Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi

Chương 657: Em Có Phải Là Tiểu Tam Không?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

so diễn xuất, Phí Tuyết cũng kém.

, Phùng Nhu chính cố ý làm cô buồn nôn!

Cô tuyệt đối thể mắc mưu, cho nên cô cũng đóng vai một nhân vật thánh mẫu thấu tình đạt lý, thiện giải nhân ý, khoan dung độ lượng.

Để xem con lục biểu tiếp tục diễn thế nào...

Phí Tuyết xong những lời , đến bên cạnh Trác Dịch Lâm , còn mật khoác tay đàn ông, bày tư thế phu xướng phụ tùy, đồng tâm hiệp lực, hiền từ Phùng Nhu.

gian đột nhiên yên tĩnh, Phùng Nhu chằm chằm cô, ánh mắt từ từ trượt xuống, dừng cánh tay cô đang khoác chặt Trác Dịch Lâm.

Thấy cô chần chừ , Phí Tuyết nhẹ giọng gọi một tiếng: “Phùng nhị tiểu thư, cô ?”

Phùng Nhu đột nhiên chớp mắt bừng tỉnh, : “ gì... Cô Phí, cảm ơn ý cô, hai chị em ... thể cả đời đều dựa Dịch Lâm nuôi dưỡng .”

Phí Tuyết thầm nghĩ, cô cũng giác ngộ ?

thực tế , với điều kiện các , cũng cách nào tự sinh tồn a.

Cho dù về nước thể xin trợ cấp xã hội, thì cũng chỉ thể đảm bảo mức sống cơ bản.

Tình trạng Phùng Thiến, tiền t.h.u.ố.c men một năm tốn bao nhiêu.

Thế , Phí Tuyết làm thánh mẫu đến cùng.

mật Trác Dịch Lâm một cái, ôn hòa : “Mạng Dịch Lâm đều do chị cô cứu, nuôi hai cũng việc nên làm. Đối với , hai chính nhà , một nhà còn phân biệt rõ ràng như ?”

xong, Phí Tuyết còn nhẹ nhàng huých Trác Dịch Lâm một cái: “ ?”

Trác Dịch Lâm quá hiểu phụ nữ , trong lòng kêu khổ, khuôn mặt điển trai vẫn mỉm : “Ừm, Tiểu Tuyết , em đừng nghĩ ngợi những chuyện linh tinh nữa, chăm sóc cho chị em .”

Phùng Nhu câu “ một nhà” đó, liền hiểu Phí Tuyết ý gì .

Nếu một nhà, thì nhà với thể chuyện tình cảm nam nữ?

Sắc mặt cô cứng đờ, một lúc lâu , cũng nên tiếp lời thế nào.

Phùng Thiến tâm trí thoái hóa, nhân tình thế cố vẫn hiểu .

Thấy Phí Tuyết thấu tình đạt lý như , cô cảm động vô cùng, rơm rớm nước mắt liên tục gật đầu: “Dịch Lâm... cảm, cảm ơn ... Cô Phí, cô... cô ... .”

Phùng Nhu đầu chị gái, thấy chị ngốc nghếch đến mức cũng phân biệt , trong lòng càng thêm tức giận.

Hai ở trong phòng bệnh hơn nửa tiếng, trong lời Phí Tuyết sự quan tâm, lúc Phùng Thiến uống nước, cô còn chu đáo rót nước đưa tới, cắm ống hút đút cho Phùng Thiến.

Cảnh tượng , khiến Trác Dịch Lâm cảm động .

đối với Phùng Nhu mà , hình ảnh vô cùng chướng mắt buồn nôn.

Dịch Lâm, cảm ơn hai đến thăm chị em, cũng sắp trưa , chị em ở đây cũng buồn ngủ , ngủ một lát. Gần bệnh viện nhà hàng, em mời hai ăn một bữa cơm nhé.” Phùng Nhu thực sự chịu nổi sự lấy lòng “giả tạo” làm bộ làm tịch Phí Tuyết, chủ động uyển chuyển hạ lệnh đuổi khách.

Ăn cơm?

Phí Tuyết tâm trạng , cô tin Phùng Nhu cũng thực lòng mời.

May mà, Trác Dịch Lâm cũng hiểu, đợi Phí Tuyết mở miệng, liền đáp : “ ngoài ăn cơm thì cần , bên ngoài trời tuyết đường trơn, em vẫn nên gọi đồ ăn ở bệnh viện thì hơn.”

Chân Phùng Nhu chân giả, mặc dù bình thường vấn đề gì, đường tuyết khó tránh khỏi rủi ro, ngã một cú thì đáng.

“Thiến Thiến, em nghỉ ngơi , bọn về đây. Đợi lúc nào rảnh qua thăm hai chị em, em đừng nghĩ ngợi gì cả, theo sự sắp xếp bác sĩ, điều trị cho .” Dặn dò xong những điều , Trác Dịch Lâm nắm lấy tay Phí Tuyết: “ thôi.”

Phí Tuyết mỉm , vẫy tay chào hai chị em nhà họ Phùng: “Hai nghỉ ngơi , chúng về đây, đợi về nước đến thăm hai .”

Phùng Nhu tại chỗ, ngay cả khách sáo cửa tiễn cũng .

Đợi cửa phòng đóng , nụ gượng gạo mặt cô , lập tức sụp đổ.

“Tiểu Nhu... Tiểu Nhu giường, giường... hạ xuống, đây...” Phùng Thiến nửa nửa lâu , lưng eo vẫn chút cảm giác, khó chịu vô cùng, liền bảo em gái hạ giường xuống.

Phùng Nhu , xị mặt hạ giường bệnh xuống, tức giận : “Chị, não chị hỏng thật ! phụ nữ đó đạo đức giả buồn nôn như , chị ?”

Phùng Thiến vẻ mặt mờ mịt em gái, mắng, chút làm .

“Chị còn , sẽ cướp vị hôn phu khác ! nãy em như chính để mỉa mai cô , cô còn tươi giả điên giả dại, còn cố ý bày dáng vẻ lương thiện bụng mặt Dịch Lâm, quá đạo đức giả! Dịch Lâm chắc chắn mê hoặc !”

“Tiểu... Nhu...”

“Chị đừng gọi em! Bây giờ em đang phiền phức!”

“...” Phùng Thiến thấy em gái lửa giận ngút trời, theo bản năng sợ hãi, cũng dám thêm lời nào.

Phùng Nhu dậy, bực bội đến bên cửa sổ, ánh mắt xuống lầu.

Quả nhiên, thấy hai họ , hình ảnh vui vẻ ngọt ngào.

Phùng Nhu nắm chặt tay, ý thức trong đầu sớm xé nát Phí Tuyết thành từng mảnh.

“Trác Dịch Lâm, đừng trách em bôi nhọ ân nhân cứu mạng , Phùng Thiến lẽ tâm trí tổn thương, bây giờ chỉ nhận thức một đứa trẻ, đơn thuần ngây thơ, tâm cơ gì. Phùng Nhu tuyệt đối ngọn đèn cạn dầu, cô sớm nhận định rể , hơn nữa cô cũng thích , bây giờ bạn gái khác, trong lòng cô đối với ít nhiều cũng sự oán trách, đối với em... càng coi em như kẻ thù.”

Phí Tuyết những lời lọt tai, mất lòng lòng , vẫn hơn xảy chuyện mới vuốt đuôi.

Cho nên, cho dù những lời sẽ khiến Trác Dịch Lâm vui, cô vẫn .

“Thực nãy gặp mặt, nếu cô trực tiếp bộc lộ sự thù địch với em, năng chua ngoa cay nghiệt, em ngược sẽ cảm thấy cô đáng sợ, ít nhất thẳng thắn bộc trực. rõ ràng trong lòng căm ghét em, mặt vẫn nở nụ , chuyện ngấm ngầm nhắm em liền cảm thấy, cô chút nham hiểm xảo trá , còn sẽ gây chuyện quái quỷ gì nữa.”

Trác Dịch Lâm nếu khi phòng bệnh thấy những lời đó Phùng Nhu, lúc phản bác Phí Tuyết nghĩ quá đen tối, quá phức tạp.

bây giờ, tuy cảm thấy từ ngữ bạn gái chút quá đáng, ngoài miệng cũng gì, để tránh hai vì vấn đề mà xảy tranh chấp.

Phí Tuyết thấy lên tiếng, khoác tay huých một cái: “ gì?”

Trác Dịch Lâm thở dài một tiếng: “Tính cách Phùng Nhu, quả thực chút cực đoan, cô khuyết tật cơ thể, tâm tư nhạy cảm nghĩ nhiều, những điều khó tránh khỏi. Phùng Thiến bây giờ giống hệt như một đứa trẻ, thật, dáng vẻ khi tỉnh , đôi khi cảm thấy cô thà cứ tiếp tục hôn mê còn hơn.”

gì cả, cũng coi như một loại hạnh phúc.

Mà nay tỉnh , đối mặt với một cơ thể thể điều khiển, thậm chí ngay cả chuyện cũng khó khăn như , sống càng giống như một loại sỉ nhục và tra tấn hơn.

Cho nên trong lòng Trác Dịch Lâm, sự đồng tình thương xót đối với Phùng Thiến, ngày càng nặng nề.

Phùng Nhu ý đồ an phận với , nên giữ cách với cô , nhất ngay cả gặp mặt cũng tránh.

thể làm việc bỏ mặc Phùng Thiến quan tâm, cho nên gặp mặt luôn điều thể tránh khỏi.

Mỗi thấy ánh mắt u oán Phùng Nhu , trong lòng áp lực, nghĩ đến cảnh hai chị em họ, luôn thể những lời nhẫn tâm tuyệt tình.

Phí Tuyết lời , hiểu : “Cho nên bây giờ ngày càng buông bỏ , ?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-657-em-co-phai-la-tieu-tam-khong.html.]

Trác Dịch Lâm giật , vội vàng dừng bước , cô nghiêm túc : “Tiểu Tuyết, em hiểu lầm , chỉ đơn thuần đồng tình, cảm thấy cô quá đáng thương.”

“Thế ? nếu, một ngày Phùng Thiến đích mở miệng, thích , hy vọng tiếp tục thực hiện lời thề năm xưa, cưới cô làm vợ, tính ?”

Trác Dịch Lâm lộ vẻ kinh nghi: “Chuyện ... thể nào chứ? Cô bây giờ chỉ một đứa trẻ, hiểu chuyện tình cảm yêu đương? cũng thể nào loại tình cảm đó với một đứa trẻ , nếu thành cái gì ?”

sẽ , nghĩa khác sẽ . bộ dạng đó Phùng Nhu xem, em thấy cô tám phần mười sẽ lấy chị gái cô làm bài . Với tâm lý buông bỏ Phùng Thiến , còn nắm thóp gắt gao ?”

Trác Dịch Lâm Phí Tuyết, trong lòng chút bài xích việc cô hết đến khác giả định thù địch với Phùng Nhu.

Những năm nay, Phùng Nhu cũng do lớn lên.

tận mắt chứng kiến sự gian khổ cô gái khi mất một chân vẫn kiên cường sống sợ chịu khổ, thấy sự xót xa dần dần trưởng thành hiểu chuyện khi mất . Chỉ những từng trải qua đau khổ, mới hiểu việc xoa dịu vết thương khó khăn đến nhường nào.

Chặng đường tâm lý đặc biệt , khiến cô nhạy cảm hơn bình thường, mong manh hơn, cũng thiếu cảm giác an hơn, cho nên cô đặc biệt ỷ , cũng thể hiểu .

Chỉ , thứ tình cảm đối phương thể cho , cho nên mới cố ý xa lánh cách với cô .

bây giờ, trong mắt bạn gái , cô trở thành một nham hiểm xảo trá tâm cơ thâm trầm...

Trác Dịch Lâm gì, sự im lặng khiến Phí Tuyết hiểu cô, phạm kỵ .

Sắc mặt ngưng đọng, cô đột nhiên cảm thấy thật ngốc, thật xuẩn ngốc.

Thảo nào bố đều mấy tán thành việc cô ở bên Trác Dịch Lâm, thể thừa nhận, cha với tư cách từng trải, nhận vấn đề chính thực tế hơn thấu đáo hơn.

Hai chung sống, từ yêu đương đến hôn nhân, chỉ tình yêu đủ.

bao nhiêu chúng sinh, yêu c.h.ế.t sống , cuối cùng phụ đôi bên tổn thương sâu sắc, phá hỏng mối lương duyên .

Ở chỗ cô, mặc dù sẽ quan hệ chồng nàng dâu, vấn đề sính lễ, hai chị em nhà họ Phùng đó chính một quả b.o.m hẹn giờ, làm ầm ĩ lên sẽ còn khiến suy sụp hơn cả chồng nàng dâu sính lễ.

Phí Tuyết đột nhiên chút nản lòng thoái chí, đôi mắt chằm chằm Trác Dịch Lâm một lúc, .

“Tiểu Tuyết!” Trác Dịch Lâm thấy sắc mặt cô chợt lạnh, cô giận , vội vàng kéo cô .

chuyện nữa, chủ động chuyển chủ đề: “Em đói , tìm chỗ ăn cơm .”

, đưa em .” Trác Dịch Lâm sợ cô chạy mất, đồng ý nắm chặt lấy tay cô.

Hai một đoạn, đầu bạn gái, bày tỏ thái độ nữa: “Tiểu Tuyết, phân biệt rõ ràng ân tình và tình yêu, xin em hãy tin . Nếu em cảm thấy gặp họ sẽ khiến tâm trạng em , cần gặp nữa. Đợi về nước, cũng sẽ thuê hộ lý chuyên nghiệp chăm sóc Phùng Thiến, sẽ cố gắng giảm bớt đến thăm họ, cố gắng tránh gặp mặt Phùng Nhu em xem như ... ?”

Trong lòng thực sự quan tâm đến Phí Tuyết.

khi gặp Phí Tuyết, cuộc sống bình bình lặng lặng, thậm chí khô khan tẻ nhạt.

Chính cô gái lỗ mãng bốc đồng phong phong hỏa hỏa đ.â.m sầm , mới điều hòa cuộc sống nhạt nhẽo muôn màu muôn vẻ.

quyến luyến sự rực rỡ đa sắc , khao khát cùng cô nếm trải chua ngọt đắng cay cuộc sống, vì thế, nguyện ý lùi bước hết đến khác nguyên tắc .

Còn Phí Tuyết, cũng ích kỷ tư lợi.

Trác Dịch Lâm bày tỏ thái độ như , cô liền mềm lòng.

“Em...” Trong lòng cô nghẹn một cục tức, đột nhiên đầu .

Trác Dịch Lâm dừng , ánh mắt sâu thẳm cô.

“Trác Dịch Lâm, dáng vẻ ... khiến em cảm thấy đặc biệt tùy hứng, vô lý gây sự, đôi khi chính em cũng nghĩ, em rốt cuộc tính tiểu tam ... Dù em rõ ràng vị hôn thê, vẫn quản trái tim , giống như Phùng Nhu , em cướp từ bên cạnh chị gái cô . Hôm nay đến đây, tận mắt thấy bộ dạng , một khoảnh khắc... em cũng cảm thấy thật đáng ghét, cô rõ ràng thê t.h.ả.m đáng thương như , em còn từ bên cạnh họ, cướp ...”

Phí Tuyết nãy luôn “bôi nhọ” Phùng Nhu như , thực chính để cho một lý do.

ai thừa nhận làm , suy nghĩ bản năng con đều bảo vệ bản , tìm lý do cho hành vi .

Cho nên cô mới Phùng Nhu tồi tệ như , để sự áy náy đáng trong lòng giảm bớt một chút.

bây giờ những lời Trác Dịch Lâm, khiến cô cảm thấy dường như chỉ cướp , mà còn đang bắt cóc .

Cảm giác áy náy trong lòng ngày càng nặng nề, cô mới nhịn suy nghĩ chân thực trong lòng.

Cô rốt cuộc tiểu tam ?

đặc biệt quá đáng ?

Nếu cô và Phùng Thiến Phùng Nhu hoán đổi phận, tự hỏi lòng , cô hận giận ?

Cô chắc chắn sẽ còn bạo táo hơn, trực tiếp ngay khoảnh khắc đối phương bước cửa, liền cầm d.a.o đuổi ngoài

Một sở dĩ cao thượng, sở dĩ chính nghĩa, vì sự việc rơi đầu .

đời sự đồng cảm thực sự, chỉ khi bi kịch giáng xuống, bạn mới tuyệt đại đa nhân tính đều chịu nổi một đòn.

Cùng một vận rủi, lẽ bạn còn dữ tợn hơn .

Phí Tuyết trong lòng khó chịu, dằn vặt, đôi mắt ngây dại đỏ hoe, bất lực bàng hoàng đàn ông.

Trái tim Trác Dịch Lâm nhói đau, kéo cô lòng ôm chặt.

“Tiểu Tuyết... đây em, bản lập trường vững vàng, nhân phẩm đạo đức vấn đề, liên quan đến em, đừng nghĩ lung tung.” ngừng vuốt ve mái tóc cô gái, trầm giọng an ủi.

Phí Tuyết tựa vai từ từ thở một , ánh mắt bầu trời trong xanh thăm thẳm, thấy một tia sáng nào tương lai.

Họ rốt cuộc thể ở bên bao lâu đây?

khi thăm Phùng Thiến xong, vì cảm xúc Phí Tuyết luôn buồn bã vui, buổi chiều Trác Dịch Lâm liền đưa cô núi đến khu trượt tuyết.

Phí Tuyết trượt tuyết, giẫm lên ván trượt, hai chân cứng đờ như .

Trác Dịch Lâm trượt, cũng nhiều năm trượt .

khởi động hai vòng , lúc phát hiện bạn gái vẫn chôn chân tại chỗ, mặc cho huấn luyện viên hướng dẫn thế nào, cô đều nhúc nhích như bức tượng điêu khắc, làm Trác Dịch Lâm phì .

“Phí Tuyết Phí Tuyết, em trượt tuyết, thấy với cái tên em ?” Bác sĩ Trác trêu chọc.

Phí đại tiểu thư giải thích: “Tuyết em tuyết mùa đông, tuyết hoa đào mùa xuân... Tuyết hoa đào mỏng manh đó làm thể trượt tuyết? Bố em , lúc em sinh gặp rét nàng Bân, tháng ba mà vẫn tuyết rơi, nên đặt tên em ‘Xuân Tuyết’, em bảo quê mùa quá, liền bỏ chữ ‘Xuân’ , gọi Phí Tuyết.”

Trác Dịch Lâm gật đầu, “Hóa tên em như .”

“Còn thì ? Tên khá độc đáo, cũng ...” Phí Tuyết vật lộn với ván trượt tuyết, tò mò hỏi thăm.

Nụ mặt Trác Dịch Lâm thu vài phần, “Tên thật chính Dịch Lâm, ba họ Dịch, họ Lâm, chắc cảm thấy chữ ‘Lâm’ trong cam lâm (mưa rào) ý nghĩa hơn, nên lấy chữ đồng âm .”

Phí Tuyết từ từ ngẩng đầu lên, trong màn tuyết trắng xóa, cô thấy sự hoài niệm và đau thương lộ trong mắt đàn ông.

... ba nhận nuôi , để bớt một rắc rối, liền thêm họ Trác tên .”

Nếu , gặp ai cũng sẽ hỏi, cháu theo họ ba a?

Năm xưa Trác Nhạc Loan khác nhắc đến nỗi đau, cũng đổi tên thật , liền trực tiếp gắn họ lên phía .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...