Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 669: Vẫn không dám bày tỏ lòng mình
Lục Vãn cố ý để thời gian cho Phù Ninh Lạc, còn đặc biệt dạo bên ngoài thật lâu mới về.
Thế , về tới nơi, chị thấy Phù Ninh Lạc ủ rũ ở đó.
Thấy cô em trông chẳng vui vẻ gì, Lục Vãn nhịn hỏi:
“Làm thế? Cãi với Hứa Khải Trạch ?”
“ ạ.”
“ em tâm ý , đồng ý?” – Lục Vãn đoán.
Thực , lúc ở bệnh viện Hứa Khải Trạch chuyện, chị cũng phần nào hiểu ý .
Hứa Khải Trạch cảm thấy giữa và Phù Ninh Lạc cách quá lớn, nên do dự.
Phù Ninh Lạc vẫn lắc đầu:
“… em dám với . Em nghĩ thích em.”
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Em nghĩ? Em cảm nhận thế nào mà ?”
“ vì bảo thích. Em liền nghĩ, do em khiến cảm giác gì . Với từng thấy gương mặt em khi hồi phục, lúc đó … khi nào nghĩ em sửa mặt nên hề chút hứng thú nào?”
“Em sợ lắm. Sợ rõ ràng sẽ từ chối mà vẫn , như ngay cả làm bạn cũng nữa.” – Phù Ninh Lạc nghĩ nhiều.
Lục Vãn: “…”
Một lúc, chị thật sự nên gì.
Chị cứ tưởng Phù Ninh Lạc bày tỏ với Hứa Khải Trạch , ai ngờ chẳng gì cả, chỉ tự tưởng tượng, tự hù bản .
“Những thứ đều em tự nghĩ thôi. em tự Hứa Khải Trạch quyết định? Nhỡ nghĩ thì ? Đây chẳng hiểu lầm ?”
Cơ hội thế , mà Phù Ninh Lạc lãng phí mất, Lục Vãn cảm thấy tiếc .
Chị tiếp tục :
“Hơn nữa, chẳng chúng bàn ? Ý nghĩ em thì để Hứa Khải Trạch , ít nhất . Nếu trực tiếp thì em thể gọi điện hoặc nhắn tin cho , như sẽ đỡ sợ hơn.”
Phù Ninh Lạc nghĩ nghĩ, thấy hình như cũng lý.
“… em gọi cho bác sĩ Hứa nhé?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ừ ừ, gọi mau !”
Phù Ninh Lạc bèn gọi điện, nhanh, Hứa Khải Trạch bắt máy:
“Alo?”
“Em Phù Ninh Lạc.” – cô lên tiếng.
Hứa Khải Trạch: “Ừ, .”
“Em… em…” – Phù Ninh Lạc căng thẳng, .
Vẫn Hứa Khải Trạch hỏi :
“ giờ nghỉ? Gọi cho chuyện gì ?”
“Em…” – ba chữ “Em thích ” vẫn thốt nổi.
Cô đủ dũng khí, như chị Lục Vãn.
“Thực … em hỏi về nhà .”
“Cảm ơn em quan tâm, về .”
Bạn thể thích: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“… … .” – giọng Phù Ninh Lạc lắp bắp, vẫn chẳng dám bày tỏ.
vài câu xong, cô cúp máy, sang Lục Vãn:
“Chị Lục Vãn… em vẫn dám.”
“ , cần gấp. Chuyện nhất thiết vội, cứ từ từ.” – Lục Vãn an ủi.
Phù Ninh Lạc gật đầu:
“… em mệt, em lên phòng nghỉ .”
Tâm trạng cô em trông kém.
Cô từng nghĩ, chỉ cần còn bộ dạng xí , sẽ trở nên mạnh mẽ và dũng cảm hơn. Nghĩ rằng khi xinh , tự tin sẽ tăng lên.
sự thật … vẫn như cũ. Cô chẳng dám , cũng chẳng dám làm gì.
Cô vẫn giống như một kẻ vô dụng chẳng gì, làm gì cũng . Cô cảm thấy tệ, nên việc Hứa Khải Trạch thích cô điều bình thường – tất cả đều cô.
Cô đổ hết nguyên nhân lên bản , thế nên tâm trạng càng tệ hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.