Sau Khi Ly Hôn: Được Đại Lão Yêu Chiều Tận Trời
Chương 200: Nỗ Lực Xứng Đôi
Hàn Ân Cát thẳng tiến đến chiếc ghế đơn xuống, mái tóc đen bóng mượt ánh đèn càng thêm nổi bật.
Tô Dụ Nghi đối diện. "Giám khảo Hàn, chuyện gì giờ thể ạ."
" thích cô."
Hàn Ân Cát thẳng thừng. "Chắc cô cũng nhận nhỉ?"
Tô Dụ Nghi im lặng, cô ngờ Hàn Ân Cát thẳng thắn phơi bày suy nghĩ đến .
so với sự giả tạo Vân Miểu, cô thích tính cách bộc trực Hàn Ân Cát hơn, chỉ cô hiểu vì .
Bởi lẽ, yêu ghét nào vô cớ.
Tô Dụ Nghi nhận ánh mắt Hàn Ân Cát thứ hai dừng khuôn mặt .
" mặt gì ?"
Hàn Ân Cát thu tầm mắt, lạnh nhạt. " ."
...
...
" ghét cô, ban đầu vì Lục Trầm. lẽ, từng với cô, và từng hôn ước từ thuở nhỏ."
Ánh mắt Tô Dụ Nghi thoáng chút chấn động.
Gợi ý siêu phẩm: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng đang nhiều độc giả săn đón.
Hàn Ân Cát mỉm . "Quả nhiên với cô. Cô xem, ai thích kẻ cướp yêu chứ?"
"Giám khảo Hàn, bây giờ thế kỷ 21 . Tình yêu tự do, còn dùng hôn ước để trói buộc một đàn ông?”
Hàn Ân Cát sắc mặt khó coi. "Cô phận gì, dám chuyện với như ?"
lạnh. " quên mất, cô lớn lên trong trại mồ côi, làm hiểu quy tắc thượng lưu? cho cô , hôn ước trong mắt bọn dân thường chỉ trò trẻ con, với các gia tộc thì khác. Chúng coi trọng môn đăng hộ đối!"
Những hôn ước do trưởng bối định đoạt gần như thể đổi.
Và thế hệ vô cách để khống chế thế hệ : tài nguyên phát triển, quyền lực gia tộc... Như Hoắc Cảnh, chẳng cũng gia tộc sắp đặt cưới một phụ nữ yêu ?
riêng Lục Trầm ngoại lệ!
Vì Tô Dụ Nghi mà công khai chống cả hai gia tộc Lục - Hàn!
Hàn Ân Cát ghen tị, bất lực.
Tô Dụ Nghi tư cách gì?
Hàn Ân Cát châm chọc đứa mồ côi, xứng với Lục Trầm, Tô Dụ Nghi vẫn bình thản, "Hàn... Ân Cát, cô từng cần gọi cô giám khảo Hàn ? Vì tuổi tác chúng tương đương, sẽ gọi thẳng tên cô."
"Cô!" Hàn Ân Cát tức giận.
Tô Dụ Nghi thật sự dám leo thang!
"Một tân binh mà dám trực tiếp gọi tên tiền bối?"
Tô Dụ Nghi khẽ nhếch mép. "Tùy cách cô định nghĩa từ 'tiền bối'. Theo , tiền bối thành tựu trong một lĩnh vực nào đó, hoặc công nhận năng lực. Hàn Ân Cát, cô hiện tác phẩm nào đáng giá ?"
Hàn Ân Cát debut nhiều năm, chuyên về múa, trình độ cao, chỉ ở mức trung bình.
Nhờ gia thế Hàn gia mà đoạt nhiều giải, thực lực giới chuyên môn công nhận.
Tô Dụ Nghi cố ý chọc tức cô , nếu sẽ đủ với những lời tổn thương và thất lễ như .
"Tô Dụ Nghi, đây xem thường cô, ngờ cô khẩu khí đến . nên, cô ve vãn trai ? Lục Trầm , còn cướp luôn trai ?"
Đây ý Tô Dụ Nghi.
" làm ."
Hàn Ân Cát nén giận. "Tô Dụ Nghi, cho cô , giả dối mãi cũng thành thật . trai dù đối với cô thế nào nữa, nếu vui, cô nghĩ sẽ vì cô mà làm tổn thương em gái ruột ? Cô chỉ thể vứt bỏ bất cứ lúc nào."
từ ngữ nào chạm dây thần kinh nhạy cảm Tô Dụ Nghi, tâm trạng Tô Dụ Nghirơi xuống đáy.
" hiểu , cô xong ? Nếu xong thì xin mời về, cần nghỉ ngơi."
Hàn Ân Cát . "Xong ."
Cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái, cô bỏ .
Tô Dụ Nghi úp mặt giường, đầu chôn trong chăn.
Con Cáo trọn cuộc trò chuyện, Tô Dụ Nghi ái ngại, vẫy đuôi vỗ nhẹ vai Tô Dụ Nghi, "Chủ nhân, Hàn Ân Cát miệng lưỡi độc địa quá, đừng để bụng."
"Ừ." Giọng Tô Dụ Nghi nghẹn ngào.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tô Dụ Nghi cực kỳ ghét từ " vứt bỏ"!
Từ nhỏ cha bỏ rơi, lớn lên trong trại mồ côi, cô quá quen với những lời đàm tiếu rằng và Tô Âm đồ bỏ , gánh nặng.
Tô Dụ Nghi ghét nhất việc lựa chọn một.
Nếu chọn lựa một cách kiên định, cô thà cần!
Tình yêu thế, tình thế, bạn bè cũng thế!
Tô Dụ Nghi lật , gọi điện cho Lục Trầm.
Lục Trầm bắt máy. "Alo."
Giọng trầm ấm, như tiếng thì thầm bên tai.
Tô Dụ Nghi cảm thấy tủi , vẫn kìm nén . "Lục Trầm, nếu bố thích em, còn ở bên em ?"
" đột nhiên hỏi ?"
" gì, em chỉ tò mò câu trả lời thôi."
Lục Trầm do dự. " vẫn mãi bên em, sở thích họ liên quan đến ."
"... yêu em ?"
Lục Trầm từng yêu cô.
Những từ dùng chỉ : dường như thích em một chút, dường như thích em hơn tưởng.
Một chút bao nhiêu?
Bạn thể thích: Khúc Tử Trúc Năm Ấy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lục Trầm nhận Tô Dụ Nghi hôm nay chút khác thường. "Em thế?"
đang cố tình đánh lạc hướng ?
cũng chắc chắn ?
thực sự...
Khi Tô Dụ Nghi còn đang suy nghĩ lung tung.
" yêu em." Giọng Lục Trầm vang lên từ điện thoại.
chút do dự.
"Dù em thấy gì, thấy gì, dù em nghi ngờ tin tưởng tình cảm chúng , vẫn yêu em, từ đầu đến cuối."
Tô Dụ Nghi lên trần nhà, đột nhiên thấy pháo hoa nổ rộ.
Rực rỡ sắc màu.
Như một giấc mơ .
Cô im lặng một lúc. "Ừ, em tin. Lục Trầm, em nhất định sẽ bằng nỗ lực , xứng đáng với ."
phụ nữ sống dựa đàn ông.
Mà sánh vai cùng !
"Ừ, dù em làm gì, cũng ủng hộ."
Tô Dụ Nghi dường như tìm hướng , cô sẽ nỗ lực tỏa sáng, để cả thế giới thấy sự tồn tại !
Khi thực lực đủ mạnh, cô sẽ cần bận tâm chuyện xứng đôi !
Sáng hôm , khi Tô Dụ Nghi bước khỏi phòng, cô gặp Hàn Trạch Dương và Hàn Ân Cát cũng khỏi phòng.
Hàn Trạch Dương . "Chào buổi sáng, Tô Dụ Nghi."
"Chào buổi sáng." Tô Dụ Nghi mỉm đáp , Hàn Ân Cát. "Giám khảo Hàn."
Hàn Ân Cát tưởng đêm qua, Tô Dụ Nghi sẽ thèm chuyện với nữa, giờ đang diễn trò gì ?
Giả vờ hiền lành mặt trai cô ?
Hàn Trạch Dương khi chuyện với em gái, hiểu tâm tư Hàn Ân Cát. cho rằng gì thể hòa giải, và làm cầu nối giữa hai .
Cả ba cùng xuống ăn sáng, Tô Dụ Nghi đầu bếp riêng, cần dùng bữa cùng ở nhà hàng khách sạn.
đây Hàn Trạch Dương thường xuyên sang ăn cùng cô, hôm nay tiện, sợ Hàn Ân Cát giận.
Tô Dụ Nghi hiểu ý, chào tạm biệt Hàn Trạch Dương đến phòng riêng. Mai Mai đang đợi sẵn, bày biện đồ ăn, thấy chỉ cô một , liền hỏi: " Hàn ạ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.