Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi
Chương 453: Mất Hết Thể Diện
Phong Mặc Ngôn vốn dĩ đang trong cơn tức giận, thấy lời ăn cây táo rào cây sung con gái, kinh ngạc đến mức lập tức đầu : “Phong Vũ Hy!”
Cô bé sớm ba chiều hư , trong cái nhà , sợ nhất chính ba.
rõ ba đang tức giận, cô bé còn tiếp tục đổ thêm dầu lửa, giọng non nớt vang lên: “ bác sĩ, xem, đây chính ba em! Ba em trông cũng tàm tạm thôi, tính tình còn ! em hôm nay ba chọc tức bỏ đấy.”
Bạn thể thích: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Phong Mặc Ngôn: “…”
Tiểu Vũ và Tiểu Trụ em gái, ánh mắt tràn đầy sự chấn động và khâm phục!
Những lời , cũng chỉ em gái mới dám .
Nếu hai bé mà dám đại nghịch bất đạo như , e rằng thể khiến “ông bô ruột” giường tức đến mức hai chân lập tức hồi phục, xuống giường treo hai bé lên đánh!
Trác Dịch Lâm tuy luôn Dương Thiên Ngữ ba đứa con, hôm nay đầu tiên gặp mặt.
thể , thật sự gặp thích, thông minh lanh lợi.
Thấy cô bé chạm trổ bằng ngọc bích đối diện giường, lời trẻ con kiêng dè, phát ngôn gây sốc, cũng nhịn mà bật , nụ đó, càng thêm dịu dàng đẽ.
Phong Vũ Hy vốn dĩ chỉ câu đó để chọc tức ba , khi thấy bác sĩ lên như , một khoảnh khắc, cô bé thật sự đổi một ba khác.
“Cô bé, em vẫn về ?” Động tác tay dừng , ngẩng đầu cô bé, giọng điệu ngọt ngào hỏi.
Phong Mặc Ngôn hung hăng trừng mắt một cái, trào phúng : “ trạc tuổi ? Gọi con gái cô bé? thấy ngại ?”
Trác Dịch Lâm nhếch môi nhạt, vặn kiểm tra xong, thẳng lưng lên: “ con gái gọi bác sĩ , đương nhiên gọi cô bé cô bé .”
Phong tiên sinh càng khách khí: “Nó ngốc cũng ngốc theo ?”
Hy Hy lời liền chịu: “Ba mới ngốc! tuy thông minh bằng cả, cũng thông minh!”
Phong Mặc Ngôn thấy con gái nể mặt chút nào, tức đến mức suýt thổ huyết: “Con ăn cơm xong ? Ăn cơm mà chạy lung tung, cái thể thống gì! Mau ăn cho xong !”
Trong tay Hy Hy vẫn còn cầm chiếc thìa, bất mãn hừ một tiếng, trở chiếc bàn nhỏ ăn cơm: “Ba đáng ghét! chơi với ba nữa!”
xong, khi xuống nhét một miếng cơm miệng, hỏi Tiểu Vũ: “ cả, rốt cuộc liên lạc với ? Em về, ba đáng ghét quá! Em quyết định tạm thời yêu ba nữa!”
Phong Mặc Ngôn: “…”
Trong trí nhớ, chiếc áo bông nhỏ mà một tay dọn phân dọn nước tiểu nuôi lớn, rõ ràng như thế .
Mới mấy tháng?
Rốt cuộc ở ?
Tiểu Vũ cũng vẻ ngoài nhã nhặn tuấn tú bác sĩ Trác thu hút một chút, thấy câu hỏi em gái, đột nhiên cúi đầu, lúc mới phát hiện WeChat tin nhắn trả lời.
Bấm mở.
“Bảo bối, đang ăn cơm ở ngoài, một tiếng nữa sẽ về đến bệnh viện. Con hỏi em gái xem gấp lắm ? Nếu gấp, thì gọi chú A đến đón các con về. Nếu gấp, thì đợi qua đón các con.”
Tiểu Vũ mở tin nhắn thoại , đều thấy.
đó đưa điện thoại cho em gái: “Em với .”
Hy Hy đặt đùi gà xuống, màng đến bàn tay mũm mĩm dính đầy dầu mỡ, nhận lấy điện thoại nhấn nút ghi âm bắt đầu mách lẻo: “ ơi, ba đáng ghét lắm! Ba con ngốc! Con con gái , ba mắng con ngốc, chẳng bằng mắng ngốc ? ơi, con tức giận ! Hứ!”
Tin nhắn gửi , cô bé đột nhiên nghĩ đến điều gì, lập tức bổ sung: “ ơi, trong phòng bệnh một bác sĩ siêu siêu trai đến, chuyện cũng dịu dàng lắm! mau về , nếu sẽ thấy bác sĩ trai !”
Trác Dịch Lâm khi làm việc luôn nghiêm túc, những trò đùa bình thường đều , trừ phi nhịn .
Ví dụ như lúc .
Đừng Trác Dịch Lâm nhịn , ngay cả chủ nhiệm ngày thường cẩu thả cũng nhịn .
Càng đừng đến cô y tá nhỏ và bác sĩ nội trú bên cạnh, càng che miệng đến mức bả vai cứ co giật.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-453-mat-het-the-dien.html.]
Tiểu Vũ cảm nhận áp suất thấp từ phía giường bệnh, vội vàng giật điện thoại, thấp giọng nhắc nhở: “Em gái, , em dù cũng giữ chút thể diện cho ba chứ.”
Phong Mặc Ngôn cảm thấy, chủ gia đình như , đến lúc “chấn chỉnh triều cương” !
Nếu , qua vài ngày nữa e rằng ngay cả con ch.ó Đôn Đôn cũng dám cưỡi lên đầu làm mưa làm gió.
“Phong Vũ Hy, con đợi đấy, những ngày tháng lóc còn ở phía .” chằm chằm con gái, khổ nỗi hai chân thể cử động, chỉ thể giường buông lời tàn nhẫn.
Hy Hy mới sợ, thè lưỡi làm mặt quỷ lêu lêu với .
Tiểu Trụ dựa trai, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em gái hôm nay ăn gan hùm mật gấu …”
Tiểu Vũ cũng dùng giọng thấp đáp : “ thấy tám phần mười nó mê trai, thấy trai …”
“! Hai coi em điếc hả?” Lời xong, Hy Hy ngắt lời, hai em đành vội vàng im bặt, tiếp tục ăn cơm.
Trò hề kết thúc, Trác Dịch Lâm cuối cùng cũng thu tâm trạng xem kịch vui, chuyện chính: “Phong tiên sinh, chân ngài hồi phục , đợi ngày mai, chủ nhiệm Trần bên sẽ sắp xếp một cuộc kiểm tra, xem tình hình hồi phục phẫu thuật. Mấy ngày nay, ngài vẫn nên lấy việc giường tĩnh dưỡng làm chính, thể dậy một chút, hai chân xoa bóp thích hợp, tuyệt đối xuống giường hoạt động.”
Phong Mặc Ngôn cảm thấy những lời đều vô nghĩa, ánh mắt lạnh lùng khách khí liếc xéo một cái: “ cảm thấy thế thể xuống giường hoạt động ?”
Trác Dịch Lâm mỉm : “Sợ ngài nôn nóng quá mức.”
“…” Một câu , khiến nghẹn họng trả lời thế nào.
“Chủ nhiệm Trần, chúng đến văn phòng ông chuyện.” Trác Dịch Lâm , cùng nhóm chủ nhiệm chuẩn rời .
Ánh mắt liếc những đứa trẻ đang ăn cơm chiếc bàn nhỏ, Hy Hy vặn về phía .
“Cô bé, tạm biệt.” dịu dàng chào hỏi, Hy Hy lập tức cũng ngọt ngào, vẫy tay: “Tạm biệt bác sĩ!”
Đợi họ rời , cửa phòng bệnh đóng , khuôn mặt Phong Mặc Ngôn thể nổi nữa: “Phong Vũ Hy, con con gái, con gái rụt rè, nội liễm, con hiểu ?”
“ hiểu, con chỉ hiểu ai cũng lòng yêu cái . Ba thích , chẳng lẽ vì xinh dễ ?”
“Concon học cái thói mồm mép tép nhảy từ khi nào ? Trẻ con chuyện như ai thích !”
“ ba lớn, chuyện cũng gì , con đây thượng bất chính hạ tắc loạn.” Hy Hy xong, về phía Tiểu Vũ học vấn nhất: “ cả, như ?”
Tiểu Vũ khó xử: “… cũng …”
“…” Phong Mặc Ngôn tiếp lời , đưa tay về phía chúng: “Đưa điện thoại cho ba.”
Tiểu Vũ nhúc nhích, dùng ánh mắt chỉ huy em trai.
Tiểu Trụ đành chạy việc vặt, đưa điện thoại cho ông bô ruột giường.
Phong Mặc Ngôn ghét bỏ chiếc điện thoại đầy dầu mỡ màn hình, cố nhịn xúc động ném ngoài cửa sổ, rút khăn giấy lau lau, lập tức gọi điện cho A : “ qua bệnh viện, đón ba đứa nhóc về!”
Hy Hy vặn ăn xong cơm, ngẩng đầu liền : “Chúng con nhóc!”
Phong Mặc Ngôn hừ hừ , thấy nha đầu tự đưa tròng, nhanh chậm tiếp lời: “Bảo bối, ba cùng lắm chỉ con ngốc thôi, con thể tự mắng chứ?”
Hy Hy sững sờ, trai một cái, trai nhắc nhở cô bé một câu, cô bé lập tức sửa : “Chúng con !”
Phong Mặc Ngôn cuối cùng cũng cảm thấy gỡ gạc một ván, chỉ đắc ý , để ý tới.
Hy Hy bĩu môi, ngừng lẩm bẩm: “Ba tồi, thích ba nữa…”
Đừng bỏ lỡ: Dung Yêu, truyện cực cập nhật chương mới.
Cứ lải nhải mãi cho đến khi A đến, đón chúng .
Trong phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh, Phong Mặc Ngôn cảm thấy bên tai vẫn còn tiếng ong ong.
ảo thính đè nén dây thần kinh mệt mỏi.
ngay lúc sắp ngủ , điện thoại reo.
mở đôi mắt ngái ngủ lờ mờ, liếc một cái, chút do dự cúp máy, còn bấm chế độ im lặng.
Quả nhiên đầy mấy phút, cửa phòng bệnh đẩy : “Phong Mặc Ngôn, ý gì? Em gọi điện thoại cố tình cúp máy!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.