Sau Khi Ly Hôn, Nữ Tổng Tài Lạnh Lùng Hối Hận Phát Điên
Chương 635
" Hứa Dật Khang gọi ! Cô nhắm Cố Manh Manh, Hứa Dật Khang đau lòng c.h.ế.t , gặp mặt tát Diệp Thu một cái! đến tìm Diệp Thu để tính sổ, chỉ một bên xem, gì chứ?"
" bố cô sắp xếp đến bắt Diệp Thu! do sợ hãi, hoảng loạn nên mới ngã xuống cầu thang! liên quan gì đến !"
" , thừa nhận tư tâm! Cô cứ nhất quyết dây dưa dứt với một nam phụ độc ác, cứ nhất quyết làm theo ý , nam chính, lẽ nào thể khoanh tay ? Đương nhiên khuyên rời !"
" thề, chỉ động môi thôi! Cô cứ tìm Hứa Dật Khang và bố cô mà tính sổ, đừng lôi chúng ! Nếu cô hủy diệt thế giới, cô hãy nghĩ xem, ông nội cô cũng sẽ chịu tai ương!"
Sát khí trong mắt Khương Vũ Vi vẫn nồng đậm: " Hứa Dật Khang, và cả bố em sắp xếp ?"
“ ! Chẳng lẽ cái bản lĩnh đó, thể gọi Diệp Thu ?” Trần Dật Nhiên cắn chặt môi, trong mắt đầy vẻ sợ hãi, e rằng cô sẽ phát điên mất kiểm soát.
“Cô cho một tỷ, cho gần , đó cũng chi phí để tự bảo vệ , liên lụy Diệp Thu! tự bảo vệ bản , làm liên lụy , ngoại trừ yêu cầu bố cô, gần như bao giờ đến gần ! Cô đừng thấy xảy chuyện tùy tiện nổi nóng, đổ vấy cho !”
Lúc , y tá tới nhắc nhở: “Phòng cấp cứu
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
ngoài xin giữ yên lặng.”
Khương Vũ Vi mất hết kiên nhẫn, khóe mắt đỏ ngầu: “Cút.”
Trần Dật Nhiên thấy liền chuồn lẹ, bò lăn bò càng mà chạy mất.
chạy khỏi phòng, bên ngoài phòng bệnh cao cấp mấy tên vệ sĩ đang gác.
Ông nội Khương chống gậy, ở cửa. Còn cả Hứa Dật Khang, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, gần như chút huyết sắc, vệ sĩ vây quanh.
Trần Dật Nhiên định , ông nội Khương lên tiếng: “Trần Dật Nhiên, .”
Trần Dật Nhiên nuốt nước bọt, đầu ông nội Khương: “Ông Khương.”
“Đừng gọi như , đủ tư cách .” Ông nội Khương tóc bạc trắng, ánh mắt sắc bén như dao, lướt qua một cái, như thể thể thấu , “Cháu gái điểm yếu gì trong tay ? để nó bóp c.h.ế.t vì sợ nó phạm pháp, thể ngoài lành lặn như .”
Ánh mắt Trần Dật Nhiên khẽ lóe lên, mím môi: “Ông đùa , làm thể điểm yếu Tổng giám đốc Khương chứ? vẫn còn ở phòng cấp cứu, Tổng giám đốc Khương tâm trạng so đo với loại tiểu nhân như thôi.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông nội Khương hừ một tiếng, xoay xoay cây gậy: “Diệp Thu do gọi , Hứa Dật Khang gọi ?”
Hứa Dật Khang đột nhiên cứng đờ , đầu cúi thấp hơn.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Dật Nhiên liền vội vàng tố cáo Hứa Dật Khang.
Hứa Dật Khang hề phản bác một câu nào, hai tay ôm mặt, những giọt nước mắt hối hận ngừng trượt qua kẽ tay, gần như sắp sụp đổ: “… chuyện sẽ thành thế … Nếu mệnh hệ gì… cũng sống nữa…”
Ông nội Khương liếc một cái, sang Trần Dật Nhiên. Trần Dật Nhiên lập tức ưỡn thẳng lưng, nở nụ vô hại: “Ông ơi, thể ? Hôm nay bận rộn cả ngày, công ty còn việc chờ về xử lý.”
Ông nội Khương lạnh một tiếng: “ . Cháu gái cho tiền, thì nên điều một chút, đừng gây sự với Khương gia nữa.”
Trong mắt Trần Dật Nhiên lóe lên một tia lạnh lẽo, vẻ mặt vẫn cung kính đáp lời.
bấm thang máy, xuống lầu rời . bước khỏi bệnh viện, mấy đàn ông cao lớn vây quanh.
Ban đầu tránh né, nhanh nhận những chính vệ sĩ nãy canh gác bên ngoài phòng bệnh.
“Mấy, mấy làm gì?”
Vệ sĩ dẫn đầu như : “Ông chủ chúng , lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt. chịu đựng những gì, trả gấp đôi, và thảm khốc hơn nhiều ”
--- Chương 439 Sức ngủ ---
“ làm hại Diệp Thu! Ông nội Khương hồ đồ như , ngay cả hậu bối như cũng gây khó dễ ?” Trần Dật Nhiên mặt đầy kinh hoàng, định bỏ chạy, đột nhiên mạnh mẽ bịt miệng , cưỡng ép kéo lên xe van.
Cảnh tượng diễn lặng lẽ ở một góc khuất ai , ai phát hiện, càng ai thể cứu .
Màn đêm buông xuống, bác sĩ cuối cùng cũng bước khỏi phòng cấp cứu. Ông nội Khương và Hứa Dật Khang lập tức dậy khỏi ghế, vẻ mặt căng thẳng.
Bác sĩ về phía Khương Vũ Vi : “Tổng giám đốc Khương, chồng cô phúc lớn mạng lớn, trong thời gian tới nhất định tĩnh dưỡng. va đập ở đầu, hiện tại vấn đề lớn, tuy nhiên tình hình cụ thể, còn đợi tỉnh mới thể chẩn đoán thêm.”
Bạn thể thích: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
lời , Hứa Dật Khang còn kiềm chế cảm xúc nữa, nước mắt trào .
Dây thần kinh căng thẳng ông nội Khương lập tức thả lỏng, hai tay chắp , lẩm bẩm: “Tạ ơn trời đất, nhờ Phật tổ phù hộ, Diệp Thu cuối cùng cũng qua khỏi .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.