Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi
Chương 487: Giám Định Huyết Thống
“ ơi, hôm nay ở trường mẫu giáo lạ lắm, một bạn và ba đến trường thăm chúng con.” Ba đứa trẻ khỏi trường mẫu giáo, lên xe, Tiểu Vũ kể về chuyện thấy ở trường hôm nay.
Thời tiết ấm dần lên, các hoạt động ngoài trời trường mẫu giáo cũng nhiều hơn, trẻ con mồ hôi, hai em mặt đều lấm tấm mồ hôi.
Dương Thiên Ngữ rút khăn giấy lau mồ hôi cho chúng, chút tò mò: “Bạn ba ? Đến trường thăm các con?”
“ ạ.”
“Ai ?”
“Con cũng quen.”
Tiểu Vũ xong, Hy Hy vội vàng ghé sát mặt , “Con ! một chú trai, chú thích con, còn bế con nữa!”
“Chú?” Dương Thiên Ngữ càng kinh ngạc hơn, kịp hỏi thêm, con trai út sửa , “ , đó một ông nội, chú nào cả.”
“Ông nội?” Cô càng ngẩn hơn, những thông tin khác từ ba cái miệng nhỏ làm cho rối tung rối mù.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tiểu Vũ: “, để con , đó trông trẻ, ông …”
Hy Hy: “Chú trẻ, còn trai nữa.”
Tiểu Trụ: “Em gái đừng nữa, để trai .”
Hy Hy: “ trai , chú , chú chính chú, con thể gọi chú chú.”
“ em…”
“ !” Dương Thiên Ngữ chúng líu ríu làm cho đau cả đầu, giờ chỉ ba phụ nữ một cái chợ, ngờ bây giờ ba em một cái chợ, ồn ào đến mức cô phân biệt nên tin ai.
“ trai , Hy Hy lát nữa , từng một.” Cô lệnh cho ba đứa trẻ xếp hàng phát biểu, đó về phía con cả, “ trai con kể xem, rốt cuộc chuyện gì?”
Tiểu Vũ hổ danh chỉ IQ cao, khả năng diễn đạt ngôn ngữ cũng thuộc hàng đầu, lập tức kể rõ ràng chuyện xảy ở trường mẫu giáo hôm nay.
“Tuy ông nội trai đó cùng với các cô chú , con cảm thấy ông chắc chắn cùng phe với họ, ông đến vì ba em chúng con.”
“ ông trông giống , đối xử với chúng con cũng , lúc còn , chúng sẽ còn gặp !”
Dương Thiên Ngữ vẫn hiểu lắm, suy nghĩ một lát hỏi: “… ông nội các con đến trường mẫu giáo ?”
“ , chúng con thể nhận cả ông nội chứ!”
“Ồ, cũng …” Cô bừng tỉnh, gật đầu, trầm tư suy nghĩ.
Đột nhiên, cô nghĩ một điều.
“Các con còn nhớ những cô chú cùng ông gọi ông gì ?”
Tiểu Trụ và Hy Hy đều lắc đầu, Tiểu Vũ nhíu đôi lông mày thanh tú suy nghĩ một lát, “Con nhớ! Hình như gọi ông … chuyên viên Trác.”
Trác?
Dương Thiên Ngữ trong lòng giật thót một cái, lập tức hiểu , ai .
Trác Dịch Lâm buổi trưa còn ăn cơm với cô và Phí Tuyết, cả ngày đều ở phòng khám, thể nào , hơn nữa cũng đến tuổi làm ông.
thì chỉ còn Trác Nhạc Loan.
Xem ông hẹn , liền tay từ phía bọn trẻ, đến gặp bọn trẻ .
tại như ?
đây ông cũng ba đứa con, bao giờ nhắc đến chuyện , bây giờ chỉ vì một làn sóng dư luận vu khống mạng, ông đột nhiên quan tâm đến bọn trẻ?
!
Dương Thiên Ngữ liên tưởng đến sự thăm dò Trác Dịch Lâm lúc ăn trưa hôm nay, còn việc Phong Mặc Ngôn Trác Nhạc Loan ngày mai sẽ đến Tập đoàn Phong Vân để đích bàn công việc với tất cả những dấu hiệu cộng , càng cho thấy ông chắc chắn điều gì đó!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-487-giam-dinh-huyet-thong.html.]
“, ? Ông nội đó, lẽ nào ạ?” Tiểu Vũ thấy sắc mặt , nghi hoặc và nghiêm túc hỏi.
Dương Thiên Ngữ con trai, bình tĩnh một chút, hỏi: “Ông nội… đó, lúc gặp các con, hành động gì bất thường ? Ví dụ như, tiếp xúc mật với các con chẳng hạn?”
Điều cô thể nghĩ đến , Trác Nhạc Loan đột nhiên tìm đến bọn trẻ, thể để thu thập bằng chứng.
Dù thì lúc đầu, khi Phong Mặc Ngôn xác nhận phận cô, cũng tìm cách để lấy chút “thứ gì đó” cô, để làm giám định quan hệ cha con.
Nếu như , ấn tượng cô về cha ruột Trác Nhạc Loan sẽ giảm nhiều.
Chuyện lớn, tính toán đến cả bọn trẻ, cô chấp nhận.
“Ông bế em gái đó ạ.” Tiểu Vũ vội , “Em gái đập bóng, quả bóng chạy mất, em liền , ông nội đó bế em gái dỗ dành lâu.”
Dương Thiên Ngữ cứng , gì.
Xem , ông thể lấy “vật chứng” từ Hy Hy .
Trẻ con lên, cảm xúc mất kiểm soát, nước mắt nước mũi nước dãi đều chảy ngoài, nếu ông giúp lau mặt, chẳng mẫu giám định ?
Thậm chí, nhân lúc Hy Hy để ý mà nhổ vài sợi tóc cũng chuyện dễ như trở bàn tay.
Trong lòng nên cảm nghĩ gì.
mâu thuẫn, một bên thì bài xích, kháng cự, một bên âm thầm mong đợi.
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến), truyện cực cập nhật chương mới.
Ngay cả chính cô cũng thể dém dém cảm xúc đó, đây rốt cuộc chuyện .
chỉ cần nghĩ đến việc ông tay từ bọn trẻ , cô liền nhịn gọi điện chất vấn một phen, cầm điện thoại lên, cô dũng khí để gọi .
lẽ, Trác Nhạc Loan đang chờ cô chủ động gọi điện.
Cô mà gọi, bên sẽ thẳng , cô trả lời thế nào?
Nhận, nhận?
Do dự một lúc, cô vẫn từ bỏ ý định, coi như chuyện .
Về đến nhà, cô kể chuyện cho Phong Mặc Ngôn.
“Cái gì? Trác Nhạc Loan đến trường mẫu giáo gặp ba đứa sinh ba?” Quả nhiên, phản ứng Phong Mặc Ngôn còn lớn hơn cô.
Nghĩ đến việc, chi một khoản tiền khổng lồ để đưa bọn trẻ trường mẫu giáo quý tộc, mà thể dễ dàng để “ lạ” gặp con như , trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu sâu sắc.
Trác Nhạc Loan, ác ý gì thì còn đỡ.
, nếu kẻ thù nào đó thương trường, cũng loại quyền thế, cũng thể dễ dàng đột phá phòng tuyến, nhẹ nhàng gặp con ?
“ , sẽ gọi cho nhà trường ngay, biện pháp an ninh trường mẫu giáo quá sơ hở!”
Dương Thiên Ngữ , vì bọn trẻ ở nhà, nên đành hạ thấp giọng một chút: “ tìm nhà trường thì ích gì, lẽ nào họ thể cho lãnh đạo sở giáo d.ụ.c đến chỉ đạo, thị sát?”
cho cùng, vẫn do phận Trác Nhạc Loan quá hiển hách.
Phong Mặc Ngôn cầm điện thoại lên, dừng , sang cô, thấy cô tâm sự nặng trĩu, khỏi đau lòng.
nắm lấy tay cô, đôi mắt đen sâu thẳm đàn ông toát lên ánh sáng ôn nhuận kiên định, khẽ giọng an ủi: “Yên tâm, nếu em nhận, ai thể ép buộc. , trong lòng em, vẫn bất bình cho dì.”
Dương Thiên Ngữ cúi đầu, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu , gật đầu : “ … em cảm thấy đủ độ lượng, nếu nhiều khác, cha ruột xuất hiện, còn phận hiển hách như , chắc chắn sẽ vội vàng nhận .”
“ em thật sự… đây khi em phận ông , em còn thể thản nhiên qua , kính trọng yêu mến. từ , khi ông những lời đó, em nghĩ đến những tủi hờn mà chịu, sự bất lực khi ép gả, trong lòng em đối với ông …”
“Hiểu, đều hiểu…”
Gương mặt tuấn tú Phong Mặc Ngôn trầm tư, một lúc khuyên: “Đừng vội, ông cho thư ký hẹn gặp ngày mai ? Xem , rõ chuyện. Một đêm cũng đủ để ông làm giám định quan hệ cha con .”
Dương Thiên Ngữ xong lời , ngược càng thêm căng thẳng.
Phong Mặc Ngôn cô, “Ngày mai… em ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.