe tới, vẻ mặt nhăn nhó em gái: “Em rốt cuộc ? đưa em bệnh viện khám nhé?”
Khóe miệng Phí Tuyết vẫn còn dính tơ, một tay giữ tóc, tay vẩy vẩy hiệu .
“Uống chút nước súc miệng .”
Phí Tuyết nhận lấy chai nước suối, súc miệng xong mới mềm nhũn : “ say xe, đầu óc choáng váng.”
“ đây em say xe?”
“Chắc dạo nghỉ ngơi …”
“Em ngủ đến gần tám giờ mới dậy, còn nghỉ ngơi ?”
Cô tủi : “Tối qua em mất ngủ, muộn mới ngủ …”
Phí Dương lười lải nhải với cô nữa, dòng xe cộ giờ cao điểm buổi sáng, giục: “Nhanh lên, cẩn thận, chỗ tiện đỗ xe.”
“Em , thôi.”
Phí Tuyết súc miệng xong, dùng phần nước còn dội sạch chỗ đất, trở trong xe.
Phí Dương lái xe , đồng thời đeo tai Bluetooth gọi điện cho thư ký, tạm thời lùi lịch trình công việc buổi sáng .
Phí Tuyết trai đưa bệnh viện, vội vàng cần, Phí Dương thèm để ý, xe chuyển làn chạy về phía bệnh viện.
nửa đường lúc chờ đèn đỏ, đột nhiên đầu em gái, ánh mắt quỷ dị.
Phí Tuyết mềm nhũn dựa ghế, trong lòng từng cơn buồn nôn, cũng ăn gì nữa.
“ em chằm chằm thế làm gì?”
Sắc mặt Phí Dương ngượng ngùng, ho nhẹ một tiếng mới hỏi: “Em… bà dì tháng em đến ?”
Phí Tuyết ngơ ngác: “Bà dì nào? Bà dì em bà dì ?”
“…” Phí Dương cạn lời, “ nam, em nữ, hai chúng liên quan!”
“…” Phí Tuyết vẫn còn ngốc nghếch.
“ kỳ sinh lý em! Em rốt cuộc con gái ?” Phí thiếu gia quá hổ, đột nhiên bùng nổ.
Phí Tuyết lời , tiếp đó cũng bùng nổ!
Hai em đưa mắt , ngay cả đèn đỏ chuyển xanh cũng nhận , cho đến khi xe phía bấm còi giục.
Phí Dương vội vàng lái xe, Phí Tuyết cũng hồn, lập tức đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch.
Hiểu ý trai gì, cô sốt ruột lắp bắp đáp: “, thể nào!”
Phí Dương dùng giọng điệu từng trải : “Chỉ cần các em ngủ với , thì gì thể.”
“…” Mặt Phí Tuyết càng đỏ hơn, cả đều nóng bừng lên.
Thảo luận chuyện với ruột , quả thực hổ c.h.ế.t!
“ đột nhiên nhớ , năm đó lúc chị dâu em m.a.n.g t.h.a.i Duệ Duệ, ban đầu cũng giống em thế . Lúc đó mới chuẩn m.a.n.g t.h.a.i lâu, ban đầu bọn cũng nghĩ thai, tưởng cô ăn nhầm thứ gì, đó…”
Phí Dương đến đây, đột nhiên sắc mặt cũng trở nên gượng gạo, dừng nữa.
Phí Tuyết sốt ruột: “ đó thì ?”
“ đó, cô chảy máu… còn tưởng đến tháng, kết quả đến một ngày hết, cô lo lắng kinh nguyệt đều khám bác sĩ, mới mang thai.”
Phí Tuyết ngây …
Chuyện …
Cô cố gắng nhớ đêm đó với Trác Dịch Lâm khi về nước, quả thực chút buông thả, ý thức hai về chuyện mạnh, dùng biện pháp bảo vệ mà.
“ dùng biện pháp bảo vệ mà còn mang thai… Xác suất thấp nhỉ.” Cô trừng mắt, thần trí hoảng hốt lẩm bẩm một .
Phí Dương hừ lạnh: “Chuyện gì cũng ngoại lệ, ai lúc đó các em trong tình trạng thế nào. Tình đến lúc nồng, củi khô lửa bốc, e chính các em cũng rõ .”
“Mới ! đừng bậy.” Phí Tuyết quẫn bách hận thể nhảy khỏi xe, mặt đỏ như ráng chiều, chột phản bác trai.
“He, bậy , đến bệnh viện kiểm tra một chút .”
Phí Dương tăng tốc độ xe chạy về phía bệnh viện, bộ dạng nóng lòng đó, cứ như sắp làm ba .
Còn tâm trạng Phí Tuyết thì ngũ vị tạp trần.
Đơn thuần về chuyện m.a.n.g t.h.a.i , cô vui mừng.
niềm vui chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Nối gót theo chính sự bực bội, hoảng sợ, luống cuống.
Thứ nhất, cô vẫn chuẩn sẵn sàng để làm nhanh như , con cái trói buộc sớm thế .
Thứ hai, Trác Dịch Lâm ở trong nước, bọn họ cũng kết hôn, chồng mà chửa ít nhiều cũng chút vẻ vang, cũng sẽ làm đảo lộn kế hoạch bọn họ.
Thứ ba, mẫu hậu đại nhân nhiều nhấn mạnh, bảo bọn họ cẩn thận cẩn thận, nay vẫn “xảy án mạng”, cô chắc chắn sẽ mắng cho té tát.
Đến bệnh viện, Phí Tuyết sợ tới mức nhũn cả chân: “… em cảm thấy em chính ăn hỏng bụng…”
Cô còn lải nhải xong, Phí Dương xách cô xuống xe, bực dọc : “Lúc sung sướng nghĩ đến hậu quả? Bây giờ trốn tránh còn ích gì? Em nhất nên cầu nguyện Trác Dịch Lâm một trách nhiệm, nếu đuổi nước ngoài cũng đ.á.n.h gãy chân !”
Phí Tuyết: “…”
Hai em bệnh viện, Phí Dương quen đường quen nẻo đưa em gái đăng ký khám phụ khoa.
Phí Tuyết yếu ớt hỏi: “Liên quan đến mang thai, nên khoa sản …”
“Em hiểu hiểu?”
Cô vội vàng giơ tay lên: “ từng trải, hiểu, hiểu…”
Đến ngoài phòng khám phụ khoa, Phí Dương dùng tay hiệu một chút, khuôn mặt tuấn tú ngượng ngùng: “Cái đó… em tự , đợi em ở đây.”
Dù em cũng khác biệt, quan hệ đến mấy cũng vẫn kiêng dè.
Phí Tuyết gật gật đầu, co rúm , mang theo khuôn mặt đưa đám bước phòng khám phụ khoa.
hai mươi phút , cô rụt rè bước .
Phí Dương đang gọi điện thoại, thấy em gái liền bước tới: “Thế nào ?”
“Đợi kết quả xét nghiệm nước tiểu… nửa tiếng.” Phí Tuyết xong câu , hít một thật mạnh, lặng lẽ xuống một bên.
Đầu óc rối bời, lỡ như thật sự mang thai, làm đây? Tất cả kế hoạch đều đảo lộn .
Bình thường thấy nửa tiếng trôi qua nhanh, lúc chờ suông, mới phát hiện thời gian dày vò đến .
Phí Dương thỉnh thoảng điện thoại, đều chuyện công ty.
Phí Tuyết trai: “, về làm việc , tự em lo .”
Phí Dương : “ gọi điện cho chị dâu em , cô xin nghỉ một lát sẽ qua đây, lát nữa một cuộc họp quan trọng, quả thực .”
“Ồ, với chị dâu nhanh thế …”
Bạn thể thích: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ nếu thì ? với ? Để bà đến cùng em?”
Phí Tuyết sợ hãi đến biến sắc: “ , ngàn vạn đừng! mà đến sẽ xé xác em mất.”
“Em .”
Kết quả xét nghiệm nước tiểu còn , chị dâu Phí Tuyết vội vã chạy đến.
Hai vợ chồng bàn giao xong, Phí Dương vội vã rời , chị dâu lập tức qua cạnh Phí Tuyết, an ủi cô: “ , m.a.n.g t.h.a.i chuyện , em đừng ủ rũ thế, Trác Dịch Lâm mà chắc chắn sẽ vui.”
Phí Tuyết thở dài một tiếng, chuyện.
chắc vui .
mà, khóa tu nghiệp vẫn kết thúc, lỡ như cứ khăng khăng đòi về nước sớm, ảnh hưởng đến sự nghiệp thì ?
Cuối cùng cũng đợi đến giờ, hai lấy kết quả.
Phí Tuyết gần như nín thở đưa mắt tờ phiếu kết quả đó, khi thấy ba chữ “Mang t.h.a.i giai đoạn đầu”, nhịp tim cô như lỡ một nhịp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.