Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 435: Anh nhớ em
Tiểu Bảo gật đầu thật mạnh, rốt cuộc cũng dỗ yên. đầy một phút , bé vội vàng thúc giục Hoắc Minh Kiêu: “Nhanh lên, đưa con về !”
Hoắc Minh Kiêu chỉ thể tạm thời sắp xếp việc. khi hành động, nhắn tin cho Lục Vãn.
"Vãn Vãn."
Chỉ hai chữ, khi lọt mắt Lục Vãn, cô lập tức nổi da gà khắp .
Cái gì nữa ?
Tự dưng gọi cô như thế, thôi cũng thấy rợn .
"Gì nữa? Việc bên xử lý xong hết ?"
Cô cảm thấy cách gọi tên cô thế chẳng lành chút nào – kiểu gì cũng chuyện cần nhờ vả.
Hoắc Minh Kiêu nhắn :
"Bên chút tình huống đặc biệt. thể sẽ để Hạ Uyển Nhu ngoài."
" thì , liên quan gì đến ?"
Hạ Uyển Nhu hiện tại đang trong tay Vương phi. vì giam giữ mà cô đập đầu tự sát, hiện còn đang cấp cứu trong bệnh viện.
Giờ đột nhiên Hoắc Minh Kiêu thả chẳng lẽ ... đau lòng ?
"Chỉ báo cho em một tiếng."
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thấy từ “báo” trong tin nhắn, Lục Vãn khựng . Loại chuyện ... bình thường chỉ hoặc yêu mới “báo” cho như .
Cô và quan hệ gì chứ?
Chỉ trong tích tắc, tim cô bỗng đập nhanh một nhịp.
Lục Vãn đáp lạnh lùng:
" đau lòng vì cô thì cũng chẳng liên quan gì đến . nhắc nếu Hạ Uyển Nhu còn dám giở trò gì nữa, cô sẽ trả giá. sẽ nương tay nào nữa."
Cô từng nghĩ sẽ tay với ai. nếu khác cứ cố tình chọc tới giới hạn cô thì đừng trách cô khách khí.
Nếu tất cả những chuyện xảy mà Hạ Uyển Nhu vẫn chịu tỉnh ngộ, Lục Vãn cũng ngại dạy cho cô một bài học nhớ đời hơn nữa.
gửi tin xong, điện thoại cô liền đổ chuông Hoắc Minh Kiêu gọi đến.
Cô bắt máy, buồn khách sáo:
“Gọi làm gì?”
Giọng từ đầu dây bên trầm thấp, mang theo một tiếng khẽ:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ giọng em chua quá, nghĩ nên giải thích một chút.”
ngừng vài giây, tiếp:
“ đau lòng vì cô . Cô bao giờ .”
Lục Vãn thoáng sững . Cô vì giải thích với những lời . Cô chỉ hờ hững đáp:
“Ờ.”
Hoắc Minh Kiêu tiếp:
“ lý do riêng. em yên tâm, khi để cô ngoài, sẽ cho theo sát. Tuyệt đối để cô cơ hội gây chuyện thêm nào nữa.”
Cho dù thả Hạ Uyển Nhu, thì cũng sẽ thả trong phạm vi kiểm soát. sẽ để cô tự do, chỉ cho phép Tiểu Bảo đến thăm, mà mỗi thăm cũng sẽ cùng, kể cả chính .
“Ừ. Còn gì nữa ?”
“ .”
“ cúp máy đây.”
“Đợi … Đừng vội. chuyện thêm chút nữa.”
“ gì?”
Giọng trầm thấp, khàn khàn, mang theo chút mê hoặc:
“ nhớ em.”
Mặt Lục Vãn lập tức đỏ bừng. Cô một lời, dứt khoát tắt máy.
Ngay khoảnh khắc cô cúp máy, dường như đầu dây bên còn vang lên tiếng trẻ con... Lục Vãn rõ.
Cô nhíu mày, trong lòng khỏi mắng thầm:
Tên bệnh ?
Chỉ mới mấy tiếng mà nhớ nhung nọ.
miệng đàn ông thể tin .
Xem thêm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cô nhất định sẽ những lời đường mật vô nghĩa làm lung lay!
Cùng lúc đó, phía Hoắc Minh Kiêu dù điện thoại ngắt khóe môi vẫn hiện rõ ý .
Tiểu Bảo chạy tới, ngửa đầu hỏi:
“ nhị thúc vui như , vì con sắp về hả?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.