Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi

Chương 405: Anh Ôm Em Có Được Không?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Những lời Phong Mặc Ngôn kịp chặn , đồng thời tai cũng vểnh lên, chăm chú lắng nội dung cuộc gọi cô.

một hồi, cơn giận mới nguôi ngoai bùng cháy trở .

đang về vụ mua .

Dương Thiên Ngữ cúp điện thoại, lập tức lấy laptop từ chiếc cặp công văn mang theo bên .

Tiếc mở , pin báo yếu.

tìm dây nguồn, cúi đầu tìm kiếm khắp nơi: “Chắc ổ cắm xe nhỉ? Ở ?”

Phong Mặc Ngôn vẫn lên tiếng.

đầu , bực bội: “ chuyện với đấy! Câm ?”

đàn ông sầm mặt : “Dương Thiên Ngữ, em thật sự nghĩ rằng làm gì em ?”

“Ý gì?”

bán công ty! Vì giao dịch cuối cùng tất, vẫn còn thể xoay chuyển, em bây giờ lập tức liên lạc với bên mua, hủy hợp đồng.”

Dương Thiên Ngữ tay cầm phích cắm, chằm chằm khuôn mặt dù tức giận vẫn tuấn tú , dở dở : “Phong tổng, đang đùa gì ? Mấy năm nay mua ít công ty nhỉ? Vẫn hiểu quy trình mua ?”

“Chẳng chỉ tiền phạt vi phạm hợp đồng ? trả.”

“Ha! Bây giờ vẫn còn giàu lắm ?”

Câu cô chính điểm đau Phong Mặc Ngôn, cô cố ý!

Quả nhiên, Phong Mặc Ngôn chọc tức, ánh mắt càng thêm sắc bén.

Dương Thiên Ngữ cũng giải thích xin , mà tiếp tục : “Venus do sáng lập, quyền định đoạt nó, bán bán do quyết định.”

“Ý em , chúng mỗi một ngả, can thiệp , quyền quản chuyện đối phương?”

Dương Thiên Ngữ định trả lời: “!” đầu đột nhiên nhận câu cạm bẫy, kịp thời c.ắ.n môi.

Nếu cô trả lời như , Phong Mặc Ngôn chắc chắn sẽ một câu: “Nếu , công ty cũng cần em cứu.”

, cô kịp thời nén câu , trong đầu suy nghĩ một vòng, trả lời: “Em , đương nhiên thể quản chuyện em, em quyền kháng cáo mà!”

đàn ông chằm chằm cô.

Dương Thiên Ngữ , điều cần đối mặt thể trốn tránh.

Thấy tức giận như , e rằng giải thích thuyết phục cho đàng hoàng, sẽ thể nguôi ngoai.

, cô dừng một chút, cơ thể về phía , sắc mặt cũng bình tĩnh dịu dàng hơn: “ thể suy nghĩ em ?”

Phong tiên sinh mặt lạnh: “Em thuyết phục .”

“Trụ sở chính Venus ở nước ngoài, việc di dời trụ sở khó khăn, vì hầu hết các nhà thiết kế chính đều châu Âu, cho dù em ngại vất vả phiền phức dời trụ sở về nước, những nhà thiết kế đó cũng chắc sẽ đến Trung Quốc làm việc. xem làn sóng các nhà thiết kế nước ngoài nghỉ việc ở trong nước năm ngoái chính vì lý do .”

nếu dời trụ sở, thì mỗi quý em đều qua đó một thời gian, bỏ và các con, nỡ ? Còn vụ t.a.i n.ạ.n máy bay năm ngoái, tuy em may mắn sống sót, trong lòng vẫn sợ hãi việc máy bay.”

“Tổng hợp mấy yếu tố , em thấy bán Venus cách nhất. , tiền bây giờ còn thể giúp Phong Vân một tay. Em thấy một công đôi việc, sự hy sinh Venus ý nghĩa.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-405--om-em-co-duoc-khong.html.]

“Hơn nữa, thương hiệu trang sức mua Venus Tia, một thương hiệu lâu đời, tầm ảnh hưởng trong ngành hơn cả Venus, một công ty như mua cũng may mắn, công ty sẽ phát triển ngày càng hơn.”

xong những điều , Dương Thiên Ngữ chủ động đưa tay đặt lên cánh tay , khẽ lay một cái, giọng điệu càng mềm mại hơn: “Tập đoàn Phong Vân do ông nội một tay sáng lập, đối với , đối với nhà họ Phong, chỉ đơn giản một công ty ? Mà còn một tình cảm và danh dự gia tộc. So sánh hai bên, bên nào nặng bên nào nhẹ, chúng đều hiểu, cho nên bỏ cái nhỏ giữ cái lớn, quyết định sáng suốt. Đợi chúng định , em thể khởi nghiệp . Đến lúc đó, công ty ở trong nước, thị trường cũng ở trong nước, nếu thể làm lớn mạnh, mở chi nhánh ở nước ngoài, cũng thể thuê giám đốc chuyên nghiệp quản lý, em thỉnh thoảng thị sát công việc như ?”

Phong Mặc Ngôn sắc mặt nhàn nhạt, chút động lòng.

Theo thấy, những lý do đều cô quyết định bán công ty mới tìm cớ.

làm liên lụy đến cô.

Ánh mắt ngước lên, đối diện với đôi mắt hạnh xinh dịu dàng phụ nữ, vẻ mặt bình tĩnh nghiêm túc cô, và nụ khẽ cong lên ở khóe môi khi bốn mắt những lời trách mắng, những lời tức giận, thể nữa.

vẫn tức giận.

lẽ giận chính , oán chính .

Hồi lâu, trầm giọng đáp : “Đây đều những lời bào chữa em tìm để an ủi , em càng như , càng cảm thấy làm liên lụy đến em. Rõ ràng đà phát triển công ty như , vài năm nữa, sẽ lên một tầm cao mới, trở thành công ty niêm yết cũng thể.”

“Niêm yết để làm gì? Em hứng thú với những thứ , em làm thương hiệu , chỉ vì em thích, kiếm bao nhiêu tiền, cũng cắt rau hẹ các nhà đầu tư.”

xong câu , cô lập tức thẳng đàn ông: “Đương nhiên, em các công ty niêm yết đều , ý em , em quan tâm đến điều .”

Phong Mặc Ngôn trong lòng vẫn thể buông bỏ, ít nhất mặt còn vẻ giận dữ đáng sợ như .

Dương Thiên Ngữ nhớ chuyện chính, vội vàng hỏi : “Ổ cắm ? Em trả lời email gấp, máy tính hết pin .”

Phong Mặc Ngôn lúc mới chỉ cho cô vị trí, cô nhoài qua cắm phích cắm.

“Thiên Thiên, suy nghĩ kỹ , thật sự quá đáng tiếc.”

Dương Thiên Ngữ chằm chằm màn hình máy tính, đầu : “ cần suy nghĩ nữa, ván đóng thuyền, sắp ngã ngũ .”

Phong Mặc Ngôn cô, mày kiếm nhíu chặt: “ cho dù em bán công ty, cũng chắc thể định tình hình Phong Vân, đến lúc đó mất cả chì lẫn chài, hai đầu đều trống rỗng.”

Dương Thiên Ngữ vẫn đang bận rộn, những ngón tay thon dài trắng nõn nhanh chóng gõ bàn phím, an ủi: “Ít nhất cũng thử một , lỡ như thành công thì ? đây tự tin thậm chí ngông cuồng, bây giờ những lời nản chí ? , Phong Vân sụp đổ, đ.á.n.h gục ?”

nản chí, chỉ em hy sinh vô ích.”

“Sẽ .”

Hai còn xong, điện thoại Dương Thiên Ngữ vang lên.

Cô đeo tai Bluetooth, giữ cuộc gọi, vẫn đang xử lý email.

Phong Mặc Ngôn thấy cô bận rộn như , sự đau lòng trong mắt thế cho cơn giận.

khi chiếc Lincoln rời khỏi đường cao tốc sân bay, Dương Thiên Ngữ ngoài xe, đầu với đàn ông: “ bảo tài xế đưa em đến công ty .”

Phong Mặc Ngôn sắc mặt đổi: “Em bây giờ làm?”

“Ừm, dù chuyện công ty mua chuyện lớn, sẽ ảnh hưởng đến trạng thái nhân viên, em qua đó một chuyến.”

“Nhất định bây giờ ? bộ dạng mệt mỏi em kìa, quầng thâm mắt, trán còn nổi mụn, về nhà ngủ một giấc hãy .”

cần , những chuyện xử lý xong, em về nhà cũng ngủ .” Dương Thiên Ngữ trả lời xong email, gập máy tính , với Phong Mặc Ngôn mà gọi Vương Thành, bảo dặn tài xế đến công ty.

Phong Mặc Ngôn nhịn nhịn: “Thiên Thiên, em…”

Dương Thiên Ngữ đầu ngắt lời : “Nếu thật sự thương em, thì ôm em ? Lúc ở nước ngoài, ngày nào cũng nhớ em, bây giờ em về , từ lúc gặp mặt mắng em, mặt lạnh mắng mỏ em…”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...