Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn, Tra Nam Điên Cuồng Quấn Lấy Tôi

Chương 234: Tôi Muốn Anh Đến Bên Tôi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

mặt và cánh tay Hy Hy đều vết trầy xước, tuy xử lý vì làn da quá trắng trẻo non nớt nên những vết sưng đỏ và bầm tím trông càng đáng sợ.

Dương Thiên Ngữ ôm hai đứa con, lâu động đậy, cũng lời nào, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.

Trong lòng, cô dám nghĩ đến tình cảnh mà Tiểu Trụ đang đối mặt.

đang dọa nạt mắng chửi? Thậm chí đ.á.n.h đập ngược đãi? Tệ hơn nữa…

dám nghĩ, dám nghĩ…

Chỉ cần nghĩ sâu hơn một chút, cô liền đau lòng chịu nổi, chỉ gào một trận!

thể.

Bọn trẻ sợ hãi lắm , bây giờ cô cần bình tĩnh để cho chúng cảm giác an .

Nghĩ đến đây, bộ não trống rỗng cô cuối cùng cũng định một chút, chớp mắt, ánh mắt dần tập trung, cô hít một cúi đầu hai cái đầu nhỏ trong lòng.

“Hy Hy, Tiểu Vũ… do , hôm nay nên bỏ các con , đáng lẽ nên về sớm với các con, như sẽ xảy chuyện, Tiểu Trụ cũng sẽ bắt .”

Tiểu Vũ ngẩng đầu trong vòng tay , đôi mắt to tròn đầy áy náy, lí nhí : “ do con vô dụng, con thấy bắt em cứu em về…”

Tâm lý vực dậy Dương Thiên Ngữ, khi những lời quá đỗi hiểu chuyện con trai cả, một nữa vỡ vụn.

Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cô âm thầm hít sâu điều chỉnh cảm xúc, vội vàng an ủi: “ trách con, con làm ! Con cứu em gái về, con dũng cảm và thông minh nhất!”

An ủi con trai xong, Dương Thiên Ngữ sang con gái, dịu dàng hỏi: “Bảo bối, con cảm ơn ? Con xem, yêu con, con bảo bối cả nhà chúng .”

Dương Thiên Ngữ hy vọng qua chuyện , cũng thể trong họa phúc, để con gái đổi cách về hai , vì bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để dạy dỗ con gái.

Hy Hy liếc Tiểu Vũ, cái miệng hồng hào chu lên, vốn định làm con ngã thương”, lời đến bên miệng .

Cô bé một đứa trẻ ngang ngược vô lý, chỉ cô bé thể chấp nhận khó khăn lắm mới mong về , chớp mắt trở thành khác, cô bé chia sẻ tình yêu với ai.

trong lòng cô bé rõ, hai đều nhà , đều yêu thương , khi gặp nguy hiểm sẽ bảo vệ đầu tiên.

, dù miệng , trong lòng cô bé vẫn chút xúc động.

Dương Thiên Ngữ thấu suy nghĩ con gái, rằng để đổi cần thời gian, lúc cũng ép buộc, chỉ ôm chúng chặt hơn, an ủi : “Em trai nhất định sẽ trở về, ba sẽ tìm cách để tìm em về.”

Phong Mặc Ngôn về phía phòng khách, thấy ba con ôm , ai nấy mắt cũng đỏ hoe, vẻ mặt vẫn còn hoảng sợ, trái tim vốn lo lắng bất an đột nhiên nhói lên.

xổm xuống sofa, dịu dàng xoa đầu con gái, con trai, khen ngợi: “Tiểu Vũ, con giỏi, kịp thời cứu em gái.”

bé liếc một cái, gì.

Dương Thiên Ngữ thấy đến, ngước mắt các đồng chí cảnh sát vẫn đang bận rộn, nhíu mày hỏi nhỏ: “Thế nào ? tìm Dương Thải Nguyệt ?”

“Đang định vị, chắc nhanh thôi.”

“Còn giao hàng thì ?”

tinh ranh, vứt điện thoại , tạm thời . chúng phán đoán, chắc chắn sẽ đưa Tiểu Trụ đến gặp Dương Thải Nguyệt.”

Tiểu Vũ ba chuyện, đột nhiên nghĩ điều gì đó, thẳng dậy : “ đó, đây con từng gặp.”

Hai lớn đồng thời bé, vô cùng kinh ngạc, “Từng gặp?”

.” Tiểu Vũ gật đầu, “ đây con và em trai dắt Đôn Đôn xuống lầu chơi, giao hàng đó cũng trêu chọc Đôn Đôn.”

Dương Thiên Ngữ kinh hãi đến dựng tóc gáy, vội hỏi: “Lúc đó ? làm gì các con ?”

Tiểu Vũ lắc đầu, “ chỉ trêu Đôn Đôn một chút, đến ngay.”

con , Dương Thiên Ngữ cũng nhớ !

“Trời ơi… quả nhiên chúng theo dõi từ lâu, đó chắc chắn luôn chờ thời cơ.”

cách khác, nếu hôm đó cô xuống lầu muộn hơn một chút, lẽ hai đứa trẻ bắt cóc ngay hôm đó.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-quan-lay-toi/chuong-234-toi-muon--den-ben-toi.html.]

Hai , nhất thời lạnh toát, gì cho , chỉ đầy lòng đầy óc sự hối hận, day dứt!

Họ lướt qua kẻ , hề !

Nếu thời gian thể thì bao…

Phong, tìm thấy !” Một cảnh sát đột nhiên lên tiếng, Phong Mặc Ngôn lập tức đầu, dậy tới.

Dương Thiên Ngữ giao các con cho chị Châu, cũng dậy theo.

“Vị trí hiển thị ở phố Bắc, khu dân cư Quần Phúc!”

“Quả nhiên khu dân cư Quần Phúc!” Phong Mặc Ngôn cảm thấy bất ngờ, điều khó hiểu , khi Dương T.ử Tuấn cho tin tức, cử tìm kiếm ở khu dân cư Quần Phúc mấy ngày, phát hiện ?

Đội trưởng Lý giải thích: “Khu dân cư Quần Phúc nơi tập trung ngoại tỉnh, khu ổ chuột đó hơn mười vạn ở, các con đường lớn ngõ hẻm cũng những căn nhà cho thuê ngăn cách, tìm một dễ dàng như .”

Đội trưởng Lý giải thích cho , lập tức gọi điện thoại, thông báo cho các cảnh sát đang tuần tra bên ngoài tập trung về phía phố Bắc, khu dân cư Quần Phúc.

Phong Mặc Ngôn Dương Thiên Ngữ, dặn dò: “Em ở nhà với các con, qua đó cứu Tiểu Trụ.”

, em cùng !” Dương Thiên Ngữ kiên quyết .

… Tiểu Vũ và Hy Hy cũng cần chăm sóc, em …”

“Để tớ ở với Tiểu Vũ và Hy Hy, hai mau cứu Tiểu Trụ !” Ngoài cửa, Phí Tuyết vội vã chạy đến.

Dương Thiên Ngữ đầu, thấy cô bạn , lòng mềm nhũn, nước mắt suýt rơi: “Phí Phí…”

Phí Tuyết nhanh chân nhà, nắm tay cô, vỗ vai cô, cũng lo lắng kém, “Tớ còn đang ở bữa tiệc, chuyện còn dám tin, lên mạng xem… Hai yên tâm , Tiểu Trụ phúc lớn mạng lớn, sẽ , hai mau , ở nhà tớ .”

bạn ở đây, Dương Thiên Ngữ càng còn lo lắng gì nữa, cô đàn ông.

Hai , Phong Mặc Ngôn ngầm đồng ý, lập tức vội vã theo cảnh sát ngoài.

lên xe, điện thoại Phong Mặc Ngôn reo lên.

điện thoại đó, liếc qua, đồng t.ử co rút dữ dội.

Dương Thiên Ngữ phản ứng , lập tức hiểu : “ gọi đến?”

“Ừ.” đáp một tiếng, kìm nén nhịp tim hỗn loạn, nhận cuộc gọi, bật loa ngoài.

“Alô…”

“Mặc Ngôn, em đây.” Giọng Dương Thải Nguyệt vẫn yểu điệu như khi, mà nổi cả da gà, “ chắc chắn chờ điện thoại em suốt ? Bao nhiêu năm qua, bao giờ mong em gọi cho như hôm nay, ?”

Phong Mặc Ngôn mặt mày căng thẳng, sự hỗn loạn trong lòng bình tĩnh ít, lạnh lùng hỏi: “Con trai đang ở trong tay cô, ?”

“Ôi chao, chỗ em một bé đấy… nó con trai ?”

“Cô gì? thẳng .”

nghĩ em gì nào?”

“Tiền? bao nhiêu cũng thể cho cô, cô trả con đây.”

“Ha, ha ha…” phụ nữ khinh bỉ và đắc ý, “Em cần tiền làm gì? Cho em nhiều tiền hơn nữa, em cũng cơ hội tiêu!”

Dương Thải Nguyệt , rõ ràng đến bước , tương lai chờ đợi cô gì.

còn quan tâm đến tương lai nữa, cô chỉ báo thù, trút hết mối hận trong lòng!

“…”

“Em đến bên em.”

, đến ngay.”

“Xem , em ở , cũng cần em nữa.”

Dương Thải Nguyệt xong một cách chậm rãi, cố ý thở dài một , “ thì đến , chỉ và Dương Thiên Ngữ lên đây, nếu thêm một , em sẽ lập tức ném đứa bé xui xẻo đó từ sân thượng xuống! Em làm !”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...