Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi
Chương 298: Sự Dịu Dàng Độc Đoán
đáp một cách nghiêm túc và sâu sắc như , khiến Dương Thiên Ngữ chút hổ.
Nếu tình yêu dành cho cô thật lòng, còn chút tạp chất nào, thì kinh hãi đối với , lẽ còn đáng sợ, tuyệt vọng hơn cả việc chính rơi từ tầng bảy xuống.
Cô đột nhiên nổi nữa, từ từ đẩy đàn ông một chút, ngược an ủi: “Phong Mặc Ngôn, em … thấy đó, em vẫn .”
Vốn dĩ, cần an ủi cô.
thấy bộ dạng Phong Mặc Ngôn, thực sự phá vỡ nhận thức đây cô về , kìm mà an ủi .
Nghĩ đến việc phúc lớn mạng lớn, cô tự giễu một câu: “Xem , ba cho rằng em tai họa cũng lý – xưa đều , tai họa sống ngàn năm.”
“Đừng để ý đến lời họ .” Phong Mặc Ngôn si mê cô, bàn tay đưa lên, lau giọt nước mắt mặt cô.
Dương Thiên Ngữ cụp mắt xuống, tay , từ từ lên mắt .
“… mắt , khỏi từ khi nào?”
Phong Mặc Ngôn ngũ quan tinh xảo tuyệt mỹ cô, lúc mới tỉ mỉ quan sát.
So với dáng vẻ mười mấy tuổi trong ký ức , gần như gì khác biệt, chỉ khi kỹ, mới phát hiện những đổi nhỏ.
Gương mặt vẫn khiến say đắm , bây giờ trưởng thành hơn, tri thức hơn, tự tin hơn, cũng quyến rũ hơn, còn vẻ e thẹn và ngây ngô tuổi mới lớn.
Như cũng , một cô gái độc lập tự cường, sẽ dễ khác bắt nạt, chịu nhiều uất ức.
Dương Thiên Ngữ thấy như nhập định , mà trả lời, nhíu mày, “, em đang chuyện với đấy!”
Phong Mặc Ngôn chớp mắt, ánh mắt hạ xuống, rõ ràng chột né tránh: “Mới… mới khỏi mấy ngày nay.”
“ ? ?” Họ ngày nào cũng liên lạc, chuyện lớn như , hề nhắc đến?
Phong Mặc Ngôn liếc cô một cái, né tránh, “ … đợi em về, cho em một bất ngờ ?”
Cung Bắc Trạch, Phí Tuyết và Vương Thành đang xem bên cạnh, đều vẻ mặt kỳ lạ, mặt .
Dương Thiên Ngữ liếc họ, , “Ồ… .”
Miệng thì đáp , trong lòng hiểu, e rằng gã vốn dĩ định cho cô .
ngờ xảy t.a.i n.ạ.n máy bay, phá vỡ “âm mưu” ban đầu .
khí đang kỳ lạ, bên phòng mổ động tĩnh.
Dương Thiên Ngữ đầu , bác sĩ phẫu thuật cho Tiêu Tiêu ngoài.
Cô vội vàng tới, hỏi thăm tình hình Tiêu Tiêu.
Phong Mặc Ngôn lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, sự chột và may mắn trong mắt càng thêm rõ ràng.
Cung Bắc Trạch bước tới, đẩy xe lăn giúp , lẩm bẩm một câu: “ tiền đồ ghê… chậc chậc.”
“Câm miệng!” Phong tiên sinh tức giận, nghiến răng hai chữ.
Dương Thiên Ngữ hỏi thăm bác sĩ, ca phẫu thuật Tiêu Tiêu thành công, chỉ xương cần một thời gian dài để lành , nghỉ ngơi lâu dài.
Đối với cô, những điều đều quan trọng.
Chỉ cần còn sống, chân còn cứu , những chuyện khác đều chuyện nhỏ.
Gợi ý siêu phẩm: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh đang nhiều độc giả săn đón.
Cùng lắm cho Tiêu Tiêu nghỉ nửa năm, để cô yên tâm dưỡng thương.
Trở về phòng bệnh, Tiêu Tiêu tỉnh cơn mê.
thấy nhiều gương mặt quen thuộc, cô xúc động gì, mắt rưng rưng một lúc lâu, chỉ một câu: “Còn thể thấy , thật hạnh phúc…”
Một câu ngắn gọn, khiến Dương Thiên Ngữ và Phí Tuyết đỏ hoe mắt.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-298-su-diu-dang-doc-doan.html.]
“ , em nghỉ ngơi , chúng ngoài , làm phiền em nữa.”
Tiêu Tiêu gật đầu, “Phong tiên sinh đến , chị cứ ở bên , em , chị cần lo.”
Dương Thiên Ngữ lẩm bẩm: “ gì mà ở bên…”
Tiêu Tiêu mỉm , cũng vạch trần cô.
Một nhóm ngoài, Phong Mặc Ngôn tha thiết phụ nữ yêu, lo lắng cô vẫn còn để bụng chuyện giấu giếm việc mắt sáng , trong lòng lo lắng.
Đóng cửa phòng bệnh, Dương Thiên Ngữ mấy Cung Bắc Trạch, “ ở ? Định khi nào về? Bên em phối hợp với hãng hàng điều tra, chắc tạm thời , hơn nữa Tiêu Tiêu phẫu thuật xong, cũng thích hợp đường dài.”
Cung Bắc Trạch liếc bạn xe lăn, hít một nhẹ, kéo dài giọng : “Chúng … xuống máy bay đến đây, thời gian đến khách sạn.”
?
Dương Thiên Ngữ liếc nào đó, chẳng trách mệt mỏi, sắc mặt cũng .
“Nếu , nghỉ ngơi . Bệnh viện bên … tạm thời cũng chuyện gì.”
Phong Mặc Ngôn thấy cô cứ chuyện với Cung Bắc Trạch, mà thèm để ý đến , trong lòng khỏi ghen tị, “ còn em? thấy quầng thâm mắt em sắp thành gấu trúc , cũng về khách sạn với chúng , nghỉ ngơi cho khỏe .”
Phí Tuyết lập tức khoác tay cô, “ … từ lúc xảy chuyện đến giờ, chắc chắn ngủ , cơ thể chịu nổi.”
Dương Thiên Ngữ quả thực mệt buồn ngủ, đầu óc choáng váng, chỉ xuống ngủ một giấc.
Tiêu Tiêu ở đây thể , cô ở trông chừng.
“ , tớ nghỉ ngơi trong phòng bệnh .” , phòng bệnh điều kiện tồi, một chiếc ghế sofa lớn thể tạm.
“ , hoặc về khách sạn với chúng , hoặc ở với em.” Giọng điệu nào đó bá đạo, cho phép từ chối.
Cung Bắc Trạch liếc một cái, nhịn mà lạnh lùng hừ một tiếng – kẻ lụy tình, tự lo xong, còn làm hùng.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Dương Thiên Ngữ cảm kích quản ngại đường xa, vượt qua bao gian khó đến đây, tính cách bá đạo như cũ cũng khiến cô khó chịu.
kịp cô phản bác, Phí Tuyết lay lay tay cô, công khai về phía nào đó: “ cứ một , đường đến đây, đều dựa t.h.u.ố.c giảm đau để chống đỡ, về khách sạn với , thật sự thể ở đây cù cưa với , nếu cơ thể xảy vấn đề gì, lo ?”
Phong Mặc Ngôn ngờ Phí Tuyết giúp , lập tức liếc cô một cái đầy bất ngờ và cảm kích.
Dương Thiên Ngữ đàn ông, sự khó chịu dâng lên trong lòng lặng lẽ tan .
Vốn định đáp trả một câu – bảo đến – lời đến miệng cuối cùng cũng , đành lí nhí hỏi: “ bên Tiêu Tiêu…”
“Tớ ở , tớ và Tiêu Tiêu cũng , yên tâm chứ?”
“…” Dương Thiên Ngữ bạn , cứ cảm thấy cô đổi phe nhanh quá ?
“Thôi, đừng nhảm nữa, mau đến khách sạn , tớ đây.” Phí Tuyết đẩy mạnh cô vài bước, đưa đến bên cạnh Phong Mặc Ngôn phòng bệnh.
Nếu , thì…
Cô đành về khách sạn.
Mấy đó một lúc, khí lập tức trở nên ái khó xử.
Dương Thiên Ngữ nuốt nước bọt, đưa tay chỉ bâng quơ, “Cái đó… để một ở đây , lỡ chuyện gì, cũng tiện chạy việc.”
Cung Bắc Trạch lập tức chỉ một vệ sĩ bên cạnh, “, ở , theo lệnh Phí đại tiểu thư.”
“.” Vệ sĩ đáp, về phía phòng bệnh.
Phong Mặc Ngôn cô, “Còn gì yên tâm nữa ?”
Cô lúng túng l.i.ế.m môi, giọng ngày càng nhỏ, “… .”
Cung Bắc Trạch nhường vị trí xe lăn, tự giác để cho Dương Thiên Ngữ, tưởng rằng như sẽ hợp ý nào đó.
Ai ngờ , chủ nhân xe lăn bất mãn : “ làm gì ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.